"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của…

Chương 20: 20: Ngọn Nguồn Tin Đồn

Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Ban đầu mọi người không chú ý đến đứa bé Thạch Đầu này, bây giờ nhìn vào nó, mọi người không nhịn được mà cảm thấy buồn cười.Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Thạch Đầu kia, vốn đã xấu rồi, thế nhưng ha ha ha, bây giờ mặt mũi còn bầm dập, trông lại càng xấu hơn."Mọi người phân xử xem nào, nó đánh Thạch Đầu nhà chúng tôi thành thế này, chẳng lẽ tôi không được đến yêu cầu nhà nó giải thích à?" Trương Thúy Hà lên tiếng, bà ta định mượn sức mạnh của quần chúng.Nghe được những lời buộc tội của Trương Thúy Hà, Tô Bảo bị mất bình tĩnh, thằng bé vênh cổ, hét lên: "Không phải, là do miệng của thằng Thạch Đầu kia quá tiện, nó dám nói xấu chị gái tôi.""Thím Trương, Thạch Đầu nhà thím dám nói chị gái tôi hết ăn lại nằm, còn nói tương lai chị gái tôi không thể gả ra ngoài.Tôi đánh nó như thế đã coi là nhẹ rồi đó." Tô Bảo nói xong, không đợi Trương Thúy Hà kịp lên tiếng, cậu bé đã nói tiếp: "Thím Trương, những lời mà Thạch Đầu nói, chắc chắn là do học từ thím.Bình thường thím vẫn luôn thích nói chuyện của nhà người khác.""Ha ha, đứa bé này, cháu nói bậy gì đó.Tôi nói chuyện nhà người khác lúc nào?" Trương Thúy Hà tức giận quát lớn.Thế nhưng Tô Bảo không sợ bà ta chút nào, cậu bé lại tiếp tục hét lên: "Lần trước tôi nghe thấy bà lén nói với bà Vương rằng chị dâu Hồng Tụ ngoại tình với hàng xóm cạnh nhà.""Còn có, bà còn nói con trai của nhà chú hai Lý là đồ thiểu năng.""Còn nữa, bà còn nói là, bà ba Tô là hổ cái, lúc nào cũng thích hành hạ con dâu."Còn cả chuyện ai lăn đống cỏ khô với ai, ăn trộm đồ ăn nhà ai, ngoài ra cả chuyện ai cãi nhau với vợ đòi ly hôn! Chuyện này không nói thì không biết, vừa nói đã khiến cho mọi người nhảy dựng lên.Tô Bảo vừa dứt lời, ánh mắt của những người vốn đang đứng cạnh hóng hớt nhìn Vương Thúy Hà đã bắt đầu thay đổi.Giỏi thật, hóa ra tất cả những tin đồn trong thôn đều từ miệng con mụ Trương Thúy Hà này mà ra.Trong số đó, chú hai Lý là người phản ứng đầu tiên.Đúng là trong nhà chú hai Lý có một đứa con trai không được thông minh cho lắm, thi cuối kỳ lần trước cũng chỉ thi được có tám điểm, thế nhưng con trai người ta không phải đồ thiểu năng.Cho nên, chú hai Lý trợn tròn mắt lên, hung dữ nói: "Trương Thúy Hà, cô nói rõ ràng cho tôi, con tôi sao lại thành đồ thiểu năng rồi hả? Nếu hôm nay cô không giải thích rõ, chúng tôi sẽ không để yên đâu.".

Ban đầu mọi người không chú ý đến đứa bé Thạch Đầu này, bây giờ nhìn vào nó, mọi người không nhịn được mà cảm thấy buồn cười.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Thạch Đầu kia, vốn đã xấu rồi, thế nhưng ha ha ha, bây giờ mặt mũi còn bầm dập, trông lại càng xấu hơn.

"Mọi người phân xử xem nào, nó đánh Thạch Đầu nhà chúng tôi thành thế này, chẳng lẽ tôi không được đến yêu cầu nhà nó giải thích à?" Trương Thúy Hà lên tiếng, bà ta định mượn sức mạnh của quần chúng.

Nghe được những lời buộc tội của Trương Thúy Hà, Tô Bảo bị mất bình tĩnh, thằng bé vênh cổ, hét lên: "Không phải, là do miệng của thằng Thạch Đầu kia quá tiện, nó dám nói xấu chị gái tôi.

""Thím Trương, Thạch Đầu nhà thím dám nói chị gái tôi hết ăn lại nằm, còn nói tương lai chị gái tôi không thể gả ra ngoài.

Tôi đánh nó như thế đã coi là nhẹ rồi đó.

" Tô Bảo nói xong, không đợi Trương Thúy Hà kịp lên tiếng, cậu bé đã nói tiếp: "Thím Trương, những lời mà Thạch Đầu nói, chắc chắn là do học từ thím.

Bình thường thím vẫn luôn thích nói chuyện của nhà người khác.

""Ha ha, đứa bé này, cháu nói bậy gì đó.

Tôi nói chuyện nhà người khác lúc nào?" Trương Thúy Hà tức giận quát lớn.

Thế nhưng Tô Bảo không sợ bà ta chút nào, cậu bé lại tiếp tục hét lên: "Lần trước tôi nghe thấy bà lén nói với bà Vương rằng chị dâu Hồng Tụ ngoại tình với hàng xóm cạnh nhà.

""Còn có, bà còn nói con trai của nhà chú hai Lý là đồ thiểu năng.

""Còn nữa, bà còn nói là, bà ba Tô là hổ cái, lúc nào cũng thích hành hạ con dâu.

"Còn cả chuyện ai lăn đống cỏ khô với ai, ăn trộm đồ ăn nhà ai, ngoài ra cả chuyện ai cãi nhau với vợ đòi ly hôn! Chuyện này không nói thì không biết, vừa nói đã khiến cho mọi người nhảy dựng lên.

Tô Bảo vừa dứt lời, ánh mắt của những người vốn đang đứng cạnh hóng hớt nhìn Vương Thúy Hà đã bắt đầu thay đổi.

Giỏi thật, hóa ra tất cả những tin đồn trong thôn đều từ miệng con mụ Trương Thúy Hà này mà ra.

Trong số đó, chú hai Lý là người phản ứng đầu tiên.

Đúng là trong nhà chú hai Lý có một đứa con trai không được thông minh cho lắm, thi cuối kỳ lần trước cũng chỉ thi được có tám điểm, thế nhưng con trai người ta không phải đồ thiểu năng.

Cho nên, chú hai Lý trợn tròn mắt lên, hung dữ nói: "Trương Thúy Hà, cô nói rõ ràng cho tôi, con tôi sao lại thành đồ thiểu năng rồi hả? Nếu hôm nay cô không giải thích rõ, chúng tôi sẽ không để yên đâu.

".

Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Ban đầu mọi người không chú ý đến đứa bé Thạch Đầu này, bây giờ nhìn vào nó, mọi người không nhịn được mà cảm thấy buồn cười.Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Thạch Đầu kia, vốn đã xấu rồi, thế nhưng ha ha ha, bây giờ mặt mũi còn bầm dập, trông lại càng xấu hơn."Mọi người phân xử xem nào, nó đánh Thạch Đầu nhà chúng tôi thành thế này, chẳng lẽ tôi không được đến yêu cầu nhà nó giải thích à?" Trương Thúy Hà lên tiếng, bà ta định mượn sức mạnh của quần chúng.Nghe được những lời buộc tội của Trương Thúy Hà, Tô Bảo bị mất bình tĩnh, thằng bé vênh cổ, hét lên: "Không phải, là do miệng của thằng Thạch Đầu kia quá tiện, nó dám nói xấu chị gái tôi.""Thím Trương, Thạch Đầu nhà thím dám nói chị gái tôi hết ăn lại nằm, còn nói tương lai chị gái tôi không thể gả ra ngoài.Tôi đánh nó như thế đã coi là nhẹ rồi đó." Tô Bảo nói xong, không đợi Trương Thúy Hà kịp lên tiếng, cậu bé đã nói tiếp: "Thím Trương, những lời mà Thạch Đầu nói, chắc chắn là do học từ thím.Bình thường thím vẫn luôn thích nói chuyện của nhà người khác.""Ha ha, đứa bé này, cháu nói bậy gì đó.Tôi nói chuyện nhà người khác lúc nào?" Trương Thúy Hà tức giận quát lớn.Thế nhưng Tô Bảo không sợ bà ta chút nào, cậu bé lại tiếp tục hét lên: "Lần trước tôi nghe thấy bà lén nói với bà Vương rằng chị dâu Hồng Tụ ngoại tình với hàng xóm cạnh nhà.""Còn có, bà còn nói con trai của nhà chú hai Lý là đồ thiểu năng.""Còn nữa, bà còn nói là, bà ba Tô là hổ cái, lúc nào cũng thích hành hạ con dâu."Còn cả chuyện ai lăn đống cỏ khô với ai, ăn trộm đồ ăn nhà ai, ngoài ra cả chuyện ai cãi nhau với vợ đòi ly hôn! Chuyện này không nói thì không biết, vừa nói đã khiến cho mọi người nhảy dựng lên.Tô Bảo vừa dứt lời, ánh mắt của những người vốn đang đứng cạnh hóng hớt nhìn Vương Thúy Hà đã bắt đầu thay đổi.Giỏi thật, hóa ra tất cả những tin đồn trong thôn đều từ miệng con mụ Trương Thúy Hà này mà ra.Trong số đó, chú hai Lý là người phản ứng đầu tiên.Đúng là trong nhà chú hai Lý có một đứa con trai không được thông minh cho lắm, thi cuối kỳ lần trước cũng chỉ thi được có tám điểm, thế nhưng con trai người ta không phải đồ thiểu năng.Cho nên, chú hai Lý trợn tròn mắt lên, hung dữ nói: "Trương Thúy Hà, cô nói rõ ràng cho tôi, con tôi sao lại thành đồ thiểu năng rồi hả? Nếu hôm nay cô không giải thích rõ, chúng tôi sẽ không để yên đâu.".

Chương 20: 20: Ngọn Nguồn Tin Đồn