Tác giả:

Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…

Chương 37: 37: Cô Nặng Tội Lắm Đấy Lục Phu Nhân!

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Chuốt thuốc mê rồi thì cô có biết trời trăng gì đâuBọn chúng đã dàn sẵn cho cô ngồi lên xe đúng thật rất tinh viLòng Lục Thiên Quân như lửa đốtAnh thề sẽ băm tên khốn nạn đó ra hàng trăm mảnh rồi thả cho chim ănTay anh co thắt lại thành nắm đấm nổi cả gân xanhAnh đã gọi cho hàng trăm vệ sĩ lục soát cả thành phố này bằng mọi giá phải tìm raChậm trể một giây một phút e là cô...Hắn ta lần trước đã gửi thư cảnh cáo có nghĩa hắn không phải dạng vừa"Chạy nhanh lên" Lục Thiên Quân mất hết kiên nhẫn la toáng lên khiến cho Thiên Dương giật thót tim"Đã đạp hết phanh rồi ạ" Nói vậy thôi chứ tim đã tắt từ nảy giờAi mà biết được cảnh Lục Thiên Quân hiện tại như một con hổ muốn cào xé ai đó raThời gian cứ vậy mà trôi qua nhanh chóngHai chiếc xe lăn bánh không ngừngĐã có một chiếc dừng lạiLà chiếc taxi ấy.....Xe dừng lại tại một ngôi nhà hoang nằm cách thành phố rất xa gần ngay bãi biểnKhông gian quanh đây toàn là rừng đen u ámHầu như không có lấy bóng người hoặc ngôi nhà nào quanh đâyLạc Hân được hai gã kia lôi xuống, dùng dây trói cả hai tay và chân rồi cột cô lại ngay góc cột giữa nhà"Hai ngươi ra canh chừng gọi thêm một số người tới" Hà Vi hạ lệnh ra giọngHai tên kia gật đầu nghe lệnhDo thuốc mê nên cô vẫn chưa tỉnh giấcHà Vi từ từ đi lại gần phía Lạc HânKhóe môi cô ta cong lên nụ cười nham hiểm cứ như muốn tán cho Lạc Hân vài cáiLấy trong túi ra chiếc điện thoại rồi từ từ chụp lạiGửi đến cho một số máy nào đóHà Vi đứng dậy bỏ ra ngoài căn dặn đám thuộc hạ"Căn chừng nó cẩn thận không cho ăn uống gì cả" Hạ lệnh bảo nhưng mắt vẫn nhìn về phía Lạc HânHai tên kia gật đầu đáp lại...Chiếc xe cứ chạy mãi tìm khắp cả thành phố mà chẳng thấy"Bằng mọi giá phải tìm được ngay"Lục Thiên Quân như mất hết kiên nhẫn thì nhận được câu trả lời từ đám vệ sĩ rằng không tìm thấyLục Thiên Quân cứ có cảm giác lòng mình như bị lửa thêu đốt.Anh lúc trước chỉ xem cô là người để thực hiện hợp đồng nếu nói về yêu ở thời điểm đó là hoàn toàn khôngCòn bây giờ, nghe cô mất tích lòng cuộc trào như sóng vỗ vào bờNếu cô có gì thì anh sẽ tự dằn vặt mình lắmCó lẻ anh đã yêu cô rồi!Đến tối.....Cuối cùng cơn hôn mê dài như vô tận đã thoát khỏi côCô cảm giác đầu mình như tê cứng, tay chân không cử động được thì lờ đờ mở mắt dậyĐập vào mắt cô là một không gian trống rỗng, một ngôi nhà đen tối cũng chẳng biết bây giờ là ngày hay đêmNhìn cơ thể mình đã bị trói, miệng đã bịt lạiCô vùng vẫy liên tục nhưng chẳng ai ngheChỉ đành ngồi im dưỡng sức đến lúc nào đó sẽ cần đếnNgồi được một hồi thì nghe tiếng xe đếnCánh cửa từ từ mở raTừ xa cô không nhìn rõ mặt lắm nhưng bước chân ấy ngày càng đến gần hơnLà Trình Phương và Hà ViCô trợn tròn mắt nhìn họ"Đây là phu nhân của Lục Thiên Quân đây à" Trình Phương ngồi xuống vuốt v e khuôn mặt đáng thương của côCô kinh tởm người đàn ông này đến tận xương tủy.Cô không muốn hắn đụng vào người nên né những cái chạm đáng ghétHà Vi thì đứng đó bật cười"Cô cứ từ từ hưởng thụ những gì cô gây ra cho chúng tôi" Khóe môi nhếch mép cong lên nụ cườiTrình Phương tháo miếng băng keo ra nuốn nghe cô nói gì"Khốn nạn, tôi đã gây ra những gì cho mấy người" Lạc Hân trừng mắt hắn giọng nóiĐó là tự họ chuốc lấy cô chẳng gây ra gì.Ác giả ác báo mà thôiBây giờ còn quay sang trách cô thế này trách cô thế kia thì đúng là không biết nhụcLoại người này trên thế giới chắc chỉ có hai người"Còn dám hỏi hã con khốn" Nói tới đây thì Trình Phương tát cho Lạc Hân một cái rõ đau"Mày hại gia đình tao phá sản không còn đường cứu, khiến cho ai thấy gia đình tao cũng đều né tránh như ma.Còn dám đánh tao trước mặt mọi người vậy mà nói mày không gây ra gì" Bây giờ Trình Phương hệt như những kẻ điên muốn hành hạ cô ngay lập tức"Đó là mày tự chuốc lấy.Đó là những việc mày gây ra với gia đình tao thì bây giờ mày phải trả giá" Lạc Hân hằn giọng nhấn mạnh từng câu từng chữCô bây giờ nhìn hắn ta hệt như một con sói làm cô rất sợ hãi chỉ là cố gắng kéo dài thời gian để Lục Thiên Quân đến cứu côĐầu cô bây giờ chỉ mong Lục Thiên Quân đến ngay thôi cô sắp chịu không nổi rồiVừa khát vừa đói thì làm sao chống trả lủ điên này đượcTrình Phương nghe câu nói này thì bật cười"Đó là mày ngu để tin tao.Cứ mạnh miệng đi để xem mày có tàn hơn tao không"Hà Vi đứng nảy giờ cũng được xem màn kịch lôi cuốn"Cô nặng tội lắm đấy Lục phu nhân à" Hà Vi nhìn cô bằng thái độ châm biếmBây giờ Lạc Hân mới nhớ tới sự xuất hiện của Hà ViTrong đầu phán đoán ra được điều gì đó.

Chuốt thuốc mê rồi thì cô có biết trời trăng gì đâu

Bọn chúng đã dàn sẵn cho cô ngồi lên xe đúng thật rất tinh vi

Lòng Lục Thiên Quân như lửa đốt

Anh thề sẽ băm tên khốn nạn đó ra hàng trăm mảnh rồi thả cho chim ăn

Tay anh co thắt lại thành nắm đấm nổi cả gân xanh

Anh đã gọi cho hàng trăm vệ sĩ lục soát cả thành phố này bằng mọi giá phải tìm ra

Chậm trể một giây một phút e là cô...

Hắn ta lần trước đã gửi thư cảnh cáo có nghĩa hắn không phải dạng vừa

"Chạy nhanh lên" Lục Thiên Quân mất hết kiên nhẫn la toáng lên khiến cho Thiên Dương giật thót tim

"Đã đạp hết phanh rồi ạ" Nói vậy thôi chứ tim đã tắt từ nảy giờ

Ai mà biết được cảnh Lục Thiên Quân hiện tại như một con hổ muốn cào xé ai đó ra

Thời gian cứ vậy mà trôi qua nhanh chóng

Hai chiếc xe lăn bánh không ngừng

Đã có một chiếc dừng lại

Là chiếc taxi ấy.....

Xe dừng lại tại một ngôi nhà hoang nằm cách thành phố rất xa gần ngay bãi biển

Không gian quanh đây toàn là rừng đen u ám

Hầu như không có lấy bóng người hoặc ngôi nhà nào quanh đây

Lạc Hân được hai gã kia lôi xuống, dùng dây trói cả hai tay và chân rồi cột cô lại ngay góc cột giữa nhà

"Hai ngươi ra canh chừng gọi thêm một số người tới" Hà Vi hạ lệnh ra giọng

Hai tên kia gật đầu nghe lệnh

Do thuốc mê nên cô vẫn chưa tỉnh giấc

Hà Vi từ từ đi lại gần phía Lạc Hân

Khóe môi cô ta cong lên nụ cười nham hiểm cứ như muốn tán cho Lạc Hân vài cái

Lấy trong túi ra chiếc điện thoại rồi từ từ chụp lại

Gửi đến cho một số máy nào đó

Hà Vi đứng dậy bỏ ra ngoài căn dặn đám thuộc hạ

"Căn chừng nó cẩn thận không cho ăn uống gì cả" Hạ lệnh bảo nhưng mắt vẫn nhìn về phía Lạc Hân

Hai tên kia gật đầu đáp lại...

Chiếc xe cứ chạy mãi tìm khắp cả thành phố mà chẳng thấy

"Bằng mọi giá phải tìm được ngay"

Lục Thiên Quân như mất hết kiên nhẫn thì nhận được câu trả lời từ đám vệ sĩ rằng không tìm thấy

Lục Thiên Quân cứ có cảm giác lòng mình như bị lửa thêu đốt.

Anh lúc trước chỉ xem cô là người để thực hiện hợp đồng nếu nói về yêu ở thời điểm đó là hoàn toàn không

Còn bây giờ, nghe cô mất tích lòng cuộc trào như sóng vỗ vào bờ

Nếu cô có gì thì anh sẽ tự dằn vặt mình lắm

Có lẻ anh đã yêu cô rồi!

Đến tối.....

Cuối cùng cơn hôn mê dài như vô tận đã thoát khỏi cô

Cô cảm giác đầu mình như tê cứng, tay chân không cử động được thì lờ đờ mở mắt dậy

Đập vào mắt cô là một không gian trống rỗng, một ngôi nhà đen tối cũng chẳng biết bây giờ là ngày hay đêm

Nhìn cơ thể mình đã bị trói, miệng đã bịt lại

Cô vùng vẫy liên tục nhưng chẳng ai nghe

Chỉ đành ngồi im dưỡng sức đến lúc nào đó sẽ cần đến

Ngồi được một hồi thì nghe tiếng xe đến

Cánh cửa từ từ mở ra

Từ xa cô không nhìn rõ mặt lắm nhưng bước chân ấy ngày càng đến gần hơn

Là Trình Phương và Hà Vi

Cô trợn tròn mắt nhìn họ

"Đây là phu nhân của Lục Thiên Quân đây à" Trình Phương ngồi xuống vuốt v e khuôn mặt đáng thương của cô

Cô kinh tởm người đàn ông này đến tận xương tủy.

Cô không muốn hắn đụng vào người nên né những cái chạm đáng ghét

Hà Vi thì đứng đó bật cười

"Cô cứ từ từ hưởng thụ những gì cô gây ra cho chúng tôi" Khóe môi nhếch mép cong lên nụ cười

Trình Phương tháo miếng băng keo ra nuốn nghe cô nói gì

"Khốn nạn, tôi đã gây ra những gì cho mấy người" Lạc Hân trừng mắt hắn giọng nói

Đó là tự họ chuốc lấy cô chẳng gây ra gì.

Ác giả ác báo mà thôi

Bây giờ còn quay sang trách cô thế này trách cô thế kia thì đúng là không biết nhục

Loại người này trên thế giới chắc chỉ có hai người

"Còn dám hỏi hã con khốn" Nói tới đây thì Trình Phương tát cho Lạc Hân một cái rõ đau

"Mày hại gia đình tao phá sản không còn đường cứu, khiến cho ai thấy gia đình tao cũng đều né tránh như ma.

Còn dám đánh tao trước mặt mọi người vậy mà nói mày không gây ra gì" Bây giờ Trình Phương hệt như những kẻ điên muốn hành hạ cô ngay lập tức

"Đó là mày tự chuốc lấy.

Đó là những việc mày gây ra với gia đình tao thì bây giờ mày phải trả giá" Lạc Hân hằn giọng nhấn mạnh từng câu từng chữ

Cô bây giờ nhìn hắn ta hệt như một con sói làm cô rất sợ hãi chỉ là cố gắng kéo dài thời gian để Lục Thiên Quân đến cứu cô

Đầu cô bây giờ chỉ mong Lục Thiên Quân đến ngay thôi cô sắp chịu không nổi rồi

Vừa khát vừa đói thì làm sao chống trả lủ điên này được

Trình Phương nghe câu nói này thì bật cười

"Đó là mày ngu để tin tao.

Cứ mạnh miệng đi để xem mày có tàn hơn tao không"

Hà Vi đứng nảy giờ cũng được xem màn kịch lôi cuốn

"Cô nặng tội lắm đấy Lục phu nhân à" Hà Vi nhìn cô bằng thái độ châm biếm

Bây giờ Lạc Hân mới nhớ tới sự xuất hiện của Hà Vi

Trong đầu phán đoán ra được điều gì đó.

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Chuốt thuốc mê rồi thì cô có biết trời trăng gì đâuBọn chúng đã dàn sẵn cho cô ngồi lên xe đúng thật rất tinh viLòng Lục Thiên Quân như lửa đốtAnh thề sẽ băm tên khốn nạn đó ra hàng trăm mảnh rồi thả cho chim ănTay anh co thắt lại thành nắm đấm nổi cả gân xanhAnh đã gọi cho hàng trăm vệ sĩ lục soát cả thành phố này bằng mọi giá phải tìm raChậm trể một giây một phút e là cô...Hắn ta lần trước đã gửi thư cảnh cáo có nghĩa hắn không phải dạng vừa"Chạy nhanh lên" Lục Thiên Quân mất hết kiên nhẫn la toáng lên khiến cho Thiên Dương giật thót tim"Đã đạp hết phanh rồi ạ" Nói vậy thôi chứ tim đã tắt từ nảy giờAi mà biết được cảnh Lục Thiên Quân hiện tại như một con hổ muốn cào xé ai đó raThời gian cứ vậy mà trôi qua nhanh chóngHai chiếc xe lăn bánh không ngừngĐã có một chiếc dừng lạiLà chiếc taxi ấy.....Xe dừng lại tại một ngôi nhà hoang nằm cách thành phố rất xa gần ngay bãi biểnKhông gian quanh đây toàn là rừng đen u ámHầu như không có lấy bóng người hoặc ngôi nhà nào quanh đâyLạc Hân được hai gã kia lôi xuống, dùng dây trói cả hai tay và chân rồi cột cô lại ngay góc cột giữa nhà"Hai ngươi ra canh chừng gọi thêm một số người tới" Hà Vi hạ lệnh ra giọngHai tên kia gật đầu nghe lệnhDo thuốc mê nên cô vẫn chưa tỉnh giấcHà Vi từ từ đi lại gần phía Lạc HânKhóe môi cô ta cong lên nụ cười nham hiểm cứ như muốn tán cho Lạc Hân vài cáiLấy trong túi ra chiếc điện thoại rồi từ từ chụp lạiGửi đến cho một số máy nào đóHà Vi đứng dậy bỏ ra ngoài căn dặn đám thuộc hạ"Căn chừng nó cẩn thận không cho ăn uống gì cả" Hạ lệnh bảo nhưng mắt vẫn nhìn về phía Lạc HânHai tên kia gật đầu đáp lại...Chiếc xe cứ chạy mãi tìm khắp cả thành phố mà chẳng thấy"Bằng mọi giá phải tìm được ngay"Lục Thiên Quân như mất hết kiên nhẫn thì nhận được câu trả lời từ đám vệ sĩ rằng không tìm thấyLục Thiên Quân cứ có cảm giác lòng mình như bị lửa thêu đốt.Anh lúc trước chỉ xem cô là người để thực hiện hợp đồng nếu nói về yêu ở thời điểm đó là hoàn toàn khôngCòn bây giờ, nghe cô mất tích lòng cuộc trào như sóng vỗ vào bờNếu cô có gì thì anh sẽ tự dằn vặt mình lắmCó lẻ anh đã yêu cô rồi!Đến tối.....Cuối cùng cơn hôn mê dài như vô tận đã thoát khỏi côCô cảm giác đầu mình như tê cứng, tay chân không cử động được thì lờ đờ mở mắt dậyĐập vào mắt cô là một không gian trống rỗng, một ngôi nhà đen tối cũng chẳng biết bây giờ là ngày hay đêmNhìn cơ thể mình đã bị trói, miệng đã bịt lạiCô vùng vẫy liên tục nhưng chẳng ai ngheChỉ đành ngồi im dưỡng sức đến lúc nào đó sẽ cần đếnNgồi được một hồi thì nghe tiếng xe đếnCánh cửa từ từ mở raTừ xa cô không nhìn rõ mặt lắm nhưng bước chân ấy ngày càng đến gần hơnLà Trình Phương và Hà ViCô trợn tròn mắt nhìn họ"Đây là phu nhân của Lục Thiên Quân đây à" Trình Phương ngồi xuống vuốt v e khuôn mặt đáng thương của côCô kinh tởm người đàn ông này đến tận xương tủy.Cô không muốn hắn đụng vào người nên né những cái chạm đáng ghétHà Vi thì đứng đó bật cười"Cô cứ từ từ hưởng thụ những gì cô gây ra cho chúng tôi" Khóe môi nhếch mép cong lên nụ cườiTrình Phương tháo miếng băng keo ra nuốn nghe cô nói gì"Khốn nạn, tôi đã gây ra những gì cho mấy người" Lạc Hân trừng mắt hắn giọng nóiĐó là tự họ chuốc lấy cô chẳng gây ra gì.Ác giả ác báo mà thôiBây giờ còn quay sang trách cô thế này trách cô thế kia thì đúng là không biết nhụcLoại người này trên thế giới chắc chỉ có hai người"Còn dám hỏi hã con khốn" Nói tới đây thì Trình Phương tát cho Lạc Hân một cái rõ đau"Mày hại gia đình tao phá sản không còn đường cứu, khiến cho ai thấy gia đình tao cũng đều né tránh như ma.Còn dám đánh tao trước mặt mọi người vậy mà nói mày không gây ra gì" Bây giờ Trình Phương hệt như những kẻ điên muốn hành hạ cô ngay lập tức"Đó là mày tự chuốc lấy.Đó là những việc mày gây ra với gia đình tao thì bây giờ mày phải trả giá" Lạc Hân hằn giọng nhấn mạnh từng câu từng chữCô bây giờ nhìn hắn ta hệt như một con sói làm cô rất sợ hãi chỉ là cố gắng kéo dài thời gian để Lục Thiên Quân đến cứu côĐầu cô bây giờ chỉ mong Lục Thiên Quân đến ngay thôi cô sắp chịu không nổi rồiVừa khát vừa đói thì làm sao chống trả lủ điên này đượcTrình Phương nghe câu nói này thì bật cười"Đó là mày ngu để tin tao.Cứ mạnh miệng đi để xem mày có tàn hơn tao không"Hà Vi đứng nảy giờ cũng được xem màn kịch lôi cuốn"Cô nặng tội lắm đấy Lục phu nhân à" Hà Vi nhìn cô bằng thái độ châm biếmBây giờ Lạc Hân mới nhớ tới sự xuất hiện của Hà ViTrong đầu phán đoán ra được điều gì đó.

Chương 37: 37: Cô Nặng Tội Lắm Đấy Lục Phu Nhân!