Tác giả:

Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…

Chương 47: 47: Ai Cũng Nghĩ Mình Đúng

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Anh lo lắng sợ cô lại xảy ra chuyện gì không ngờ cô lại vui vẻ đi cùng người khác còn đòi nghỉ việc để đi theo hắnCả hai bây giờ vô cùng khó chịu trước thái độ của đối phươngAi cũng nghĩ mình đúng cảLạc Hân chạy vào phòng thư ngồi vào một góc khóc nức nởTừ khi kết hôn cùng Lục Thiên Quân đây là lần đầu tiên anh quát cô lớn như thếThậm chí còn quá đáng hơn là không tin côSuy nghĩ tiêu cực cứ hiện lên trong đầu cô mãiCô cứ thế mà ngồi đó khóc tới nỗi ngủ quên lúc nào cũng không hayLục Thiên Quân đứng nhìn ra ngoài ban công chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy cô quay trở lạiAnh đoán là cô đang ở phòng thưAnh từ từ bước về phía phòng thư mở cửa raĐảo mắt nhìn xung quanh thấy ở một góc nhỏAnh tiến lại phía cô thấy cô đã nằm ngủ trên sànMắt của cô vẫn còn đọng lại gịot nước mắtAnh từ từ bế cô về phòngĐặt cô lên giường nằm, kéo chăn đắp cho côAnh ân cần vuốt v e khuôn mặt nhỏ bé này lòng có chút áy náyTrước khi đi anh còn không quên đặt lên môi cô một nụ hôn..Sáng hôm sau..Sau khi tỉnh dậy cô nhìn xung quanh"Sao mình lại ở đây mình nhớ là mình ở thư phòng mà?" Vừa nói vừa xoa xoa thái dươngXoa xoa một hồi cô mới biết tại sao mình ở đâyHít một hơi thật sâu tận hưởng một buổi sáng trong lànhCô đặt chân xuống giường đi vào phòng tắmSau khi vệ sinh cá nhân xong thì cô bước xuống lầu đảo mắt nhìn xung quanh chẳng thấy Lục Thiên Quân đâuCô bèn đi lại hỏi cô quản gia"Thưa ông chủ đi công tác rồi ạ!" Cô quản gia cúi đầu trả lờiNghe xong thì cô sửng người một hồi rồi gật đầuCô còn chưa kịp hỏi vụ việc tối qua mà đã đi rồiCô không nghĩ mình cũng có chút sai trong chuyện này định gặp Lục Thiên Quân để xin lỗi nào ngờ anh đi mất tiêuCô ra ngoài khu viên!"Lục Thiên Quân đâu rồi" Cô gọi điện cho Lục Thiên Quân nhưng lại nghe giọng Thiên Dương"Dạ Lục tổng đang họp ạ!" Thiên Dương nhìn Lục Thiên Quân đang nhìn mình rồi trả lờiThật chất Lục Thiên Quân không họp anh chỉ đang không muốn làm cả hai khó xử nên mới để Thiên Dương nghe máy"À um..um anh nhớ nhắc nhở anh ấy ăn uống đầy đủ dùm tôi.Nhắc anh ấy đừng có ham công việc mà bỏ bê sức khỏe" Nói xong thì Lạc Hân tắt máyCô biết nếu bây giờ gặp mặt Lục Thiên Quân chẳng biết phải làm thế nào nên thôi cứ nói vậy điChưa kịp trả lời thì Lạc Hân tắt máyNảy giờ Thiên Dương toàn bậc loa ngoài cho Lục Thiên Quân cùng ngheAnh đứng ngoài ban công nhìn ra ngoài không nói gì cảThiên Dương đặt điện thoại xuống, anh im lặng một hồi thì lại gần phía sau Lục Thiên Quân nói"Thưa bọn Maifia đang đàm phán dành lại địa bàn ạ.Chúng nó bảo nếu không trả cho chúng nó thù chúng nó sẽ qua thành phố ta sống mà làm càng"Thật chất anh qua Châu Phi có việc gấp như vậy cũng là vì bọn Maifia nàyAnh đã dành địa bàn làm ăn của chúng nên bây giờ chúng đang tìm cách lấy lạiĐây là địa bàn khá là nhiều tài nguyên nên chuyện dành lấy nhau cũng là chuyện bình thườngAnh đã nhanh hơn một bước là đã kí hợp đồng chuyển nhượng số địa bàn đóBọn Maifia không phục nên bây giờ đang làm càng"Được rồi ra ngoài đi mà khoan.." Anh nhã nhặn cầm ly rược rồi thản nhiên nóiThiên Dương vừa định ra ngoài thì Lục Thiên Quân bảo"Cho người theo dõi Lạc Hân nhưng không để cô ấy phát hiện"Thiên Dương ngẩn người một hồi rồi gật đầu!."Cậu rảnh không?" Lạc Hân vừa nói vừa pha màu vẽ tranh ngoài hoa viênTô Thanh đang xem ti vi thì nghe cô gọi"Sao nhớ mình à?" Tô Thanh cười chọc ghẹo cô"Cậu có muốn làm ăn với mình không?""Là sao""Cậu còn nhớ đàn anh Hendy không?""Um..um à mình nhớ rồi""Anh ấy muốn mở phòng triễn lãm tranh cùng với lớp học dạy vẽ mình!." Cô nói tới đây thì ấp úng"Muốn mình làm nhà đầu tư à" Tô Thanh cười nhẹ"Mình yêu cậu quá đi mất" Lạc Hân mình rỡ nghe câu trả lờiĐúng là chơi thân với nhau thì mới hiểu nhau như thế chứ"Vậy tối nay mình gặp rồi bàn sau nha mình sẽ gọi Hendy đi cùng""Ok tối gặp"Sau khi tắt máy thì cô vui vẻ ngồi ngoài hoa viên vẽ tranhNhưng vẽ được một hồi thì cô mới nhớ ra một chuyệnCô liền chạy vào nhà thay đồ ngồi vào phòng thư viết viết gì đóĐơn nghỉ việcÔi trời cô nghỉ việc thật còn chưa hỏi ý kiến của Lục Thiên QuânHôm qua có hỏi nhưng đang giận nhau nên cô cũng không gọi điệnCô cũng là con người có quyền tự do nên cũng không nhất thiết phải báo cáo cho Lục Thiên Quân - đó là do cô nghĩSau khi viết xong thì cô đi tới Lục thị gửi đơnMọi người thấy cô gửi đơn thì khá bất ngờBàn tán rất xôn xaoCô cũng chẳng quan tâm mấy nên cũng vội vàng bỏ đi

Anh lo lắng sợ cô lại xảy ra chuyện gì không ngờ cô lại vui vẻ đi cùng người khác còn đòi nghỉ việc để đi theo hắn

Cả hai bây giờ vô cùng khó chịu trước thái độ của đối phương

Ai cũng nghĩ mình đúng cả

Lạc Hân chạy vào phòng thư ngồi vào một góc khóc nức nở

Từ khi kết hôn cùng Lục Thiên Quân đây là lần đầu tiên anh quát cô lớn như thế

Thậm chí còn quá đáng hơn là không tin cô

Suy nghĩ tiêu cực cứ hiện lên trong đầu cô mãi

Cô cứ thế mà ngồi đó khóc tới nỗi ngủ quên lúc nào cũng không hay

Lục Thiên Quân đứng nhìn ra ngoài ban công chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy cô quay trở lại

Anh đoán là cô đang ở phòng thư

Anh từ từ bước về phía phòng thư mở cửa ra

Đảo mắt nhìn xung quanh thấy ở một góc nhỏ

Anh tiến lại phía cô thấy cô đã nằm ngủ trên sàn

Mắt của cô vẫn còn đọng lại gịot nước mắt

Anh từ từ bế cô về phòng

Đặt cô lên giường nằm, kéo chăn đắp cho cô

Anh ân cần vuốt v e khuôn mặt nhỏ bé này lòng có chút áy náy

Trước khi đi anh còn không quên đặt lên môi cô một nụ hôn.

.

Sáng hôm sau.

.

Sau khi tỉnh dậy cô nhìn xung quanh

"Sao mình lại ở đây mình nhớ là mình ở thư phòng mà?" Vừa nói vừa xoa xoa thái dương

Xoa xoa một hồi cô mới biết tại sao mình ở đây

Hít một hơi thật sâu tận hưởng một buổi sáng trong lành

Cô đặt chân xuống giường đi vào phòng tắm

Sau khi vệ sinh cá nhân xong thì cô bước xuống lầu đảo mắt nhìn xung quanh chẳng thấy Lục Thiên Quân đâu

Cô bèn đi lại hỏi cô quản gia

"Thưa ông chủ đi công tác rồi ạ!" Cô quản gia cúi đầu trả lời

Nghe xong thì cô sửng người một hồi rồi gật đầu

Cô còn chưa kịp hỏi vụ việc tối qua mà đã đi rồi

Cô không nghĩ mình cũng có chút sai trong chuyện này định gặp Lục Thiên Quân để xin lỗi nào ngờ anh đi mất tiêu

Cô ra ngoài khu viên!

"Lục Thiên Quân đâu rồi" Cô gọi điện cho Lục Thiên Quân nhưng lại nghe giọng Thiên Dương

"Dạ Lục tổng đang họp ạ!" Thiên Dương nhìn Lục Thiên Quân đang nhìn mình rồi trả lời

Thật chất Lục Thiên Quân không họp anh chỉ đang không muốn làm cả hai khó xử nên mới để Thiên Dương nghe máy

"À um.

.

um anh nhớ nhắc nhở anh ấy ăn uống đầy đủ dùm tôi.

Nhắc anh ấy đừng có ham công việc mà bỏ bê sức khỏe" Nói xong thì Lạc Hân tắt máy

Cô biết nếu bây giờ gặp mặt Lục Thiên Quân chẳng biết phải làm thế nào nên thôi cứ nói vậy đi

Chưa kịp trả lời thì Lạc Hân tắt máy

Nảy giờ Thiên Dương toàn bậc loa ngoài cho Lục Thiên Quân cùng nghe

Anh đứng ngoài ban công nhìn ra ngoài không nói gì cả

Thiên Dương đặt điện thoại xuống, anh im lặng một hồi thì lại gần phía sau Lục Thiên Quân nói

"Thưa bọn Maifia đang đàm phán dành lại địa bàn ạ.

Chúng nó bảo nếu không trả cho chúng nó thù chúng nó sẽ qua thành phố ta sống mà làm càng"

Thật chất anh qua Châu Phi có việc gấp như vậy cũng là vì bọn Maifia này

Anh đã dành địa bàn làm ăn của chúng nên bây giờ chúng đang tìm cách lấy lại

Đây là địa bàn khá là nhiều tài nguyên nên chuyện dành lấy nhau cũng là chuyện bình thường

Anh đã nhanh hơn một bước là đã kí hợp đồng chuyển nhượng số địa bàn đó

Bọn Maifia không phục nên bây giờ đang làm càng

"Được rồi ra ngoài đi mà khoan.

.

" Anh nhã nhặn cầm ly rược rồi thản nhiên nói

Thiên Dương vừa định ra ngoài thì Lục Thiên Quân bảo

"Cho người theo dõi Lạc Hân nhưng không để cô ấy phát hiện"

Thiên Dương ngẩn người một hồi rồi gật đầu

!.

"Cậu rảnh không?" Lạc Hân vừa nói vừa pha màu vẽ tranh ngoài hoa viên

Tô Thanh đang xem ti vi thì nghe cô gọi

"Sao nhớ mình à?" Tô Thanh cười chọc ghẹo cô

"Cậu có muốn làm ăn với mình không?"

"Là sao"

"Cậu còn nhớ đàn anh Hendy không?"

"Um.

.

um à mình nhớ rồi"

"Anh ấy muốn mở phòng triễn lãm tranh cùng với lớp học dạy vẽ mình!.

" Cô nói tới đây thì ấp úng

"Muốn mình làm nhà đầu tư à" Tô Thanh cười nhẹ

"Mình yêu cậu quá đi mất" Lạc Hân mình rỡ nghe câu trả lời

Đúng là chơi thân với nhau thì mới hiểu nhau như thế chứ

"Vậy tối nay mình gặp rồi bàn sau nha mình sẽ gọi Hendy đi cùng"

"Ok tối gặp"

Sau khi tắt máy thì cô vui vẻ ngồi ngoài hoa viên vẽ tranh

Nhưng vẽ được một hồi thì cô mới nhớ ra một chuyện

Cô liền chạy vào nhà thay đồ ngồi vào phòng thư viết viết gì đó

Đơn nghỉ việc

Ôi trời cô nghỉ việc thật còn chưa hỏi ý kiến của Lục Thiên Quân

Hôm qua có hỏi nhưng đang giận nhau nên cô cũng không gọi điện

Cô cũng là con người có quyền tự do nên cũng không nhất thiết phải báo cáo cho Lục Thiên Quân - đó là do cô nghĩ

Sau khi viết xong thì cô đi tới Lục thị gửi đơn

Mọi người thấy cô gửi đơn thì khá bất ngờ

Bàn tán rất xôn xao

Cô cũng chẳng quan tâm mấy nên cũng vội vàng bỏ đi

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Anh lo lắng sợ cô lại xảy ra chuyện gì không ngờ cô lại vui vẻ đi cùng người khác còn đòi nghỉ việc để đi theo hắnCả hai bây giờ vô cùng khó chịu trước thái độ của đối phươngAi cũng nghĩ mình đúng cảLạc Hân chạy vào phòng thư ngồi vào một góc khóc nức nởTừ khi kết hôn cùng Lục Thiên Quân đây là lần đầu tiên anh quát cô lớn như thếThậm chí còn quá đáng hơn là không tin côSuy nghĩ tiêu cực cứ hiện lên trong đầu cô mãiCô cứ thế mà ngồi đó khóc tới nỗi ngủ quên lúc nào cũng không hayLục Thiên Quân đứng nhìn ra ngoài ban công chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy cô quay trở lạiAnh đoán là cô đang ở phòng thưAnh từ từ bước về phía phòng thư mở cửa raĐảo mắt nhìn xung quanh thấy ở một góc nhỏAnh tiến lại phía cô thấy cô đã nằm ngủ trên sànMắt của cô vẫn còn đọng lại gịot nước mắtAnh từ từ bế cô về phòngĐặt cô lên giường nằm, kéo chăn đắp cho côAnh ân cần vuốt v e khuôn mặt nhỏ bé này lòng có chút áy náyTrước khi đi anh còn không quên đặt lên môi cô một nụ hôn..Sáng hôm sau..Sau khi tỉnh dậy cô nhìn xung quanh"Sao mình lại ở đây mình nhớ là mình ở thư phòng mà?" Vừa nói vừa xoa xoa thái dươngXoa xoa một hồi cô mới biết tại sao mình ở đâyHít một hơi thật sâu tận hưởng một buổi sáng trong lànhCô đặt chân xuống giường đi vào phòng tắmSau khi vệ sinh cá nhân xong thì cô bước xuống lầu đảo mắt nhìn xung quanh chẳng thấy Lục Thiên Quân đâuCô bèn đi lại hỏi cô quản gia"Thưa ông chủ đi công tác rồi ạ!" Cô quản gia cúi đầu trả lờiNghe xong thì cô sửng người một hồi rồi gật đầuCô còn chưa kịp hỏi vụ việc tối qua mà đã đi rồiCô không nghĩ mình cũng có chút sai trong chuyện này định gặp Lục Thiên Quân để xin lỗi nào ngờ anh đi mất tiêuCô ra ngoài khu viên!"Lục Thiên Quân đâu rồi" Cô gọi điện cho Lục Thiên Quân nhưng lại nghe giọng Thiên Dương"Dạ Lục tổng đang họp ạ!" Thiên Dương nhìn Lục Thiên Quân đang nhìn mình rồi trả lờiThật chất Lục Thiên Quân không họp anh chỉ đang không muốn làm cả hai khó xử nên mới để Thiên Dương nghe máy"À um..um anh nhớ nhắc nhở anh ấy ăn uống đầy đủ dùm tôi.Nhắc anh ấy đừng có ham công việc mà bỏ bê sức khỏe" Nói xong thì Lạc Hân tắt máyCô biết nếu bây giờ gặp mặt Lục Thiên Quân chẳng biết phải làm thế nào nên thôi cứ nói vậy điChưa kịp trả lời thì Lạc Hân tắt máyNảy giờ Thiên Dương toàn bậc loa ngoài cho Lục Thiên Quân cùng ngheAnh đứng ngoài ban công nhìn ra ngoài không nói gì cảThiên Dương đặt điện thoại xuống, anh im lặng một hồi thì lại gần phía sau Lục Thiên Quân nói"Thưa bọn Maifia đang đàm phán dành lại địa bàn ạ.Chúng nó bảo nếu không trả cho chúng nó thù chúng nó sẽ qua thành phố ta sống mà làm càng"Thật chất anh qua Châu Phi có việc gấp như vậy cũng là vì bọn Maifia nàyAnh đã dành địa bàn làm ăn của chúng nên bây giờ chúng đang tìm cách lấy lạiĐây là địa bàn khá là nhiều tài nguyên nên chuyện dành lấy nhau cũng là chuyện bình thườngAnh đã nhanh hơn một bước là đã kí hợp đồng chuyển nhượng số địa bàn đóBọn Maifia không phục nên bây giờ đang làm càng"Được rồi ra ngoài đi mà khoan.." Anh nhã nhặn cầm ly rược rồi thản nhiên nóiThiên Dương vừa định ra ngoài thì Lục Thiên Quân bảo"Cho người theo dõi Lạc Hân nhưng không để cô ấy phát hiện"Thiên Dương ngẩn người một hồi rồi gật đầu!."Cậu rảnh không?" Lạc Hân vừa nói vừa pha màu vẽ tranh ngoài hoa viênTô Thanh đang xem ti vi thì nghe cô gọi"Sao nhớ mình à?" Tô Thanh cười chọc ghẹo cô"Cậu có muốn làm ăn với mình không?""Là sao""Cậu còn nhớ đàn anh Hendy không?""Um..um à mình nhớ rồi""Anh ấy muốn mở phòng triễn lãm tranh cùng với lớp học dạy vẽ mình!." Cô nói tới đây thì ấp úng"Muốn mình làm nhà đầu tư à" Tô Thanh cười nhẹ"Mình yêu cậu quá đi mất" Lạc Hân mình rỡ nghe câu trả lờiĐúng là chơi thân với nhau thì mới hiểu nhau như thế chứ"Vậy tối nay mình gặp rồi bàn sau nha mình sẽ gọi Hendy đi cùng""Ok tối gặp"Sau khi tắt máy thì cô vui vẻ ngồi ngoài hoa viên vẽ tranhNhưng vẽ được một hồi thì cô mới nhớ ra một chuyệnCô liền chạy vào nhà thay đồ ngồi vào phòng thư viết viết gì đóĐơn nghỉ việcÔi trời cô nghỉ việc thật còn chưa hỏi ý kiến của Lục Thiên QuânHôm qua có hỏi nhưng đang giận nhau nên cô cũng không gọi điệnCô cũng là con người có quyền tự do nên cũng không nhất thiết phải báo cáo cho Lục Thiên Quân - đó là do cô nghĩSau khi viết xong thì cô đi tới Lục thị gửi đơnMọi người thấy cô gửi đơn thì khá bất ngờBàn tán rất xôn xaoCô cũng chẳng quan tâm mấy nên cũng vội vàng bỏ đi

Chương 47: 47: Ai Cũng Nghĩ Mình Đúng