Tác giả:

Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…

Chương 61: 61: Ngủ Ngon

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Sự chịu đựng có giới hạn nay đã không kiềm nỗiAnh ngồi bật dậy chỉ tay ra ngoài rồi quát vào mặt côTrời ạ cảnh tượng này như một bộ phim kinh dịGương mặt anh tỏ vẻ hung ác như ngày đầu cô gặp anh.Ánh mắt rõ vẻ hưng hăng đến đáng sợCô giật mình cứng đờ đôi mắt ra nhìn anhSợ hãi đến tột độ cô quay lưng ra chạy một mạch ra cửaĐôi mắt anh dõi theo bóng lưng cô trong lòng có chút gì đó đau nhóiCó lẽ do áp lực công việc cùng với sự mất lòng tin từ người mình yêu thương vì thế dẫn đến sự mất bình tĩnh trong anhKhi cô đã đi anh mới để tay rồi nằm xuống nhắm mắt lạiThấy cô chạy ra bà lo lắng hỏi"Con sao vậy nó làm gì con à!""Không ạ bà về trước đi cũng trễ rồi sáng bà hãy lại còn con thì ở đây trông chừng anh ấy" Cô vội vàng lau đi nước mắt rồi thúc dục bà vềThiên Dương vừa hay cũng chạy tới"Thưa tôi đã đưa hắn đến đồn cảnh sát rồi ạ"Cô im lặng không nói gì"Vậy Thiên Dương đưa bà về trước có gì thì gọi cho bà"Bà biết Lục Thiên Quân vừa làm gì.Giọng của anh quá lớn đến bà ngồi ở ngoài còn ngheSau đó Thiên Dương đưa bà về nghỉ còn Lạc Hân thì ở lại với Lục Thiên QuânCô bây giờ chẳng biết làm gì để tạ lỗi với chồng của mìnhCái giá này của cô phải trả cũng đúng.Người ngoài nhìn vào chắc còn chửi cô thậm tệTừng bước chân chậm rã đi vào căn phòng.Một màu im lặng bao trùmCô không hề sợ sệt người đàn ông đang nằm trên giườngTừ khi cô bước ra anh không hề ngủ mà cứ nằm im đấy suy nghĩ về một điều gì đóMặc dù biết cô bước vào ngồi cạnh bên mình nhưng anh vẫn nằm im giả vờ ngủNhững tưởng anh đã ngủ nên cô nhẹ nhàng kéo chăn lên đắp cho anhSức của cô cũng đang dần cạn kiệt.Từ chiều đến giờ chẳng có gì trong bụng cảCô nhẹ nhàng ngồi cạnh anh nhìn ngắm anh"Ngủ ngon" Đặt một lời chút nhẹ nhàng lên tai anhGiọng nói ấy vừa chứa đựng sự mệt mỏi vừa chứa đựng lời hối hận vô bờ bếnLời nói của cô đã lọt vào tai anh.Trong lòng có chút lung lay nhẹ..Sáng hôm sauĐêm qua anh ngủ một giấc rất ngon, lâu lắm rồi mới có cảm giác như thếCăn phòng trống trãi đến bất thườngAnh quay người qua cho thoải mái thì thấy Lạc Hân đang nằmCô ngủ mê man không biết trời đất gì cảLục Thiên Quân nhìn ngắm người phụ nữ đang nằm cạnh mìnhBất giác khóe môi anh cong lên nụ cườiCó lẽ anh phần nào đã nguôi ngoaiGương mặt cô lúc ngủ hệt như một con mèo con.Hàng lông mi còn ướt lệ chắc có lẽ tối qua cô đã khóc nhưng nó không làm thay đổi nét nhan sắc của côNó làm con người ta mê mẩn đến Lục Thiên Quân đang giận mà cò phải say mêÁnh mặt trời đã lên cao chiếu rọi vào mắt côThấy vậy Lục Thiên Quân giơ tay ra che nắng cho cô ngủCảm giác có gì đó bất thường thì cô ngọ nguậy tỉnh ngủBiết cô sắp mở mắt Lục Thiên Quân liền co tay lại rồi nhắm mắt giả vờ ngủCô dụi dụi đôi mắt mình thấy Lục Thiên Quân ngủ thì không dám làm phiền.Cô đi vào nhà vệ sinhQuá mệt mỏi khiến cô lờ đờ cả khuôn mặtSau khi cô bước vào thì bà cũng vừa tới"Còn ngủ à đã trễ rồi mà còn ngủ" Bà nói lớn giọng khi thấy anh còn ngủThường ngày ông mặt trời chưa lên là anh đã dậy rồi nay sao ngủ lắm thếBiết không giả vờ được bao lâu thì anh cũng tưg từ mở mắt"Sao bà tới sớm thế?""Tới đem cơm cho cháu chứ gì mà vợ cháu nó đâu rồi" Bà nhìn xung quanh không thấy ai"Cháu không biết" Anh lạnh nhạt trả lờiBà hờn dỗi liếc anh"Cả vợ mình mà cũng chẳng biết thật là"Anh im lặng không trả lờiSau vài giây thì cô cũng bước ra"Bà tới rồi à!"Cô nhẹ giọng nóiBà cười nhẹ với cô nhưng vụt tắt ngay khi thấy sắc mặt của cô"Mặt con sao tái mét vậy?" Bà hốt hoảng chạy lại côLục Thiên Quân thì thấy mặt cô cũng có chút lo lắng nhưng sau đó rất nhanh anh không nhìn nữa mà quay sang phía cửa sổAnh sợ nếu còn nhìn nữa thì sẽ đau lòng mất.Đã không còn giận cô nữa nhưng vẫn phải cho cô một bài học nhớ đờiLấy đôi tay mình sờ trên gương mặt rồi cười nhẹ"Chắc hôm qua con chưa ăn gì nên bây giờ mới vậy ạ?" Nói xong thì cô lờ đờ chống mặt xém ngã quỵ"Ý con sao vậy" Bà giật mình đỡ lấy cô không thì ngã nhào xuống sàn mất"Không sao không sao chỉ là hơi chống mặt thôi ạ một lát là khỏi" Cô nhẹ nhàng bước về phía ghế ngồiLúc nảy nghe cô xém ngã là anh định đi lại đỡ nhưng vẫn không đi ngồi thừ ra đấy là một đứa giả mù giả điếc"Từ từ ngồi xuống để bà lấy cơm cho ăn" Bà nhẹ nhàng đỡ cô ngồi xuống sao đó đi lấy cơmRõ là cơm này đem cho Lục Thiên Quân nhưng lại đưa cho cô.

Sự chịu đựng có giới hạn nay đã không kiềm nỗi

Anh ngồi bật dậy chỉ tay ra ngoài rồi quát vào mặt cô

Trời ạ cảnh tượng này như một bộ phim kinh dị

Gương mặt anh tỏ vẻ hung ác như ngày đầu cô gặp anh.

Ánh mắt rõ vẻ hưng hăng đến đáng sợ

Cô giật mình cứng đờ đôi mắt ra nhìn anh

Sợ hãi đến tột độ cô quay lưng ra chạy một mạch ra cửa

Đôi mắt anh dõi theo bóng lưng cô trong lòng có chút gì đó đau nhói

Có lẽ do áp lực công việc cùng với sự mất lòng tin từ người mình yêu thương vì thế dẫn đến sự mất bình tĩnh trong anh

Khi cô đã đi anh mới để tay rồi nằm xuống nhắm mắt lại

Thấy cô chạy ra bà lo lắng hỏi

"Con sao vậy nó làm gì con à!"

"Không ạ bà về trước đi cũng trễ rồi sáng bà hãy lại còn con thì ở đây trông chừng anh ấy" Cô vội vàng lau đi nước mắt rồi thúc dục bà về

Thiên Dương vừa hay cũng chạy tới

"Thưa tôi đã đưa hắn đến đồn cảnh sát rồi ạ"

Cô im lặng không nói gì

"Vậy Thiên Dương đưa bà về trước có gì thì gọi cho bà"

Bà biết Lục Thiên Quân vừa làm gì.

Giọng của anh quá lớn đến bà ngồi ở ngoài còn nghe

Sau đó Thiên Dương đưa bà về nghỉ còn Lạc Hân thì ở lại với Lục Thiên Quân

Cô bây giờ chẳng biết làm gì để tạ lỗi với chồng của mình

Cái giá này của cô phải trả cũng đúng.

Người ngoài nhìn vào chắc còn chửi cô thậm tệ

Từng bước chân chậm rã đi vào căn phòng.

Một màu im lặng bao trùm

Cô không hề sợ sệt người đàn ông đang nằm trên giường

Từ khi cô bước ra anh không hề ngủ mà cứ nằm im đấy suy nghĩ về một điều gì đó

Mặc dù biết cô bước vào ngồi cạnh bên mình nhưng anh vẫn nằm im giả vờ ngủ

Những tưởng anh đã ngủ nên cô nhẹ nhàng kéo chăn lên đắp cho anh

Sức của cô cũng đang dần cạn kiệt.

Từ chiều đến giờ chẳng có gì trong bụng cả

Cô nhẹ nhàng ngồi cạnh anh nhìn ngắm anh

"Ngủ ngon" Đặt một lời chút nhẹ nhàng lên tai anh

Giọng nói ấy vừa chứa đựng sự mệt mỏi vừa chứa đựng lời hối hận vô bờ bến

Lời nói của cô đã lọt vào tai anh.

Trong lòng có chút lung lay nhẹ..

Sáng hôm sau

Đêm qua anh ngủ một giấc rất ngon, lâu lắm rồi mới có cảm giác như thế

Căn phòng trống trãi đến bất thường

Anh quay người qua cho thoải mái thì thấy Lạc Hân đang nằm

Cô ngủ mê man không biết trời đất gì cả

Lục Thiên Quân nhìn ngắm người phụ nữ đang nằm cạnh mình

Bất giác khóe môi anh cong lên nụ cười

Có lẽ anh phần nào đã nguôi ngoai

Gương mặt cô lúc ngủ hệt như một con mèo con.

Hàng lông mi còn ướt lệ chắc có lẽ tối qua cô đã khóc nhưng nó không làm thay đổi nét nhan sắc của cô

Nó làm con người ta mê mẩn đến Lục Thiên Quân đang giận mà cò phải say mê

Ánh mặt trời đã lên cao chiếu rọi vào mắt cô

Thấy vậy Lục Thiên Quân giơ tay ra che nắng cho cô ngủ

Cảm giác có gì đó bất thường thì cô ngọ nguậy tỉnh ngủ

Biết cô sắp mở mắt Lục Thiên Quân liền co tay lại rồi nhắm mắt giả vờ ngủ

Cô dụi dụi đôi mắt mình thấy Lục Thiên Quân ngủ thì không dám làm phiền.

Cô đi vào nhà vệ sinh

Quá mệt mỏi khiến cô lờ đờ cả khuôn mặt

Sau khi cô bước vào thì bà cũng vừa tới

"Còn ngủ à đã trễ rồi mà còn ngủ" Bà nói lớn giọng khi thấy anh còn ngủ

Thường ngày ông mặt trời chưa lên là anh đã dậy rồi nay sao ngủ lắm thế

Biết không giả vờ được bao lâu thì anh cũng tưg từ mở mắt

"Sao bà tới sớm thế?"

"Tới đem cơm cho cháu chứ gì mà vợ cháu nó đâu rồi" Bà nhìn xung quanh không thấy ai

"Cháu không biết" Anh lạnh nhạt trả lời

Bà hờn dỗi liếc anh

"Cả vợ mình mà cũng chẳng biết thật là"

Anh im lặng không trả lời

Sau vài giây thì cô cũng bước ra

"Bà tới rồi à!"Cô nhẹ giọng nói

Bà cười nhẹ với cô nhưng vụt tắt ngay khi thấy sắc mặt của cô

"Mặt con sao tái mét vậy?" Bà hốt hoảng chạy lại cô

Lục Thiên Quân thì thấy mặt cô cũng có chút lo lắng nhưng sau đó rất nhanh anh không nhìn nữa mà quay sang phía cửa sổ

Anh sợ nếu còn nhìn nữa thì sẽ đau lòng mất.

Đã không còn giận cô nữa nhưng vẫn phải cho cô một bài học nhớ đời

Lấy đôi tay mình sờ trên gương mặt rồi cười nhẹ

"Chắc hôm qua con chưa ăn gì nên bây giờ mới vậy ạ?" Nói xong thì cô lờ đờ chống mặt xém ngã quỵ

"Ý con sao vậy" Bà giật mình đỡ lấy cô không thì ngã nhào xuống sàn mất

"Không sao không sao chỉ là hơi chống mặt thôi ạ một lát là khỏi" Cô nhẹ nhàng bước về phía ghế ngồi

Lúc nảy nghe cô xém ngã là anh định đi lại đỡ nhưng vẫn không đi ngồi thừ ra đấy là một đứa giả mù giả điếc

"Từ từ ngồi xuống để bà lấy cơm cho ăn" Bà nhẹ nhàng đỡ cô ngồi xuống sao đó đi lấy cơm

Rõ là cơm này đem cho Lục Thiên Quân nhưng lại đưa cho cô.

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Sự chịu đựng có giới hạn nay đã không kiềm nỗiAnh ngồi bật dậy chỉ tay ra ngoài rồi quát vào mặt côTrời ạ cảnh tượng này như một bộ phim kinh dịGương mặt anh tỏ vẻ hung ác như ngày đầu cô gặp anh.Ánh mắt rõ vẻ hưng hăng đến đáng sợCô giật mình cứng đờ đôi mắt ra nhìn anhSợ hãi đến tột độ cô quay lưng ra chạy một mạch ra cửaĐôi mắt anh dõi theo bóng lưng cô trong lòng có chút gì đó đau nhóiCó lẽ do áp lực công việc cùng với sự mất lòng tin từ người mình yêu thương vì thế dẫn đến sự mất bình tĩnh trong anhKhi cô đã đi anh mới để tay rồi nằm xuống nhắm mắt lạiThấy cô chạy ra bà lo lắng hỏi"Con sao vậy nó làm gì con à!""Không ạ bà về trước đi cũng trễ rồi sáng bà hãy lại còn con thì ở đây trông chừng anh ấy" Cô vội vàng lau đi nước mắt rồi thúc dục bà vềThiên Dương vừa hay cũng chạy tới"Thưa tôi đã đưa hắn đến đồn cảnh sát rồi ạ"Cô im lặng không nói gì"Vậy Thiên Dương đưa bà về trước có gì thì gọi cho bà"Bà biết Lục Thiên Quân vừa làm gì.Giọng của anh quá lớn đến bà ngồi ở ngoài còn ngheSau đó Thiên Dương đưa bà về nghỉ còn Lạc Hân thì ở lại với Lục Thiên QuânCô bây giờ chẳng biết làm gì để tạ lỗi với chồng của mìnhCái giá này của cô phải trả cũng đúng.Người ngoài nhìn vào chắc còn chửi cô thậm tệTừng bước chân chậm rã đi vào căn phòng.Một màu im lặng bao trùmCô không hề sợ sệt người đàn ông đang nằm trên giườngTừ khi cô bước ra anh không hề ngủ mà cứ nằm im đấy suy nghĩ về một điều gì đóMặc dù biết cô bước vào ngồi cạnh bên mình nhưng anh vẫn nằm im giả vờ ngủNhững tưởng anh đã ngủ nên cô nhẹ nhàng kéo chăn lên đắp cho anhSức của cô cũng đang dần cạn kiệt.Từ chiều đến giờ chẳng có gì trong bụng cảCô nhẹ nhàng ngồi cạnh anh nhìn ngắm anh"Ngủ ngon" Đặt một lời chút nhẹ nhàng lên tai anhGiọng nói ấy vừa chứa đựng sự mệt mỏi vừa chứa đựng lời hối hận vô bờ bếnLời nói của cô đã lọt vào tai anh.Trong lòng có chút lung lay nhẹ..Sáng hôm sauĐêm qua anh ngủ một giấc rất ngon, lâu lắm rồi mới có cảm giác như thếCăn phòng trống trãi đến bất thườngAnh quay người qua cho thoải mái thì thấy Lạc Hân đang nằmCô ngủ mê man không biết trời đất gì cảLục Thiên Quân nhìn ngắm người phụ nữ đang nằm cạnh mìnhBất giác khóe môi anh cong lên nụ cườiCó lẽ anh phần nào đã nguôi ngoaiGương mặt cô lúc ngủ hệt như một con mèo con.Hàng lông mi còn ướt lệ chắc có lẽ tối qua cô đã khóc nhưng nó không làm thay đổi nét nhan sắc của côNó làm con người ta mê mẩn đến Lục Thiên Quân đang giận mà cò phải say mêÁnh mặt trời đã lên cao chiếu rọi vào mắt côThấy vậy Lục Thiên Quân giơ tay ra che nắng cho cô ngủCảm giác có gì đó bất thường thì cô ngọ nguậy tỉnh ngủBiết cô sắp mở mắt Lục Thiên Quân liền co tay lại rồi nhắm mắt giả vờ ngủCô dụi dụi đôi mắt mình thấy Lục Thiên Quân ngủ thì không dám làm phiền.Cô đi vào nhà vệ sinhQuá mệt mỏi khiến cô lờ đờ cả khuôn mặtSau khi cô bước vào thì bà cũng vừa tới"Còn ngủ à đã trễ rồi mà còn ngủ" Bà nói lớn giọng khi thấy anh còn ngủThường ngày ông mặt trời chưa lên là anh đã dậy rồi nay sao ngủ lắm thếBiết không giả vờ được bao lâu thì anh cũng tưg từ mở mắt"Sao bà tới sớm thế?""Tới đem cơm cho cháu chứ gì mà vợ cháu nó đâu rồi" Bà nhìn xung quanh không thấy ai"Cháu không biết" Anh lạnh nhạt trả lờiBà hờn dỗi liếc anh"Cả vợ mình mà cũng chẳng biết thật là"Anh im lặng không trả lờiSau vài giây thì cô cũng bước ra"Bà tới rồi à!"Cô nhẹ giọng nóiBà cười nhẹ với cô nhưng vụt tắt ngay khi thấy sắc mặt của cô"Mặt con sao tái mét vậy?" Bà hốt hoảng chạy lại côLục Thiên Quân thì thấy mặt cô cũng có chút lo lắng nhưng sau đó rất nhanh anh không nhìn nữa mà quay sang phía cửa sổAnh sợ nếu còn nhìn nữa thì sẽ đau lòng mất.Đã không còn giận cô nữa nhưng vẫn phải cho cô một bài học nhớ đờiLấy đôi tay mình sờ trên gương mặt rồi cười nhẹ"Chắc hôm qua con chưa ăn gì nên bây giờ mới vậy ạ?" Nói xong thì cô lờ đờ chống mặt xém ngã quỵ"Ý con sao vậy" Bà giật mình đỡ lấy cô không thì ngã nhào xuống sàn mất"Không sao không sao chỉ là hơi chống mặt thôi ạ một lát là khỏi" Cô nhẹ nhàng bước về phía ghế ngồiLúc nảy nghe cô xém ngã là anh định đi lại đỡ nhưng vẫn không đi ngồi thừ ra đấy là một đứa giả mù giả điếc"Từ từ ngồi xuống để bà lấy cơm cho ăn" Bà nhẹ nhàng đỡ cô ngồi xuống sao đó đi lấy cơmRõ là cơm này đem cho Lục Thiên Quân nhưng lại đưa cho cô.

Chương 61: 61: Ngủ Ngon