Tác giả:

Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…

Chương 70: 70: Cô Còn Không Bằng Đám Rác Rưỡi Ngoài Đường Lấy Gì Tôi Thương Cô

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Cô ngậm cục tức vào trong không nói gì đi vào phòngHắn mặt dày đi theo sao"Bà xã em vẫn còn vẽ à!" Lục Thiên Quân vừa về tới thấy Lạc Hân đang ngồi ngoài cửa sổ vẻBức tranh cô vẻ khoác lên mình màu đen huyền bí.Dường như hiểu ra điều gì đó"....." Đáp lại anh là vẻ lạnh nhạt không muốn trả lời của mình"Đừng giận anh nữa là em hiểu lầm anh rồi" Anh bước nhanh về phía cô ôm chằm lấy sau lưng"Ai dám giận anh""Anh biết lỗi rồi anh xin lỗi.Cô ta lên cơn đau tim anh chỉ đỡ cô ta rồi lấy thuốc thôi chứ anh không có ý gì với ả ta cả em tin anh đi" Dùng hết toàn bộ sức lực để giải thíchCô lén miệng nở nụ cười"Đáng tin không?" Cô quay lại nhìn anh bằng con mắt nghi ngờ"Tin mà anh xin thề nếu anh nói sai lời nào anh sẽ....." Vừa nói anh còn giơ hai tay lên cao"Thôi thôi em sợ anh rồi đấy đừng có thề thốt dùm em" Cô sợ anh nói ra điều bậy nên dùng tay bịn miệng anh lạiLục Thiên Quân cười khoái chí ôm lấy Lạc Hân không buông....Tại phòng làm việc"Cậu điều tra cho tôi tại sao năm xưa Cố An Như lại ra nước ngoài" Lục Thiên Quân ra giọng hạ lệnhAnh đang nhìn về cửa sổ trên tay cầm ly rược"Vâng.Nhưng tôi có một thắc mắc" Thiên Dương gật đầu đáp nhưng cũng không giấu nổi tò mò mà hỏi"Chuyện gì" Miệng thì nói nhưng mắt vẫn hướng về xa xăm"Sao bây giờ anh mới điều tra cô Cố"Nói cũng lạ phải điều tra từ trước kìa tại sao bây giờ mới hỏi thế hay là có dụng ý gì"Cậu không cần hỏi thế đâu.Chuyện cậu cần làm thì hãy làm nhanh đi tôi cho cậu 3 ngày" Anh hằn học không muốn trả lờiLúc trước do anh chưa thành đạt nên không thể điều tra.Đến lúc thành đạt thì lại không muốn tìm hiểu nay lại quay về bảo sao anh không nghi ngờPhải tìm hiểu kĩ mới có thể tránh xa cô taThiên Dương gật đầu rồi đi nhanh xa ngoàiCuộc trò chuyện của cả hai đã bị một người nào đó nghe thấy.Thấy Thiên Dương chuẩn bị đi thì ả ta đi nhanh ra ngoàiChuông điện thoại reo lên"Sao vậy bà xã""Mẹ em bị bệnh em phải về chăm sóc bà vài ngày.Em gọi cho anh để nói anh biết em đang chuẩn bị hành lí""Vậy em đợi anh về đưa em đi""Thôi không cần em đi taxi được""Được em đi cẩn thận tới nơi thì gọi cho anh"Đang nói chuyện vui vẻ thì Cố An Như tự tiện xông vào mà không gõ cửa"Lục Thiên Quân em đem cơm đến cho anh này anh đang nói chuyện với ai vậy?" Cô ta cố ý nói lớn lên cho người trong điện thoại ngheAnh nghe tiếng mở cửa quay sang lườm cô một cáiLạc Hân đầu dây bên kia nghe giọng ả ta thì nhăn mặt khó chịu.Lục Thiên Quân đang ở cùng ả ta à sao không nói cô biết"Anh ở cùng Cố An Như à?" Cô lạnh giọng hỏi"Cô ta vừa mới đến để anh đuổi cô ta đi em yên tâm.Được rồi tạm biệt" Không để cô trả lòi anh tắt máy nhanh chóngKhông hiểu chuyện gì xảy ra còn chưa kịp trả lời.Lạc Hân nhìn dáo dác rồi tự an ủi bản thân.Chắc là không sao đâu.Cô cũng vui vẻ ngồi thu dọn hành líNhưng trong lòng có chút gì đó buồn man mácLúc nảy Cố An Như vừa nói vừa chạy lại ôm lấy Lục Thiên Quân từ đằng sau"Cô có thôi đi không" Anh gỡ bỏ cánh tay cô xuống quay sang nhìn cô bằng con mắt đáng sợ"Sao anh lại nói vậy.Em tới tìm anh mà" Cô ta trơ trẽn mở miệng rồi tự ý ngồi xuống lấy ly rươcj uốngKhông ngờ trên đời này lại có người phụ nữ mặt dày như thế.Biết người ta đã có vợ mà còn cố ý đi theoAnh nhanh chóng đi lại bàn làm việc ngồi xuống"Vợ anh đi rồi à vậy đây là thời cơ để hai ta vun đắp tình cảm" Vừa nói vừa cầm ly rược đi lại bàn ngồi trên đấyCòn cố ý khum xuống để khoe bầu ng.ực khủng của mìnhThấy vậy Lục Thiên Quân xoay ghế ra đằng sau né tránh"Đừng có nói hàm hồ tôi đã có vợ mong cô tự trọng mà tránh xa tôi ra""Em biết anh còn rất thương em tình huống bữa hỏm chứng tỏ anh vẫn còn quan tâm em.Anh chỉ vừa cưới cô ta một năm nay thôi" Dưỡng dưng nói ra điều khiến ai nghe cũng bật cười nhưng rất tự tin nói"Cô còn không bằng đám rác rưỡi ngoài đường lấy gì mà tôi thương" Anh nhẹ nhàng xoay ghế rồi mạnh miệng nói raCâu nói khiến cô đừ cả khuôn mặt.Không ngờ anh ta dám nói cô như thếBao nhiêu người xếp hàng diện kiến để làm chồng cô mà bây giờ anh nói cô không bằng đám rác rưỡi quả thật tức xanh mặt"Anh dám nói em như vậy" Cô ta tức giận đứng dậy quát"Mau biến ngay trước khi tôi nổi điên" Anh ta chỉ ngón tay ra cửaTừ nảy tới giờ anh nhịn cô đủ rồi đừng đi quá giới hạn của mình.Nói như thế còn nhẹ đấy"Anh đuổi thì em đi nhưng em nói cho anh biết anh sẽ không thoát khỏi em đâu" Cô ta trừng mắt nhìn anh sau đó bước nhanh ra cửa.

Cô ngậm cục tức vào trong không nói gì đi vào phòng

Hắn mặt dày đi theo sao

"Bà xã em vẫn còn vẽ à!" Lục Thiên Quân vừa về tới thấy Lạc Hân đang ngồi ngoài cửa sổ vẻ

Bức tranh cô vẻ khoác lên mình màu đen huyền bí.

Dường như hiểu ra điều gì đó

"....." Đáp lại anh là vẻ lạnh nhạt không muốn trả lời của mình

"Đừng giận anh nữa là em hiểu lầm anh rồi" Anh bước nhanh về phía cô ôm chằm lấy sau lưng

"Ai dám giận anh"

"Anh biết lỗi rồi anh xin lỗi.

Cô ta lên cơn đau tim anh chỉ đỡ cô ta rồi lấy thuốc thôi chứ anh không có ý gì với ả ta cả em tin anh đi" Dùng hết toàn bộ sức lực để giải thích

Cô lén miệng nở nụ cười

"Đáng tin không?" Cô quay lại nhìn anh bằng con mắt nghi ngờ

"Tin mà anh xin thề nếu anh nói sai lời nào anh sẽ....." Vừa nói anh còn giơ hai tay lên cao

"Thôi thôi em sợ anh rồi đấy đừng có thề thốt dùm em" Cô sợ anh nói ra điều bậy nên dùng tay bịn miệng anh lại

Lục Thiên Quân cười khoái chí ôm lấy Lạc Hân không buông

....

Tại phòng làm việc

"Cậu điều tra cho tôi tại sao năm xưa Cố An Như lại ra nước ngoài" Lục Thiên Quân ra giọng hạ lệnh

Anh đang nhìn về cửa sổ trên tay cầm ly rược

"Vâng.

Nhưng tôi có một thắc mắc" Thiên Dương gật đầu đáp nhưng cũng không giấu nổi tò mò mà hỏi

"Chuyện gì" Miệng thì nói nhưng mắt vẫn hướng về xa xăm

"Sao bây giờ anh mới điều tra cô Cố"

Nói cũng lạ phải điều tra từ trước kìa tại sao bây giờ mới hỏi thế hay là có dụng ý gì

"Cậu không cần hỏi thế đâu.

Chuyện cậu cần làm thì hãy làm nhanh đi tôi cho cậu 3 ngày" Anh hằn học không muốn trả lời

Lúc trước do anh chưa thành đạt nên không thể điều tra.

Đến lúc thành đạt thì lại không muốn tìm hiểu nay lại quay về bảo sao anh không nghi ngờ

Phải tìm hiểu kĩ mới có thể tránh xa cô ta

Thiên Dương gật đầu rồi đi nhanh xa ngoài

Cuộc trò chuyện của cả hai đã bị một người nào đó nghe thấy.

Thấy Thiên Dương chuẩn bị đi thì ả ta đi nhanh ra ngoài

Chuông điện thoại reo lên

"Sao vậy bà xã"

"Mẹ em bị bệnh em phải về chăm sóc bà vài ngày.

Em gọi cho anh để nói anh biết em đang chuẩn bị hành lí"

"Vậy em đợi anh về đưa em đi"

"Thôi không cần em đi taxi được"

"Được em đi cẩn thận tới nơi thì gọi cho anh"

Đang nói chuyện vui vẻ thì Cố An Như tự tiện xông vào mà không gõ cửa

"Lục Thiên Quân em đem cơm đến cho anh này anh đang nói chuyện với ai vậy?" Cô ta cố ý nói lớn lên cho người trong điện thoại nghe

Anh nghe tiếng mở cửa quay sang lườm cô một cái

Lạc Hân đầu dây bên kia nghe giọng ả ta thì nhăn mặt khó chịu.

Lục Thiên Quân đang ở cùng ả ta à sao không nói cô biết

"Anh ở cùng Cố An Như à?" Cô lạnh giọng hỏi

"Cô ta vừa mới đến để anh đuổi cô ta đi em yên tâm.

Được rồi tạm biệt" Không để cô trả lòi anh tắt máy nhanh chóng

Không hiểu chuyện gì xảy ra còn chưa kịp trả lời.

Lạc Hân nhìn dáo dác rồi tự an ủi bản thân.

Chắc là không sao đâu.

Cô cũng vui vẻ ngồi thu dọn hành lí

Nhưng trong lòng có chút gì đó buồn man mác

Lúc nảy Cố An Như vừa nói vừa chạy lại ôm lấy Lục Thiên Quân từ đằng sau

"Cô có thôi đi không" Anh gỡ bỏ cánh tay cô xuống quay sang nhìn cô bằng con mắt đáng sợ

"Sao anh lại nói vậy.

Em tới tìm anh mà" Cô ta trơ trẽn mở miệng rồi tự ý ngồi xuống lấy ly rươcj uống

Không ngờ trên đời này lại có người phụ nữ mặt dày như thế.

Biết người ta đã có vợ mà còn cố ý đi theo

Anh nhanh chóng đi lại bàn làm việc ngồi xuống

"Vợ anh đi rồi à vậy đây là thời cơ để hai ta vun đắp tình cảm" Vừa nói vừa cầm ly rược đi lại bàn ngồi trên đấy

Còn cố ý khum xuống để khoe bầu ng.ực khủng của mình

Thấy vậy Lục Thiên Quân xoay ghế ra đằng sau né tránh

"Đừng có nói hàm hồ tôi đã có vợ mong cô tự trọng mà tránh xa tôi ra"

"Em biết anh còn rất thương em tình huống bữa hỏm chứng tỏ anh vẫn còn quan tâm em.

Anh chỉ vừa cưới cô ta một năm nay thôi" Dưỡng dưng nói ra điều khiến ai nghe cũng bật cười nhưng rất tự tin nói

"Cô còn không bằng đám rác rưỡi ngoài đường lấy gì mà tôi thương" Anh nhẹ nhàng xoay ghế rồi mạnh miệng nói ra

Câu nói khiến cô đừ cả khuôn mặt.

Không ngờ anh ta dám nói cô như thế

Bao nhiêu người xếp hàng diện kiến để làm chồng cô mà bây giờ anh nói cô không bằng đám rác rưỡi quả thật tức xanh mặt

"Anh dám nói em như vậy" Cô ta tức giận đứng dậy quát

"Mau biến ngay trước khi tôi nổi điên" Anh ta chỉ ngón tay ra cửa

Từ nảy tới giờ anh nhịn cô đủ rồi đừng đi quá giới hạn của mình.

Nói như thế còn nhẹ đấy

"Anh đuổi thì em đi nhưng em nói cho anh biết anh sẽ không thoát khỏi em đâu" Cô ta trừng mắt nhìn anh sau đó bước nhanh ra cửa.

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Cô ngậm cục tức vào trong không nói gì đi vào phòngHắn mặt dày đi theo sao"Bà xã em vẫn còn vẽ à!" Lục Thiên Quân vừa về tới thấy Lạc Hân đang ngồi ngoài cửa sổ vẻBức tranh cô vẻ khoác lên mình màu đen huyền bí.Dường như hiểu ra điều gì đó"....." Đáp lại anh là vẻ lạnh nhạt không muốn trả lời của mình"Đừng giận anh nữa là em hiểu lầm anh rồi" Anh bước nhanh về phía cô ôm chằm lấy sau lưng"Ai dám giận anh""Anh biết lỗi rồi anh xin lỗi.Cô ta lên cơn đau tim anh chỉ đỡ cô ta rồi lấy thuốc thôi chứ anh không có ý gì với ả ta cả em tin anh đi" Dùng hết toàn bộ sức lực để giải thíchCô lén miệng nở nụ cười"Đáng tin không?" Cô quay lại nhìn anh bằng con mắt nghi ngờ"Tin mà anh xin thề nếu anh nói sai lời nào anh sẽ....." Vừa nói anh còn giơ hai tay lên cao"Thôi thôi em sợ anh rồi đấy đừng có thề thốt dùm em" Cô sợ anh nói ra điều bậy nên dùng tay bịn miệng anh lạiLục Thiên Quân cười khoái chí ôm lấy Lạc Hân không buông....Tại phòng làm việc"Cậu điều tra cho tôi tại sao năm xưa Cố An Như lại ra nước ngoài" Lục Thiên Quân ra giọng hạ lệnhAnh đang nhìn về cửa sổ trên tay cầm ly rược"Vâng.Nhưng tôi có một thắc mắc" Thiên Dương gật đầu đáp nhưng cũng không giấu nổi tò mò mà hỏi"Chuyện gì" Miệng thì nói nhưng mắt vẫn hướng về xa xăm"Sao bây giờ anh mới điều tra cô Cố"Nói cũng lạ phải điều tra từ trước kìa tại sao bây giờ mới hỏi thế hay là có dụng ý gì"Cậu không cần hỏi thế đâu.Chuyện cậu cần làm thì hãy làm nhanh đi tôi cho cậu 3 ngày" Anh hằn học không muốn trả lờiLúc trước do anh chưa thành đạt nên không thể điều tra.Đến lúc thành đạt thì lại không muốn tìm hiểu nay lại quay về bảo sao anh không nghi ngờPhải tìm hiểu kĩ mới có thể tránh xa cô taThiên Dương gật đầu rồi đi nhanh xa ngoàiCuộc trò chuyện của cả hai đã bị một người nào đó nghe thấy.Thấy Thiên Dương chuẩn bị đi thì ả ta đi nhanh ra ngoàiChuông điện thoại reo lên"Sao vậy bà xã""Mẹ em bị bệnh em phải về chăm sóc bà vài ngày.Em gọi cho anh để nói anh biết em đang chuẩn bị hành lí""Vậy em đợi anh về đưa em đi""Thôi không cần em đi taxi được""Được em đi cẩn thận tới nơi thì gọi cho anh"Đang nói chuyện vui vẻ thì Cố An Như tự tiện xông vào mà không gõ cửa"Lục Thiên Quân em đem cơm đến cho anh này anh đang nói chuyện với ai vậy?" Cô ta cố ý nói lớn lên cho người trong điện thoại ngheAnh nghe tiếng mở cửa quay sang lườm cô một cáiLạc Hân đầu dây bên kia nghe giọng ả ta thì nhăn mặt khó chịu.Lục Thiên Quân đang ở cùng ả ta à sao không nói cô biết"Anh ở cùng Cố An Như à?" Cô lạnh giọng hỏi"Cô ta vừa mới đến để anh đuổi cô ta đi em yên tâm.Được rồi tạm biệt" Không để cô trả lòi anh tắt máy nhanh chóngKhông hiểu chuyện gì xảy ra còn chưa kịp trả lời.Lạc Hân nhìn dáo dác rồi tự an ủi bản thân.Chắc là không sao đâu.Cô cũng vui vẻ ngồi thu dọn hành líNhưng trong lòng có chút gì đó buồn man mácLúc nảy Cố An Như vừa nói vừa chạy lại ôm lấy Lục Thiên Quân từ đằng sau"Cô có thôi đi không" Anh gỡ bỏ cánh tay cô xuống quay sang nhìn cô bằng con mắt đáng sợ"Sao anh lại nói vậy.Em tới tìm anh mà" Cô ta trơ trẽn mở miệng rồi tự ý ngồi xuống lấy ly rươcj uốngKhông ngờ trên đời này lại có người phụ nữ mặt dày như thế.Biết người ta đã có vợ mà còn cố ý đi theoAnh nhanh chóng đi lại bàn làm việc ngồi xuống"Vợ anh đi rồi à vậy đây là thời cơ để hai ta vun đắp tình cảm" Vừa nói vừa cầm ly rược đi lại bàn ngồi trên đấyCòn cố ý khum xuống để khoe bầu ng.ực khủng của mìnhThấy vậy Lục Thiên Quân xoay ghế ra đằng sau né tránh"Đừng có nói hàm hồ tôi đã có vợ mong cô tự trọng mà tránh xa tôi ra""Em biết anh còn rất thương em tình huống bữa hỏm chứng tỏ anh vẫn còn quan tâm em.Anh chỉ vừa cưới cô ta một năm nay thôi" Dưỡng dưng nói ra điều khiến ai nghe cũng bật cười nhưng rất tự tin nói"Cô còn không bằng đám rác rưỡi ngoài đường lấy gì mà tôi thương" Anh nhẹ nhàng xoay ghế rồi mạnh miệng nói raCâu nói khiến cô đừ cả khuôn mặt.Không ngờ anh ta dám nói cô như thếBao nhiêu người xếp hàng diện kiến để làm chồng cô mà bây giờ anh nói cô không bằng đám rác rưỡi quả thật tức xanh mặt"Anh dám nói em như vậy" Cô ta tức giận đứng dậy quát"Mau biến ngay trước khi tôi nổi điên" Anh ta chỉ ngón tay ra cửaTừ nảy tới giờ anh nhịn cô đủ rồi đừng đi quá giới hạn của mình.Nói như thế còn nhẹ đấy"Anh đuổi thì em đi nhưng em nói cho anh biết anh sẽ không thoát khỏi em đâu" Cô ta trừng mắt nhìn anh sau đó bước nhanh ra cửa.

Chương 70: 70: Cô Còn Không Bằng Đám Rác Rưỡi Ngoài Đường Lấy Gì Tôi Thương Cô