Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…
Chương 39: 39: Đến Kịp Lúc
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Cô đã chuẩn bị sẵn sàng nếu hắn dám làm bậy cô sẽ không khoan nhượng nữaTên này chắc cũng đói khát dữ lắm mới dám đụng vào côHắn như một con thú muốn ăn côKhi hắn đã từ từ gần đến cô thì cô nhanh chống đứng dậy cầm miếng kính định đâm vào hắnNhưng không may cho côTrình Phương nhanh chóng nắm lấy tay côDo sức khỏe cô không tốt nên sức cô cũng chẳng được bao nhiêuChỉ đành liều một phenNào ngờ hắn quá thông minhCằm chặt lấy tay cô đẩy ra phía sauKhiến cô chúi nhúi mà té"Con khốn mày dám" Hắn lớn giọng quát côCô quyết không chịu thua chạy đứng dậy chạy thục mạng về phía cánh cửaCô mong rằng sẽ kịpTrình Phương không những không cản cô mà còn trưng mắt ra nhìn cô chạy, một bên khóe miệng hắn cong lên nụ cườiÝ gì đây?Vừa ra tới cửa thì Hà Vi bước vào đẩy Lạc Hân ngãLạc Hân bây giờ vừa đói vừa khát vừa đẩy nhẹ đã ngã rồi"Kịch hay sắp diễn ra rồi Lục phu nhân à.Em đã lắp camera rồi anh yên tâm.Chúc hau người vui vẻ nhá!" Nói với vẻ đắc ý vô cùng rồi cũng đi ra ngoàiLạc Hân ngơ ngác nhìn Hà ViCô bây giờ sắp xĩu tới nơi không nói được lời nàoTrình Phương từ từ bước lạiTheo quán tính cô cũng từ từ lùi về phía sauQuá bất ngờ, hắn nhanh chóng bắt lấy côKhông ngừng hun hích trên mặt cô"Buông ra!..huhu" Lạc Hân cố gắng đẩy hắn ra nhưng không thànhNước mắt đã bắt đầu rơi lã chãNghe cô nói thì hắn tả vào mặt cô"Lục Thiên Quân mau đến cứu em! huhu"Dùng cả sức lực nhưng không hề ăn thua gìHắn hôn vào mặt cô rồi từ từ xuống cổ"Cứu tôi với!.." Cô sắp không chịu nổi rồiNụ hôn của đồ đê tiện này đi đến đâu trên cơ thể cô cũng đều gây nổi ám ảnhHắn không chần chừ nữaLấy hai tay xé toang áo côLạc Hân liền lấy tay che lại, mặt cô bây giờ đầy nước mắtThấy cô khóc hắn không thương xót vậy mà còn vui hơn lúc nảyCũng hên rằng cô đã không còn quan hệ gì với tệ cặn bã này"Đùng" Một tiếng súng vang lênViên đạn bay thẳng về lưng của Trình PhươngLà Lục Thiên Quân tớiNghe tiếng súng lớn cùng với sự sợ hãi thì Lạc Hân đã ngất xĩu ngay sau đóTạ ơn trời cuối cùng anh cũng tớiLục Thiên Quân nhìn Trình Phương như muốn bóp ch3t hắn ta ngay lập tứcTay Lục Thiên Quân cầm súng không ngừng chỉa thẳng vào Trình PhươngSau khi ăn đạn thì đau điếng người nằm lăn ra đất mà ngất xĩuLục Thiên Quân như một con sói muốn túm lấy Trình Phương ngay lập tứcNhanh chóng chạy lại chỉa súng vào đầu hắnCơn lửa tức giận đã nổi dậy trong lòng anhDám động vào vợ anh à"Giam hai tên khốn này lại chờ xử lí" Lục Thiên Quân quay sang Thiên Dương hạ giọng ra lệnhLúc nảy khi đang tiến lại Trình Phương thì ánh mắt Lục Thiên Quân đã thấy Lạc Hân nằm trên đấtLục Thiên Quân muốn nhanh chóng chạy lại cô nên mới bảo Thiên Dương xữ lí nếu không hôm nay chắc là ngày giỗ của hắnHà Vi lúc nảy đứng bên ngoài thì cũng đã bị người của Lục Thiên Quân bắt lấyLục Thiên Quân chạy lại về phía Lạc Hân lấy áo che người cô lạiMay mà anh đến kịp nếu không hậu quả khó lườngĐỡ cô lên tay mình, anh không ngừng ôm vô vào lòngNước mắt cũng đã rơi xuốngThấy cô xanh xao như vậy xém bị làm nhục thì lòng anh đau như cắt"Lạc Hân!.Lạc Hân" Anh không ngừng gọi tên côNhanh chóng bế cô lên tay rồi đi ra ngoàiTại bệnh viện!..Hôm qua tới giờ Lục Thiên Quân không hề chợp mắt được tí nào ngồi canh côBác sĩ bảo Lạc Hân do không được anh uống trong thời gian dài cùng với sự sỡ hãi lên mới ngất xĩuLục Thiên Quân đã nhờ bác sĩ kiểm tra cô, không có vết tích gì cả.Chỉ là khuôn mặt do bị đánh nhiều quá dẫn đến hơi bầm một chútAnh nắm lấy tay cô thổn thức mong muốn cô tỉnh lạiNếu cô có chuyện gì anh sẽ tự trách mình lắmSau vụ việc này thì Lục Thiên Quân đã biết mình yêu Lạc Hân rồi!Anh không thấy cô sẽ rất buồn! Biết cô mất tích lònh anh như ở trong chảo dầu! Thấy cô bị vậy lòng anh đau gấp trăm lần!Anh biết cũng một phần do anh nên cô mới ra nông nổi nàyKhông ngừng trách bản thán dằn vặt mìnhHai tên khốn nạn kia, sau khi cô tỉnh lại sẽ xử lí hếtVợ anh anh không dám đụng dám đánh còn hai tên kia là cái thá gì mà dámNói đến đây thì lòng Lục Thiên Quân lại tứcLạc Hân cảm giác được gì đó thì chằm chậm mở mắt raThấy cô tỉnh lại thì Lục Thiên Quân mừng rỡ vội vàng ngồi dậyCô ngồi với dậy ôm chằm lấy Lục Thiên Quân mà khóc thút thíchLục Thiên Quân đau xót lắm chứAnh cũng ôm lấy cô rồi an ủi"Không sao có anh đây không ai dám làm gì em đâu đừng sợ" Anh nhot giọng vỗ về côDo Lạc Hân vẫn còn ám ảnh chuyện tối qua nên có phần hơi sợ sệt.Ôm chằm lấy Lục Thiên Quân không buông
Cô đã chuẩn bị sẵn sàng nếu hắn dám làm bậy cô sẽ không khoan nhượng nữa
Tên này chắc cũng đói khát dữ lắm mới dám đụng vào cô
Hắn như một con thú muốn ăn cô
Khi hắn đã từ từ gần đến cô thì cô nhanh chống đứng dậy cầm miếng kính định đâm vào hắn
Nhưng không may cho cô
Trình Phương nhanh chóng nắm lấy tay cô
Do sức khỏe cô không tốt nên sức cô cũng chẳng được bao nhiêu
Chỉ đành liều một phen
Nào ngờ hắn quá thông minh
Cằm chặt lấy tay cô đẩy ra phía sau
Khiến cô chúi nhúi mà té
"Con khốn mày dám" Hắn lớn giọng quát cô
Cô quyết không chịu thua chạy đứng dậy chạy thục mạng về phía cánh cửa
Cô mong rằng sẽ kịp
Trình Phương không những không cản cô mà còn trưng mắt ra nhìn cô chạy, một bên khóe miệng hắn cong lên nụ cười
Ý gì đây?
Vừa ra tới cửa thì Hà Vi bước vào đẩy Lạc Hân ngã
Lạc Hân bây giờ vừa đói vừa khát vừa đẩy nhẹ đã ngã rồi
"Kịch hay sắp diễn ra rồi Lục phu nhân à.
Em đã lắp camera rồi anh yên tâm.
Chúc hau người vui vẻ nhá!" Nói với vẻ đắc ý vô cùng rồi cũng đi ra ngoài
Lạc Hân ngơ ngác nhìn Hà Vi
Cô bây giờ sắp xĩu tới nơi không nói được lời nào
Trình Phương từ từ bước lại
Theo quán tính cô cũng từ từ lùi về phía sau
Quá bất ngờ, hắn nhanh chóng bắt lấy cô
Không ngừng hun hích trên mặt cô
"Buông ra!.
.
huhu" Lạc Hân cố gắng đẩy hắn ra nhưng không thành
Nước mắt đã bắt đầu rơi lã chã
Nghe cô nói thì hắn tả vào mặt cô
"Lục Thiên Quân mau đến cứu em! huhu"
Dùng cả sức lực nhưng không hề ăn thua gì
Hắn hôn vào mặt cô rồi từ từ xuống cổ
"Cứu tôi với!.
.
" Cô sắp không chịu nổi rồi
Nụ hôn của đồ đê tiện này đi đến đâu trên cơ thể cô cũng đều gây nổi ám ảnh
Hắn không chần chừ nữa
Lấy hai tay xé toang áo cô
Lạc Hân liền lấy tay che lại, mặt cô bây giờ đầy nước mắt
Thấy cô khóc hắn không thương xót vậy mà còn vui hơn lúc nảy
Cũng hên rằng cô đã không còn quan hệ gì với tệ cặn bã này
"Đùng" Một tiếng súng vang lên
Viên đạn bay thẳng về lưng của Trình Phương
Là Lục Thiên Quân tới
Nghe tiếng súng lớn cùng với sự sợ hãi thì Lạc Hân đã ngất xĩu ngay sau đó
Tạ ơn trời cuối cùng anh cũng tới
Lục Thiên Quân nhìn Trình Phương như muốn bóp ch3t hắn ta ngay lập tức
Tay Lục Thiên Quân cầm súng không ngừng chỉa thẳng vào Trình Phương
Sau khi ăn đạn thì đau điếng người nằm lăn ra đất mà ngất xĩu
Lục Thiên Quân như một con sói muốn túm lấy Trình Phương ngay lập tức
Nhanh chóng chạy lại chỉa súng vào đầu hắn
Cơn lửa tức giận đã nổi dậy trong lòng anh
Dám động vào vợ anh à
"Giam hai tên khốn này lại chờ xử lí" Lục Thiên Quân quay sang Thiên Dương hạ giọng ra lệnh
Lúc nảy khi đang tiến lại Trình Phương thì ánh mắt Lục Thiên Quân đã thấy Lạc Hân nằm trên đất
Lục Thiên Quân muốn nhanh chóng chạy lại cô nên mới bảo Thiên Dương xữ lí nếu không hôm nay chắc là ngày giỗ của hắn
Hà Vi lúc nảy đứng bên ngoài thì cũng đã bị người của Lục Thiên Quân bắt lấy
Lục Thiên Quân chạy lại về phía Lạc Hân lấy áo che người cô lại
May mà anh đến kịp nếu không hậu quả khó lường
Đỡ cô lên tay mình, anh không ngừng ôm vô vào lòng
Nước mắt cũng đã rơi xuống
Thấy cô xanh xao như vậy xém bị làm nhục thì lòng anh đau như cắt
"Lạc Hân!.
Lạc Hân" Anh không ngừng gọi tên cô
Nhanh chóng bế cô lên tay rồi đi ra ngoài
Tại bệnh viện!.
.
Hôm qua tới giờ Lục Thiên Quân không hề chợp mắt được tí nào ngồi canh cô
Bác sĩ bảo Lạc Hân do không được anh uống trong thời gian dài cùng với sự sỡ hãi lên mới ngất xĩu
Lục Thiên Quân đã nhờ bác sĩ kiểm tra cô, không có vết tích gì cả.
Chỉ là khuôn mặt do bị đánh nhiều quá dẫn đến hơi bầm một chút
Anh nắm lấy tay cô thổn thức mong muốn cô tỉnh lại
Nếu cô có chuyện gì anh sẽ tự trách mình lắm
Sau vụ việc này thì Lục Thiên Quân đã biết mình yêu Lạc Hân rồi!
Anh không thấy cô sẽ rất buồn! Biết cô mất tích lònh anh như ở trong chảo dầu! Thấy cô bị vậy lòng anh đau gấp trăm lần!
Anh biết cũng một phần do anh nên cô mới ra nông nổi này
Không ngừng trách bản thán dằn vặt mình
Hai tên khốn nạn kia, sau khi cô tỉnh lại sẽ xử lí hết
Vợ anh anh không dám đụng dám đánh còn hai tên kia là cái thá gì mà dám
Nói đến đây thì lòng Lục Thiên Quân lại tức
Lạc Hân cảm giác được gì đó thì chằm chậm mở mắt ra
Thấy cô tỉnh lại thì Lục Thiên Quân mừng rỡ vội vàng ngồi dậy
Cô ngồi với dậy ôm chằm lấy Lục Thiên Quân mà khóc thút thích
Lục Thiên Quân đau xót lắm chứ
Anh cũng ôm lấy cô rồi an ủi
"Không sao có anh đây không ai dám làm gì em đâu đừng sợ" Anh nhot giọng vỗ về cô
Do Lạc Hân vẫn còn ám ảnh chuyện tối qua nên có phần hơi sợ sệt.
Ôm chằm lấy Lục Thiên Quân không buông
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Cô đã chuẩn bị sẵn sàng nếu hắn dám làm bậy cô sẽ không khoan nhượng nữaTên này chắc cũng đói khát dữ lắm mới dám đụng vào côHắn như một con thú muốn ăn côKhi hắn đã từ từ gần đến cô thì cô nhanh chống đứng dậy cầm miếng kính định đâm vào hắnNhưng không may cho côTrình Phương nhanh chóng nắm lấy tay côDo sức khỏe cô không tốt nên sức cô cũng chẳng được bao nhiêuChỉ đành liều một phenNào ngờ hắn quá thông minhCằm chặt lấy tay cô đẩy ra phía sauKhiến cô chúi nhúi mà té"Con khốn mày dám" Hắn lớn giọng quát côCô quyết không chịu thua chạy đứng dậy chạy thục mạng về phía cánh cửaCô mong rằng sẽ kịpTrình Phương không những không cản cô mà còn trưng mắt ra nhìn cô chạy, một bên khóe miệng hắn cong lên nụ cườiÝ gì đây?Vừa ra tới cửa thì Hà Vi bước vào đẩy Lạc Hân ngãLạc Hân bây giờ vừa đói vừa khát vừa đẩy nhẹ đã ngã rồi"Kịch hay sắp diễn ra rồi Lục phu nhân à.Em đã lắp camera rồi anh yên tâm.Chúc hau người vui vẻ nhá!" Nói với vẻ đắc ý vô cùng rồi cũng đi ra ngoàiLạc Hân ngơ ngác nhìn Hà ViCô bây giờ sắp xĩu tới nơi không nói được lời nàoTrình Phương từ từ bước lạiTheo quán tính cô cũng từ từ lùi về phía sauQuá bất ngờ, hắn nhanh chóng bắt lấy côKhông ngừng hun hích trên mặt cô"Buông ra!..huhu" Lạc Hân cố gắng đẩy hắn ra nhưng không thànhNước mắt đã bắt đầu rơi lã chãNghe cô nói thì hắn tả vào mặt cô"Lục Thiên Quân mau đến cứu em! huhu"Dùng cả sức lực nhưng không hề ăn thua gìHắn hôn vào mặt cô rồi từ từ xuống cổ"Cứu tôi với!.." Cô sắp không chịu nổi rồiNụ hôn của đồ đê tiện này đi đến đâu trên cơ thể cô cũng đều gây nổi ám ảnhHắn không chần chừ nữaLấy hai tay xé toang áo côLạc Hân liền lấy tay che lại, mặt cô bây giờ đầy nước mắtThấy cô khóc hắn không thương xót vậy mà còn vui hơn lúc nảyCũng hên rằng cô đã không còn quan hệ gì với tệ cặn bã này"Đùng" Một tiếng súng vang lênViên đạn bay thẳng về lưng của Trình PhươngLà Lục Thiên Quân tớiNghe tiếng súng lớn cùng với sự sợ hãi thì Lạc Hân đã ngất xĩu ngay sau đóTạ ơn trời cuối cùng anh cũng tớiLục Thiên Quân nhìn Trình Phương như muốn bóp ch3t hắn ta ngay lập tứcTay Lục Thiên Quân cầm súng không ngừng chỉa thẳng vào Trình PhươngSau khi ăn đạn thì đau điếng người nằm lăn ra đất mà ngất xĩuLục Thiên Quân như một con sói muốn túm lấy Trình Phương ngay lập tứcNhanh chóng chạy lại chỉa súng vào đầu hắnCơn lửa tức giận đã nổi dậy trong lòng anhDám động vào vợ anh à"Giam hai tên khốn này lại chờ xử lí" Lục Thiên Quân quay sang Thiên Dương hạ giọng ra lệnhLúc nảy khi đang tiến lại Trình Phương thì ánh mắt Lục Thiên Quân đã thấy Lạc Hân nằm trên đấtLục Thiên Quân muốn nhanh chóng chạy lại cô nên mới bảo Thiên Dương xữ lí nếu không hôm nay chắc là ngày giỗ của hắnHà Vi lúc nảy đứng bên ngoài thì cũng đã bị người của Lục Thiên Quân bắt lấyLục Thiên Quân chạy lại về phía Lạc Hân lấy áo che người cô lạiMay mà anh đến kịp nếu không hậu quả khó lườngĐỡ cô lên tay mình, anh không ngừng ôm vô vào lòngNước mắt cũng đã rơi xuốngThấy cô xanh xao như vậy xém bị làm nhục thì lòng anh đau như cắt"Lạc Hân!.Lạc Hân" Anh không ngừng gọi tên côNhanh chóng bế cô lên tay rồi đi ra ngoàiTại bệnh viện!..Hôm qua tới giờ Lục Thiên Quân không hề chợp mắt được tí nào ngồi canh côBác sĩ bảo Lạc Hân do không được anh uống trong thời gian dài cùng với sự sỡ hãi lên mới ngất xĩuLục Thiên Quân đã nhờ bác sĩ kiểm tra cô, không có vết tích gì cả.Chỉ là khuôn mặt do bị đánh nhiều quá dẫn đến hơi bầm một chútAnh nắm lấy tay cô thổn thức mong muốn cô tỉnh lạiNếu cô có chuyện gì anh sẽ tự trách mình lắmSau vụ việc này thì Lục Thiên Quân đã biết mình yêu Lạc Hân rồi!Anh không thấy cô sẽ rất buồn! Biết cô mất tích lònh anh như ở trong chảo dầu! Thấy cô bị vậy lòng anh đau gấp trăm lần!Anh biết cũng một phần do anh nên cô mới ra nông nổi nàyKhông ngừng trách bản thán dằn vặt mìnhHai tên khốn nạn kia, sau khi cô tỉnh lại sẽ xử lí hếtVợ anh anh không dám đụng dám đánh còn hai tên kia là cái thá gì mà dámNói đến đây thì lòng Lục Thiên Quân lại tứcLạc Hân cảm giác được gì đó thì chằm chậm mở mắt raThấy cô tỉnh lại thì Lục Thiên Quân mừng rỡ vội vàng ngồi dậyCô ngồi với dậy ôm chằm lấy Lục Thiên Quân mà khóc thút thíchLục Thiên Quân đau xót lắm chứAnh cũng ôm lấy cô rồi an ủi"Không sao có anh đây không ai dám làm gì em đâu đừng sợ" Anh nhot giọng vỗ về côDo Lạc Hân vẫn còn ám ảnh chuyện tối qua nên có phần hơi sợ sệt.Ôm chằm lấy Lục Thiên Quân không buông