Tác giả:

Kim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc…

Chương 48: Mặt Trời Chiều Ngã Về Phía Tây

Kim Cương Khế ƯớcTác giả: Lục Tiểu LamTruyện Ngôn TìnhKim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc… Cúc Như Khanh lạnh lẽo mấp máy khóe môi, căn bản cũng không muốn nghe những điều Thiên Mộ Dương đã nói, Mặc Thiên Trần cùng với Cúc Như Khanh đã trải qua một đoạn thời gian sống chung, cũng hiểu biết được tính cách của anh, anh càng trầm mặc thì càng đáng sợNhưng con gái của cô quan trọng hơn, Mặc Thiên Trần nhịn không được nói một câu : “ Cúc tiên sinh, anh hãy giúp cô ấy đi, có được không?”Trong nháy mắt ánh mắt lạnh như băng của Cúc Như Khanh như tia chớp, chiếu vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang rầu rĩ của Mặc Thiên Trần, anh vẫn không hiểu, Thiên Mộ Đình uy h**p cô ly hôn với anh, cô ở trước mặt anh khóc đến thương tâm, mà bây giờ lại kêu anh giúp Thiên Mộ Đình tỉnh dậy, đây là ý gì đây ?”Nhưng rất nhanh, anh nhận ra, cô nhớ là anh và Thiên Mộ Đình từng có đoạn thời gian ở cùng nhau, nên tự nhiên đòi ly hôn, Mặc Thiên Trần, cô là đang chọc giận tôi rồi đấy! Anh ôm lấy cánh tay cô ném xuống, khuôn mặt lạnh lung, ngay lập tức phẩy tay áo bỏ điNày…. Mặc Thiên Trần kinh ngạc, cô ngơ ngác đứng yên tại chỗ, anh đối với những người phụ nữ của mình đều tuyệt tình như thế nào ? một khi chia tay cho dù có gặp nguy hiểm đến tính mạng ngay trước mắt cũng không để ý sao?cô ngượng ngùng quay lại nhìnThiên quản lý…………Mặc Thiên Trần cũng cô đơn xoay ngườiThiên Mộ Dương nhìn chằm chằm bóng lưng Mặc Thiên Trần, ảo não thở dài một cái, sau đó ngồi xuống bên cạnh Thiên Mộ ĐìnhMặc Thiên Trần ra khỏi bệnh viện, trong lòng cô đang tưởng nhớ đến con gái chưa biết tung tích, một cách tự nhiên liền quên mất sự tức giận của Cúc Như Khanhcô vĩnh viễn không quên mình bị cưỡ.ng bức lên bàn mổ, bị người ta dã man mổ bụng để cướp lấy đứa bé của cô, rạng sáng ngày 1 tháng 5 đã khắc sâu vào tâm trí của cô suốt một thời gian dài, cô biết rõ đó là một cuộc trao đổi tiền bạc là một giao dịch, cô không còn hy vọng để tìm được con gáiNghĩ đến đây, Mặc Thiên Trần ngồi bệt xuống đất khóc như mưa, cô nắm chặt đôi tay nho nhỏ của mình thành quyền để lên đầu gối, bả vai rung động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống lộ ra vẻ bi thương cùng tuyệt mỹỞ trong bệnh viện khóc thương tâm đến đứt cả từng khúc ruột trên người, mỗi người đều có những nỗi bi thương không thể nói được thành lời, mỗi người cũng có những nỗi niềm tâm sư không kể ra. Nhưng, Mặc Thiên Trần không phải là máu mủ chia lìa, cô giống như đang có hang ngàn vạn con kiến đang cắn xé nát tâm can của cô, đau thương khó nhịnLái xe ra ngoài trong lúc tức giận, anh lấy cô làm vợ, cũng là muốn cùng cô chung sống cả đời, trước không nói là có tình yêu, nhưng đó là trách nhiệm của một người đàn ông, Mặc Thiên Trần lại nhiều lần nói ly hôn, hơn nữa lại không tiếc công sức tác hợp anh với người phụ nữ khác ở chung một chỗ để đạt được mục đích của mình. Coi như Cúc Như Khanh anh có quyền thế, nhưng anh cũng có niềm kiêu ngạo, đó chính là không cho phép người phụ nữ của anh được làm cànNhìn thấy cô ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc đến nỗi không kiềm chế được, anh vì giúp cô giải quyết sự uy h**p của người thần bí, cô còn muốn như thế nào ?“Mặc Thiên Trần, em lên xe cho tôi !”Cúc Như Khanh thanh âm trầm mặc dù trầm thấp,nhưng lại hàm chứa được sự tức giận lẫn uy nghiêmMặc Thiên Trần căn bản là không nghe thấy lời nói của anh, vẫn như cũ dựa đầu vào trên đầu gối, mái tóc dài của cô như thác nước tung bay tại bên người theo âm điệu của tiếng khócCúc Như Khanh vừa nhìn thấy lại càng thêm nổi giận, anh một cước đá văng cửa xe, đi đến trước mặt cô, một tay đem cô từ dưới đất đứng lên, thanh âm lãnh khốc như băng vang lên: “ Về nhà”“ Tôi không cần anh quan tâm !” Mặc Thiên Trần nhất thời bộc phát nhiều uất ức ở trong người giờ này bỗng nhiên tận tình ph.át tiết

Cúc Như Khanh lạnh lẽo mấp máy khóe môi, căn bản cũng không muốn nghe những điều Thiên Mộ Dương đã nói, Mặc Thiên Trần cùng với Cúc Như Khanh đã trải qua một đoạn thời gian sống chung, cũng hiểu biết được tính cách của anh, anh càng trầm mặc thì càng đáng sợ

Nhưng con gái của cô quan trọng hơn, Mặc Thiên Trần nhịn không được nói một câu : “ Cúc tiên sinh, anh hãy giúp cô ấy đi, có được không?”

Trong nháy mắt ánh mắt lạnh như băng của Cúc Như Khanh như tia chớp, chiếu vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang rầu rĩ của Mặc Thiên Trần, anh vẫn không hiểu, Thiên Mộ Đình uy h**p cô ly hôn với anh, cô ở trước mặt anh khóc đến thương tâm, mà bây giờ lại kêu anh giúp Thiên Mộ Đình tỉnh dậy, đây là ý gì đây ?”

Nhưng rất nhanh, anh nhận ra, cô nhớ là anh và Thiên Mộ Đình từng có đoạn thời gian ở cùng nhau, nên tự nhiên đòi ly hôn, Mặc Thiên Trần, cô là đang chọc giận tôi rồi đấy! Anh ôm lấy cánh tay cô ném xuống, khuôn mặt lạnh lung, ngay lập tức phẩy tay áo bỏ đi

Này…. Mặc Thiên Trần kinh ngạc, cô ngơ ngác đứng yên tại chỗ, anh đối với những người phụ nữ của mình đều tuyệt tình như thế nào ? một khi chia tay cho dù có gặp nguy hiểm đến tính mạng ngay trước mắt cũng không để ý sao?

cô ngượng ngùng quay lại nhìnThiên quản lý…………

Mặc Thiên Trần cũng cô đơn xoay người

Thiên Mộ Dương nhìn chằm chằm bóng lưng Mặc Thiên Trần, ảo não thở dài một cái, sau đó ngồi xuống bên cạnh Thiên Mộ Đình

Mặc Thiên Trần ra khỏi bệnh viện, trong lòng cô đang tưởng nhớ đến con gái chưa biết tung tích, một cách tự nhiên liền quên mất sự tức giận của Cúc Như Khanh

cô vĩnh viễn không quên mình bị cưỡ.ng bức lên bàn mổ, bị người ta dã man mổ bụng để cướp lấy đứa bé của cô, rạng sáng ngày 1 tháng 5 đã khắc sâu vào tâm trí của cô suốt một thời gian dài, cô biết rõ đó là một cuộc trao đổi tiền bạc là một giao dịch, cô không còn hy vọng để tìm được con gái

Nghĩ đến đây, Mặc Thiên Trần ngồi bệt xuống đất khóc như mưa, cô nắm chặt đôi tay nho nhỏ của mình thành quyền để lên đầu gối, bả vai rung động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống lộ ra vẻ bi thương cùng tuyệt mỹ

Ở trong bệnh viện khóc thương tâm đến đứt cả từng khúc ruột trên người, mỗi người đều có những nỗi bi thương không thể nói được thành lời, mỗi người cũng có những nỗi niềm tâm sư không kể ra. Nhưng, Mặc Thiên Trần không phải là máu mủ chia lìa, cô giống như đang có hang ngàn vạn con kiến đang cắn xé nát tâm can của cô, đau thương khó nhịn

Lái xe ra ngoài trong lúc tức giận, anh lấy cô làm vợ, cũng là muốn cùng cô chung sống cả đời, trước không nói là có tình yêu, nhưng đó là trách nhiệm của một người đàn ông, Mặc Thiên Trần lại nhiều lần nói ly hôn, hơn nữa lại không tiếc công sức tác hợp anh với người phụ nữ khác ở chung một chỗ để đạt được mục đích của mình. Coi như Cúc Như Khanh anh có quyền thế, nhưng anh cũng có niềm kiêu ngạo, đó chính là không cho phép người phụ nữ của anh được làm càn

Nhìn thấy cô ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc đến nỗi không kiềm chế được, anh vì giúp cô giải quyết sự uy h**p của người thần bí, cô còn muốn như thế nào ?

“Mặc Thiên Trần, em lên xe cho tôi !”Cúc Như Khanh thanh âm trầm mặc dù trầm thấp,nhưng lại hàm chứa được sự tức giận lẫn uy nghiêm

Mặc Thiên Trần căn bản là không nghe thấy lời nói của anh, vẫn như cũ dựa đầu vào trên đầu gối, mái tóc dài của cô như thác nước tung bay tại bên người theo âm điệu của tiếng khóc

Cúc Như Khanh vừa nhìn thấy lại càng thêm nổi giận, anh một cước đá văng cửa xe, đi đến trước mặt cô, một tay đem cô từ dưới đất đứng lên, thanh âm lãnh khốc như băng vang lên: “ Về nhà”

“ Tôi không cần anh quan tâm !” Mặc Thiên Trần nhất thời bộc phát nhiều uất ức ở trong người giờ này bỗng nhiên tận tình ph.át tiết

Kim Cương Khế ƯớcTác giả: Lục Tiểu LamTruyện Ngôn TìnhKim cương đại biểu vĩnh hằng, khế ước vĩnh viễn sẽ không kết thúc. ── Cúc Như Khanh. Thời gian: Ngày 6 tháng 7 Khí trời: bão tố Địa điểm: trang viên Hồng Phong. Bão tố ban đêm, chưa từng đáng sợ như vậy. Sấm sét, mưa to ào ào từ trên trời hung mãnh trút xuống dưới. Mặc Thiên Trần thực sự lo lắng nóc nhà sẽ sớm bị đập thủng, thế nhưng điều cô lo lắng hơn chính là chuyện kế tiếp. cô bị che hai mắt, nằm ở trên giường lớn mới tinh, ở dưới chăn đơn màu trắng là thân thể nhỏ bé mềm mại. Đêm nay, cô không chỉ là phải dâng hiến tấm thân nữ nhi thuần khiết đã giữ gìn suốt mười tám năm mà trong bụng còn phải nhất định phải có thu hoạch hạt giống của người đàn ông kia, sinh con cho người ta. cô nắm thật chặt chiếc chăn đơn màu trắng, nắm tay càng chặt mà ngoài cửa sổ gió giật mưa tuôn càng thêm dữ dội khiến cho hơi thở của cô càng thêm khó khăn. Nửa đêm, mười hai giờ. Lúc tiếng chuông vang lên, Mặc Thiên Trần sợ hãi nhắm hai mắt lại *¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥ Trang viên Hồng Phong một chiếc… Cúc Như Khanh lạnh lẽo mấp máy khóe môi, căn bản cũng không muốn nghe những điều Thiên Mộ Dương đã nói, Mặc Thiên Trần cùng với Cúc Như Khanh đã trải qua một đoạn thời gian sống chung, cũng hiểu biết được tính cách của anh, anh càng trầm mặc thì càng đáng sợNhưng con gái của cô quan trọng hơn, Mặc Thiên Trần nhịn không được nói một câu : “ Cúc tiên sinh, anh hãy giúp cô ấy đi, có được không?”Trong nháy mắt ánh mắt lạnh như băng của Cúc Như Khanh như tia chớp, chiếu vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang rầu rĩ của Mặc Thiên Trần, anh vẫn không hiểu, Thiên Mộ Đình uy h**p cô ly hôn với anh, cô ở trước mặt anh khóc đến thương tâm, mà bây giờ lại kêu anh giúp Thiên Mộ Đình tỉnh dậy, đây là ý gì đây ?”Nhưng rất nhanh, anh nhận ra, cô nhớ là anh và Thiên Mộ Đình từng có đoạn thời gian ở cùng nhau, nên tự nhiên đòi ly hôn, Mặc Thiên Trần, cô là đang chọc giận tôi rồi đấy! Anh ôm lấy cánh tay cô ném xuống, khuôn mặt lạnh lung, ngay lập tức phẩy tay áo bỏ điNày…. Mặc Thiên Trần kinh ngạc, cô ngơ ngác đứng yên tại chỗ, anh đối với những người phụ nữ của mình đều tuyệt tình như thế nào ? một khi chia tay cho dù có gặp nguy hiểm đến tính mạng ngay trước mắt cũng không để ý sao?cô ngượng ngùng quay lại nhìnThiên quản lý…………Mặc Thiên Trần cũng cô đơn xoay ngườiThiên Mộ Dương nhìn chằm chằm bóng lưng Mặc Thiên Trần, ảo não thở dài một cái, sau đó ngồi xuống bên cạnh Thiên Mộ ĐìnhMặc Thiên Trần ra khỏi bệnh viện, trong lòng cô đang tưởng nhớ đến con gái chưa biết tung tích, một cách tự nhiên liền quên mất sự tức giận của Cúc Như Khanhcô vĩnh viễn không quên mình bị cưỡ.ng bức lên bàn mổ, bị người ta dã man mổ bụng để cướp lấy đứa bé của cô, rạng sáng ngày 1 tháng 5 đã khắc sâu vào tâm trí của cô suốt một thời gian dài, cô biết rõ đó là một cuộc trao đổi tiền bạc là một giao dịch, cô không còn hy vọng để tìm được con gáiNghĩ đến đây, Mặc Thiên Trần ngồi bệt xuống đất khóc như mưa, cô nắm chặt đôi tay nho nhỏ của mình thành quyền để lên đầu gối, bả vai rung động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống lộ ra vẻ bi thương cùng tuyệt mỹỞ trong bệnh viện khóc thương tâm đến đứt cả từng khúc ruột trên người, mỗi người đều có những nỗi bi thương không thể nói được thành lời, mỗi người cũng có những nỗi niềm tâm sư không kể ra. Nhưng, Mặc Thiên Trần không phải là máu mủ chia lìa, cô giống như đang có hang ngàn vạn con kiến đang cắn xé nát tâm can của cô, đau thương khó nhịnLái xe ra ngoài trong lúc tức giận, anh lấy cô làm vợ, cũng là muốn cùng cô chung sống cả đời, trước không nói là có tình yêu, nhưng đó là trách nhiệm của một người đàn ông, Mặc Thiên Trần lại nhiều lần nói ly hôn, hơn nữa lại không tiếc công sức tác hợp anh với người phụ nữ khác ở chung một chỗ để đạt được mục đích của mình. Coi như Cúc Như Khanh anh có quyền thế, nhưng anh cũng có niềm kiêu ngạo, đó chính là không cho phép người phụ nữ của anh được làm cànNhìn thấy cô ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc đến nỗi không kiềm chế được, anh vì giúp cô giải quyết sự uy h**p của người thần bí, cô còn muốn như thế nào ?“Mặc Thiên Trần, em lên xe cho tôi !”Cúc Như Khanh thanh âm trầm mặc dù trầm thấp,nhưng lại hàm chứa được sự tức giận lẫn uy nghiêmMặc Thiên Trần căn bản là không nghe thấy lời nói của anh, vẫn như cũ dựa đầu vào trên đầu gối, mái tóc dài của cô như thác nước tung bay tại bên người theo âm điệu của tiếng khócCúc Như Khanh vừa nhìn thấy lại càng thêm nổi giận, anh một cước đá văng cửa xe, đi đến trước mặt cô, một tay đem cô từ dưới đất đứng lên, thanh âm lãnh khốc như băng vang lên: “ Về nhà”“ Tôi không cần anh quan tâm !” Mặc Thiên Trần nhất thời bộc phát nhiều uất ức ở trong người giờ này bỗng nhiên tận tình ph.át tiết

Chương 48: Mặt Trời Chiều Ngã Về Phía Tây