Tác giả:

Kim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc…

Chương 27: Cúc Tiên Sinh, Tôi Nhột

Kim Cương Khế ƯớcTác giả: Lục Tiểu LamTruyện Ngôn TìnhKim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc… Edit: DandelionMặc Thiên Trần vốn là uống rượu tới đầu óc choáng váng, lúc này bị Cúc Như Khanh tức giận ném một cái, làm sao cô ở trên giường tìm được phương hướng?"Ngô..." cô chu chu môi, cô thế nào có cảm giác cả người mình đang chấn động!Cúc Như Khanh nhìn cô như con rùa đen nhỏ tứ chi bò sát đất, làn váy vất phơ hất hất , lộ ra đôi chân nhỏ trắng tinh như ngọc, mỗi một cái động tác của cô trúc trắc không có một chút ý dụ hoặc, lại có thể làm cho tim của anh hơi rung động."Khanh... Van anh... Khanh... Hãy cho em vào..." Chu Tiểu Kiều chưa từ bỏ ý định, còn ở bên ngoài gõ cửa.Cúc Như Khanh nghe tiếng gõ cửa này, tâm thoáng cái thấy chán, đều do Mặc Thiên Trần để cho cô ấy ở lại , hiện tại mới có thể làm cho anh tâm phiền ý loạn.Anh tiến lên hai bước, đi tới bên giường, một phen đem chân của cô bắt lại, cởi bỏ giầy trên chân của cô, cầm lấy tâm bông trên tủ đầu giường quấy nhiễu làm cho cô ngứa,khuấy ở dưới lòng bàn chân của cô. ( t chém ra cái tâm bôngCúc Như Khanh nghe cô khép cửa phòng lại, biểu tình lãnh ngạnh vẫn là không thả lỏng, mà kẹo trong miệng còn đang dần hòa tan, anh nhẹ nhàng cắn cắn, một vị ngọt thanh thuần theo khoang miệng bắt đầu tỏa ra, theo miệng tới thần kinh rồi tràn ngập đến toàn thân.Nửa giờ trôi qua, còn chưa có nhìn thấy Mặc Thiên Trần đi ra, Cúc Như Khanh cũng muốn tẩy đi một thân mùi rượu, anh đẩy cửa ra vừa nhìn thấy thân hình mỏng manh của cô nằm ở trong bồn tắm của anh, nước trong suốt, chiếu vào da thịt trong sáng như thủy tinh cô, nước bồn tắm tương đối ấm, đem khuôn mặt nhỏ nhắn say ngủ nhuộm tí hồng hồng...

Edit: Dandelion

Mặc Thiên Trần vốn là uống rượu tới đầu óc choáng váng, lúc này bị Cúc Như Khanh tức giận ném một cái, làm sao cô ở trên giường tìm được phương hướng?

"Ngô..." cô chu chu môi, cô thế nào có cảm giác cả người mình đang chấn động!

Cúc Như Khanh nhìn cô như con rùa đen nhỏ tứ chi bò sát đất, làn váy vất phơ hất hất , lộ ra đôi chân nhỏ trắng tinh như ngọc, mỗi một cái động tác của cô trúc trắc không có một chút ý dụ hoặc, lại có thể làm cho tim của anh hơi rung động.

"Khanh... Van anh... Khanh... Hãy cho em vào..." Chu Tiểu Kiều chưa từ bỏ ý định, còn ở bên ngoài gõ cửa.

Cúc Như Khanh nghe tiếng gõ cửa này, tâm thoáng cái thấy chán, đều do Mặc Thiên Trần để cho cô ấy ở lại , hiện tại mới có thể làm cho anh tâm phiền ý loạn.

Anh tiến lên hai bước, đi tới bên giường, một phen đem chân của cô bắt lại, cởi bỏ giầy trên chân của cô, cầm lấy tâm bông trên tủ đầu giường quấy nhiễu làm cho cô ngứa,khuấy ở dưới lòng bàn chân của cô. ( t chém ra cái tâm bông

Cúc Như Khanh nghe cô khép cửa phòng lại, biểu tình lãnh ngạnh vẫn là không thả lỏng, mà kẹo trong miệng còn đang dần hòa tan, anh nhẹ nhàng cắn cắn, một vị ngọt thanh thuần theo khoang miệng bắt đầu tỏa ra, theo miệng tới thần kinh rồi tràn ngập đến toàn thân.

Nửa giờ trôi qua, còn chưa có nhìn thấy Mặc Thiên Trần đi ra, Cúc Như Khanh cũng muốn tẩy đi một thân mùi rượu, anh đẩy cửa ra vừa nhìn thấy thân hình mỏng manh của cô nằm ở trong bồn tắm của anh, nước trong suốt, chiếu vào da thịt trong sáng như thủy tinh cô, nước bồn tắm tương đối ấm, đem khuôn mặt nhỏ nhắn say ngủ nhuộm tí hồng hồng...

Kim Cương Khế ƯớcTác giả: Lục Tiểu LamTruyện Ngôn TìnhKim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc… Edit: DandelionMặc Thiên Trần vốn là uống rượu tới đầu óc choáng váng, lúc này bị Cúc Như Khanh tức giận ném một cái, làm sao cô ở trên giường tìm được phương hướng?"Ngô..." cô chu chu môi, cô thế nào có cảm giác cả người mình đang chấn động!Cúc Như Khanh nhìn cô như con rùa đen nhỏ tứ chi bò sát đất, làn váy vất phơ hất hất , lộ ra đôi chân nhỏ trắng tinh như ngọc, mỗi một cái động tác của cô trúc trắc không có một chút ý dụ hoặc, lại có thể làm cho tim của anh hơi rung động."Khanh... Van anh... Khanh... Hãy cho em vào..." Chu Tiểu Kiều chưa từ bỏ ý định, còn ở bên ngoài gõ cửa.Cúc Như Khanh nghe tiếng gõ cửa này, tâm thoáng cái thấy chán, đều do Mặc Thiên Trần để cho cô ấy ở lại , hiện tại mới có thể làm cho anh tâm phiền ý loạn.Anh tiến lên hai bước, đi tới bên giường, một phen đem chân của cô bắt lại, cởi bỏ giầy trên chân của cô, cầm lấy tâm bông trên tủ đầu giường quấy nhiễu làm cho cô ngứa,khuấy ở dưới lòng bàn chân của cô. ( t chém ra cái tâm bôngCúc Như Khanh nghe cô khép cửa phòng lại, biểu tình lãnh ngạnh vẫn là không thả lỏng, mà kẹo trong miệng còn đang dần hòa tan, anh nhẹ nhàng cắn cắn, một vị ngọt thanh thuần theo khoang miệng bắt đầu tỏa ra, theo miệng tới thần kinh rồi tràn ngập đến toàn thân.Nửa giờ trôi qua, còn chưa có nhìn thấy Mặc Thiên Trần đi ra, Cúc Như Khanh cũng muốn tẩy đi một thân mùi rượu, anh đẩy cửa ra vừa nhìn thấy thân hình mỏng manh của cô nằm ở trong bồn tắm của anh, nước trong suốt, chiếu vào da thịt trong sáng như thủy tinh cô, nước bồn tắm tương đối ấm, đem khuôn mặt nhỏ nhắn say ngủ nhuộm tí hồng hồng...

Chương 27: Cúc Tiên Sinh, Tôi Nhột