"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của…
Chương 40: 40: Có Chút Nguy Hiểm
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Không khí lập tức trở nên xấu hổ.Một Tô Bảo vô tâm vô phế không biết là mình đã thọc cho chị gái một dao.Một Xuân Điền vừa xấu hổ, vừa ngượng ngùng không biết nên nói gì.Còn có một Xuân Thịnh đang nhìn cô với vẻ mặt sợ hãi."Chị, bây giờ thì em hiểu rồi.Không phải mẹ nói chị bị cái bệnh gì mà tụt huyết áp đó đúng không? Cho nên lúc đó chị cướp kẹo của Xuân Thịnh là do chị bị phát bệnh đúng không?"Ha ha, em trai của chị, em thực sự không cần nhiệt tình tẩy trắng cho chị như thế đâu.Chỉ cần em câm miệng lại, thì hai chúng ta vẫn là chị em tốt."Chị..."Thấy Tô Bảo vẫn định nói tiếp, Tô Trà đã bắt đầu cân nhắc tính khả thi của chuyện "mưu sát em trai ruột" này.Nhưng mà, cuối cùng lúc này cũng có người đến giải cứu Tô Trà thoát khỏi sự xấu hổ."Tô Trà, cháu đến rồi ư? Nào nào nào, vào đây uống chén nước đã." Trưởng thôn vừa nói vừa kéo họ vào phòng."Đúng rồi, cháu dạy bù cho Xuân Thịnh, có cần chuẩn bị gì không?" Trưởng thôn lại hỏi thêm một câu."Không cần đâu ạ.Sách vỡ bút mực thì Xuân Thịnh đều có sẵn rồi ạ.""Vậy được rồi.Xuân Thịnh, cháu nhanh chóng về phòng cầm sách vở bút thước lại đây." Trưởng thôn nói với Xuân Thịnh đang đứng một góc trông vô cùng đáng thương.Xuân Thịnh có hơi sợ, thế nhưng nhìn thái độ kiên quyết của ông nội, hình như thằng bé không có đường phản bác nữa rồi.Thế nhưng, hu hu hu, chỉ cần nhớ lại cảnh tượng gương mặt Tô Trà vẫn đang nở nụ cười dịu dàng, thế nhưng hành động lại không chút lưu tình cướp mấy viên kẹo của mình, Xuân Thịnh lại không khống chế được sự sợ hãi."Xuân Thịnh, nếu cậu đã phải học bù, vậy mình đi tìm người khác chơi đây." Tô Bảo nói xong thì chuẩn bị chạy lấy người.Đúng lúc này, Tô Trà lại cất tiếng: "Tô Bảo, em không được đi, ở lại đây học cùng đi.""Em á?" Tô Bảo nâng ngón tay lên chỉ vào bản thân, vẻ mặt cậu bé mờ mịt.Chờ hội phục tinh thần, cậu bé vội vàng từ chối: "Không không không, em không muốn học.Thành tích của em tốt lắm rồi, không cần chị phụ đạo cho nữa đâu."Không hiểu sao cậu bé cứ cảm thấy, chị gái thế này có chút nguy hiểm.Ôi, thế nhưng bây giờ mới chạy thì muộn rồi.Vừa rồi sao cái miệng nhỏ nhắn này lại nói nửa ngày không đi cơ chứ?"Chị nhớ rõ điểm cuối kỳ vừa rồi của em, ngữ văn 32 điểm, toán học 48 điểm, chỉ ngần đó điểm thôi mà em đã đủ thỏa mãn rồi à? Nếu mà nghe thấy mấy lời này của em, giáo viên của em sẽ tức phát khóc đấy." Tô Trà mỉm cười nói..
Không khí lập tức trở nên xấu hổ.Một Tô Bảo vô tâm vô phế không biết là mình đã thọc cho chị gái một dao.Một Xuân Điền vừa xấu hổ, vừa ngượng ngùng không biết nên nói gì.Còn có một Xuân Thịnh đang nhìn cô với vẻ mặt sợ hãi."Chị, bây giờ thì em hiểu rồi.
Không phải mẹ nói chị bị cái bệnh gì mà tụt huyết áp đó đúng không? Cho nên lúc đó chị cướp kẹo của Xuân Thịnh là do chị bị phát bệnh đúng không?"Ha ha, em trai của chị, em thực sự không cần nhiệt tình tẩy trắng cho chị như thế đâu.
Chỉ cần em câm miệng lại, thì hai chúng ta vẫn là chị em tốt."Chị..."Thấy Tô Bảo vẫn định nói tiếp, Tô Trà đã bắt đầu cân nhắc tính khả thi của chuyện "mưu sát em trai ruột" này.Nhưng mà, cuối cùng lúc này cũng có người đến giải cứu Tô Trà thoát khỏi sự xấu hổ."Tô Trà, cháu đến rồi ư? Nào nào nào, vào đây uống chén nước đã." Trưởng thôn vừa nói vừa kéo họ vào phòng."Đúng rồi, cháu dạy bù cho Xuân Thịnh, có cần chuẩn bị gì không?" Trưởng thôn lại hỏi thêm một câu."Không cần đâu ạ.
Sách vỡ bút mực thì Xuân Thịnh đều có sẵn rồi ạ.""Vậy được rồi.
Xuân Thịnh, cháu nhanh chóng về phòng cầm sách vở bút thước lại đây." Trưởng thôn nói với Xuân Thịnh đang đứng một góc trông vô cùng đáng thương.Xuân Thịnh có hơi sợ, thế nhưng nhìn thái độ kiên quyết của ông nội, hình như thằng bé không có đường phản bác nữa rồi.Thế nhưng, hu hu hu, chỉ cần nhớ lại cảnh tượng gương mặt Tô Trà vẫn đang nở nụ cười dịu dàng, thế nhưng hành động lại không chút lưu tình cướp mấy viên kẹo của mình, Xuân Thịnh lại không khống chế được sự sợ hãi."Xuân Thịnh, nếu cậu đã phải học bù, vậy mình đi tìm người khác chơi đây." Tô Bảo nói xong thì chuẩn bị chạy lấy người.Đúng lúc này, Tô Trà lại cất tiếng: "Tô Bảo, em không được đi, ở lại đây học cùng đi.""Em á?" Tô Bảo nâng ngón tay lên chỉ vào bản thân, vẻ mặt cậu bé mờ mịt.
Chờ hội phục tinh thần, cậu bé vội vàng từ chối: "Không không không, em không muốn học.
Thành tích của em tốt lắm rồi, không cần chị phụ đạo cho nữa đâu."Không hiểu sao cậu bé cứ cảm thấy, chị gái thế này có chút nguy hiểm.Ôi, thế nhưng bây giờ mới chạy thì muộn rồi.Vừa rồi sao cái miệng nhỏ nhắn này lại nói nửa ngày không đi cơ chứ?"Chị nhớ rõ điểm cuối kỳ vừa rồi của em, ngữ văn 32 điểm, toán học 48 điểm, chỉ ngần đó điểm thôi mà em đã đủ thỏa mãn rồi à? Nếu mà nghe thấy mấy lời này của em, giáo viên của em sẽ tức phát khóc đấy." Tô Trà mỉm cười nói..
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Không khí lập tức trở nên xấu hổ.Một Tô Bảo vô tâm vô phế không biết là mình đã thọc cho chị gái một dao.Một Xuân Điền vừa xấu hổ, vừa ngượng ngùng không biết nên nói gì.Còn có một Xuân Thịnh đang nhìn cô với vẻ mặt sợ hãi."Chị, bây giờ thì em hiểu rồi.Không phải mẹ nói chị bị cái bệnh gì mà tụt huyết áp đó đúng không? Cho nên lúc đó chị cướp kẹo của Xuân Thịnh là do chị bị phát bệnh đúng không?"Ha ha, em trai của chị, em thực sự không cần nhiệt tình tẩy trắng cho chị như thế đâu.Chỉ cần em câm miệng lại, thì hai chúng ta vẫn là chị em tốt."Chị..."Thấy Tô Bảo vẫn định nói tiếp, Tô Trà đã bắt đầu cân nhắc tính khả thi của chuyện "mưu sát em trai ruột" này.Nhưng mà, cuối cùng lúc này cũng có người đến giải cứu Tô Trà thoát khỏi sự xấu hổ."Tô Trà, cháu đến rồi ư? Nào nào nào, vào đây uống chén nước đã." Trưởng thôn vừa nói vừa kéo họ vào phòng."Đúng rồi, cháu dạy bù cho Xuân Thịnh, có cần chuẩn bị gì không?" Trưởng thôn lại hỏi thêm một câu."Không cần đâu ạ.Sách vỡ bút mực thì Xuân Thịnh đều có sẵn rồi ạ.""Vậy được rồi.Xuân Thịnh, cháu nhanh chóng về phòng cầm sách vở bút thước lại đây." Trưởng thôn nói với Xuân Thịnh đang đứng một góc trông vô cùng đáng thương.Xuân Thịnh có hơi sợ, thế nhưng nhìn thái độ kiên quyết của ông nội, hình như thằng bé không có đường phản bác nữa rồi.Thế nhưng, hu hu hu, chỉ cần nhớ lại cảnh tượng gương mặt Tô Trà vẫn đang nở nụ cười dịu dàng, thế nhưng hành động lại không chút lưu tình cướp mấy viên kẹo của mình, Xuân Thịnh lại không khống chế được sự sợ hãi."Xuân Thịnh, nếu cậu đã phải học bù, vậy mình đi tìm người khác chơi đây." Tô Bảo nói xong thì chuẩn bị chạy lấy người.Đúng lúc này, Tô Trà lại cất tiếng: "Tô Bảo, em không được đi, ở lại đây học cùng đi.""Em á?" Tô Bảo nâng ngón tay lên chỉ vào bản thân, vẻ mặt cậu bé mờ mịt.Chờ hội phục tinh thần, cậu bé vội vàng từ chối: "Không không không, em không muốn học.Thành tích của em tốt lắm rồi, không cần chị phụ đạo cho nữa đâu."Không hiểu sao cậu bé cứ cảm thấy, chị gái thế này có chút nguy hiểm.Ôi, thế nhưng bây giờ mới chạy thì muộn rồi.Vừa rồi sao cái miệng nhỏ nhắn này lại nói nửa ngày không đi cơ chứ?"Chị nhớ rõ điểm cuối kỳ vừa rồi của em, ngữ văn 32 điểm, toán học 48 điểm, chỉ ngần đó điểm thôi mà em đã đủ thỏa mãn rồi à? Nếu mà nghe thấy mấy lời này của em, giáo viên của em sẽ tức phát khóc đấy." Tô Trà mỉm cười nói..