Tác giả:

Kim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc…

Chương 15: Thiên Trần Gặp Được Con Trai

Kim Cương Khế ƯớcTác giả: Lục Tiểu LamTruyện Ngôn TìnhKim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc… Edit: DandelionCúc Như Khanh làm sao lại không hiểu được tâm tư của cô, thấy cô tránh né anh giống như rắn rết, anh âm thầm đẩy dời đi tay cô, làm cho Liễu Nam Điềm dẫn cô lên.Mặc Thiên Trần nhìn trên tay đeo vòng tay long phượng lóe ra kim quang, cô thế nào có một loại cảm giác bị Cúc gia bắt nhốt, cô chỉ nghĩ tới một người, cô sợ hãi ánh sáng nhân sinh, cũng sợ hãi bị người bắt gặp, vô cùng sợ hãi.cô còn không kịp suy nghĩ mấy vấn đề kia thì lúc này quản gia Đào Trung Ngọc đã gọi cô đi qua Cúc Thiên Lâm chờ người kính trà, cô khom người hướng bọn họ từng người một chào kính trà sau, đã mệt tới đứng không vững. ( Dan: Em mà là chị là xỉu đơ ơ. đã bị ảnh gạch đùi mà còn gặp nhà đông thế )Cuối cùng, Cúc Như Mi nắm tay cô: "Chị dâu, chị cực khổ!"Mặc Thiên Trần nhìn em gái nhỏ Cúc gia này, cuối cùng cũng có người thông cảm với cô, bất quá, Cúc Như Mi tại sao gọi cô là chị dâu? Chẳng lẽ Cúc Như Khanh so với Cúc Như Phong lớn hơn sao???Rốt cuộc, kính trà tất cả cũng xong, thấy người Cúc gia lễ tiết cũng xong, Cúc Như Khanh chủ động đưa ra đề nghị đi về nhà Mặc Chấn Đông."Ông nội, mẹ, chúng con về nhà ba vợ."Mặc Thiên Trần kỳ thực không muốn về, đầu tiên là bởi vì quá mệt mỏi, thứ hai là mẹ nhất định sẽ hỏi chuyện tối ngày hôm qua, thứ ba là Cúc Như Khanh bộ dạng hầm hầm ở nhà bọn họ ăn cơm, phỏng chừng không có người nuốt trôi.hắn là con trai Cúc Như Khanh? Mặc Thiên Trần không biết hắn có con trai đâu! ——

Edit: Dandelion

Cúc Như Khanh làm sao lại không hiểu được tâm tư của cô, thấy cô tránh né anh giống như rắn rết, anh âm thầm đẩy dời đi tay cô, làm cho Liễu Nam Điềm dẫn cô lên.

Mặc Thiên Trần nhìn trên tay đeo vòng tay long phượng lóe ra kim quang, cô thế nào có một loại cảm giác bị Cúc gia bắt nhốt, cô chỉ nghĩ tới một người, cô sợ hãi ánh sáng nhân sinh, cũng sợ hãi bị người bắt gặp, vô cùng sợ hãi.

cô còn không kịp suy nghĩ mấy vấn đề kia thì lúc này quản gia Đào Trung Ngọc đã gọi cô đi qua Cúc Thiên Lâm chờ người kính trà, cô khom người hướng bọn họ từng người một chào kính trà sau, đã mệt tới đứng không vững. ( Dan: Em mà là chị là xỉu đơ ơ. đã bị ảnh gạch đùi mà còn gặp nhà đông thế )

Cuối cùng, Cúc Như Mi nắm tay cô: "Chị dâu, chị cực khổ!"

Mặc Thiên Trần nhìn em gái nhỏ Cúc gia này, cuối cùng cũng có người thông cảm với cô, bất quá, Cúc Như Mi tại sao gọi cô là chị dâu? Chẳng lẽ Cúc Như Khanh so với Cúc Như Phong lớn hơn sao???

Rốt cuộc, kính trà tất cả cũng xong, thấy người Cúc gia lễ tiết cũng xong, Cúc Như Khanh chủ động đưa ra đề nghị đi về nhà Mặc Chấn Đông.

"Ông nội, mẹ, chúng con về nhà ba vợ."

Mặc Thiên Trần kỳ thực không muốn về, đầu tiên là bởi vì quá mệt mỏi, thứ hai là mẹ nhất định sẽ hỏi chuyện tối ngày hôm qua, thứ ba là Cúc Như Khanh bộ dạng hầm hầm ở nhà bọn họ ăn cơm, phỏng chừng không có người nuốt trôi.

hắn là con trai Cúc Như Khanh? Mặc Thiên Trần không biết hắn có con trai đâu! ——

Kim Cương Khế ƯớcTác giả: Lục Tiểu LamTruyện Ngôn TìnhKim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc… Edit: DandelionCúc Như Khanh làm sao lại không hiểu được tâm tư của cô, thấy cô tránh né anh giống như rắn rết, anh âm thầm đẩy dời đi tay cô, làm cho Liễu Nam Điềm dẫn cô lên.Mặc Thiên Trần nhìn trên tay đeo vòng tay long phượng lóe ra kim quang, cô thế nào có một loại cảm giác bị Cúc gia bắt nhốt, cô chỉ nghĩ tới một người, cô sợ hãi ánh sáng nhân sinh, cũng sợ hãi bị người bắt gặp, vô cùng sợ hãi.cô còn không kịp suy nghĩ mấy vấn đề kia thì lúc này quản gia Đào Trung Ngọc đã gọi cô đi qua Cúc Thiên Lâm chờ người kính trà, cô khom người hướng bọn họ từng người một chào kính trà sau, đã mệt tới đứng không vững. ( Dan: Em mà là chị là xỉu đơ ơ. đã bị ảnh gạch đùi mà còn gặp nhà đông thế )Cuối cùng, Cúc Như Mi nắm tay cô: "Chị dâu, chị cực khổ!"Mặc Thiên Trần nhìn em gái nhỏ Cúc gia này, cuối cùng cũng có người thông cảm với cô, bất quá, Cúc Như Mi tại sao gọi cô là chị dâu? Chẳng lẽ Cúc Như Khanh so với Cúc Như Phong lớn hơn sao???Rốt cuộc, kính trà tất cả cũng xong, thấy người Cúc gia lễ tiết cũng xong, Cúc Như Khanh chủ động đưa ra đề nghị đi về nhà Mặc Chấn Đông."Ông nội, mẹ, chúng con về nhà ba vợ."Mặc Thiên Trần kỳ thực không muốn về, đầu tiên là bởi vì quá mệt mỏi, thứ hai là mẹ nhất định sẽ hỏi chuyện tối ngày hôm qua, thứ ba là Cúc Như Khanh bộ dạng hầm hầm ở nhà bọn họ ăn cơm, phỏng chừng không có người nuốt trôi.hắn là con trai Cúc Như Khanh? Mặc Thiên Trần không biết hắn có con trai đâu! ——

Chương 15: Thiên Trần Gặp Được Con Trai