Tác giả:

Buổi sáng tại thành phố Trung Hải. Tần Khải gầy gò mặc bộ đồ thể thao đã cũ đạp trên con xe ba bánh chầm chậm tiến tới tập đoàn Triệu Thị. Hai phút sau, xe đã dừng lại. Tần Khải ngẩng đầu lên nhìn toà nhà cao chót vót ở trước mặt với đôi mắt sáng ngời. “Chắc đây là tập đoàn Triệu Thị rồi nhỉ?” Anh nhảy từ trên xe xuống, sau đó tháo chiếc ba lô đã sờn hết màu do giặt quá nhiều lần xuống. Anh lục tìm mãi trong ba lô mới tìm thấy một phong thư đã nhàu nhĩ. Phong thư vẫn chưa được bóc ra, bên trên không có thông tin của người nhận và người gửi, cũng chẳng dán tem, chỉ viết nghuệch ngoạc vài chữ là Triệu Băng Linh, tập đoàn Triệu Thị. Nét chữ này đã quá quen thuộc với Tần Khải, đó chính là chữ viết của ông nội anh. Nhưng thứ ở trong phong thư này không phải là thư mà là một tờ giấy hôn thú. Anh đã ở trên núi mười năm, còn ông cụ thì đi khắp nơi rồi tìm đủ mối cưới hỏi cho anh. Triệu Băng Linh chính là một trong số đó. Chuyến này, ông cụ bắt anh phải xuống núi tu hành, cũng vì muốn nhân đó…

Chương 184

Tiểu Thần Y Xuống NúiTác giả: Bé HeoTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi sáng tại thành phố Trung Hải. Tần Khải gầy gò mặc bộ đồ thể thao đã cũ đạp trên con xe ba bánh chầm chậm tiến tới tập đoàn Triệu Thị. Hai phút sau, xe đã dừng lại. Tần Khải ngẩng đầu lên nhìn toà nhà cao chót vót ở trước mặt với đôi mắt sáng ngời. “Chắc đây là tập đoàn Triệu Thị rồi nhỉ?” Anh nhảy từ trên xe xuống, sau đó tháo chiếc ba lô đã sờn hết màu do giặt quá nhiều lần xuống. Anh lục tìm mãi trong ba lô mới tìm thấy một phong thư đã nhàu nhĩ. Phong thư vẫn chưa được bóc ra, bên trên không có thông tin của người nhận và người gửi, cũng chẳng dán tem, chỉ viết nghuệch ngoạc vài chữ là Triệu Băng Linh, tập đoàn Triệu Thị. Nét chữ này đã quá quen thuộc với Tần Khải, đó chính là chữ viết của ông nội anh. Nhưng thứ ở trong phong thư này không phải là thư mà là một tờ giấy hôn thú. Anh đã ở trên núi mười năm, còn ông cụ thì đi khắp nơi rồi tìm đủ mối cưới hỏi cho anh. Triệu Băng Linh chính là một trong số đó. Chuyến này, ông cụ bắt anh phải xuống núi tu hành, cũng vì muốn nhân đó… Chương 184Lý trí nói cho cô biết, đến lúc này mà Tần Khải vẫn không bán đứng cô thì coi như đã là rất có nghĩa khí rồi.Dù mạnh mẽ đến đâu, Tần Khải vẫn đơn thương độc mã. Làm sao anh có thể chống lại gia tộc họ Lý?Hiện thực đáng buồn nhưng cũng đúng thôi.“Đúng là lựa chọn thức thời! Yên tâm đi, loại phụ nữ này, tao chẳng qua chỉ vui chơi qua đường mà thôi. Muốn bước qua ngưỡng cửa nhà họ Lý, nhất định phải môn đăng hộ đối. Người như cô ta vẫn không xứng”.Lý Tiếu Lai chống tay lên hông, nghĩ rằng Tần Khải đã chịu thỏa hiệp nên vẻ mặt của hắn ta vô cùng tự mãn!“Đợi chơi xong, tao trả lại cho mày. Có thể làm việc cho cậu chủ đây, đúng là phúc phần của mày đấy”.Triệu Băng Linh nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.Nhưng khi mọi thứ đã đến nước này, người duy nhất cô có thể dựa vào là Tần Khải.Đương nhiên, Triệu Băng Linh không dám nghĩ tới việc anh có đáng tin hay không.Dù gì trước giờ cô ấy luôn coi thường Tần Khải, thái độ với anh lúc nóng lúc lạnh.Nên cô chỉ có thể hy vọng rằng sẽ có một kỳ tích xuất hiện!Về phần người nhà họ Lý đang theo dõi, họ thấy rằng Lý Tiếu Lai đang áp chế được Tần Khải.Thấy vậy, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm và lấy lại vẻ hống hách trước đó.“Đồ nhà quê, hãy mở to mắt ra, bây giờ là cơ hội duy nhất để mày gia nhập giới thượng lưu, mày phải biết nắm bắt lấy nó!”“Đúng vậy! Mọc sừng có gì không tốt? Cứ nói với mọi người là vợ mày từng bị anh họ tao chơi, đó là một việc rất đáng tự hào”.“Mày nghe rõ chưa? Nói thật, vợ mày lọt vào mắt xanh của tao là may mắn của mày!”Lý Tiếu Lai cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào ngực Triệu Băng Linh giống như sói đói nhìn cừu nhỏ.Đám người họ Lý kia lại cười.Vợ chồng Triệu Hoành Quang thấy Lý Tiểu Lai giành được thế thượng phong thì cũng cười đắc ý.Lưu Hiểu Vi còn khoa trương vỗ ngực thình thịch, như thể là hoảng hốt lắm.“Được, nếu đã như vậy, hôm nay tôi sẽ phá lệ cho anh chút thể diện”.Tần Khải khẽ mỉm cười, như thể anh cực kỳ hợp tác.Người nhà họ Lý cười phá lên như thể đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.Triệu Hoành Quang và vợ thậm chí còn nhẹ nhõm hơn, họ sợ rằng Tần Khải sẽ giành được thế thượng phong và điều đó sẽ gây rắc rối.Người duy nhất không vui là Triệu Băng Linh.Đôi mắt to của cô nhìn Tần Khải không rời, hàm răng nghiến chặt.Ngay cả khi Tần Khải khuất phục thì cô ấy cũng sẽ không bao giờ thỏa hiệp.“Phải vậy chứ. Ha ha…. kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, Lý Tiếu Lai cười ngạo nghễ.Nghĩ đến việc có thể làm nhục Triệu Băng Linh trước mặt Tần Khải, hắn ta không khỏi phấn khích.

Chương 184

Lý trí nói cho cô biết, đến lúc này mà Tần Khải vẫn không bán đứng cô thì coi như đã là rất có nghĩa khí rồi.

Dù mạnh mẽ đến đâu, Tần Khải vẫn đơn thương độc mã. Làm sao anh có thể chống lại gia tộc họ Lý?

Hiện thực đáng buồn nhưng cũng đúng thôi.

“Đúng là lựa chọn thức thời! Yên tâm đi, loại phụ nữ này, tao chẳng qua chỉ vui chơi qua đường mà thôi. Muốn bước qua ngưỡng cửa nhà họ Lý, nhất định phải môn đăng hộ đối. Người như cô ta vẫn không xứng”.

Lý Tiếu Lai chống tay lên hông, nghĩ rằng Tần Khải đã chịu thỏa hiệp nên vẻ mặt của hắn ta vô cùng tự mãn!

“Đợi chơi xong, tao trả lại cho mày. Có thể làm việc cho cậu chủ đây, đúng là phúc phần của mày đấy”.

Triệu Băng Linh nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.

Nhưng khi mọi thứ đã đến nước này, người duy nhất cô có thể dựa vào là Tần Khải.

Đương nhiên, Triệu Băng Linh không dám nghĩ tới việc anh có đáng tin hay không.

Dù gì trước giờ cô ấy luôn coi thường Tần Khải, thái độ với anh lúc nóng lúc lạnh.

Nên cô chỉ có thể hy vọng rằng sẽ có một kỳ tích xuất hiện!

Về phần người nhà họ Lý đang theo dõi, họ thấy rằng Lý Tiếu Lai đang áp chế được Tần Khải.

Thấy vậy, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm và lấy lại vẻ hống hách trước đó.

“Đồ nhà quê, hãy mở to mắt ra, bây giờ là cơ hội duy nhất để mày gia nhập giới thượng lưu, mày phải biết nắm bắt lấy nó!”

“Đúng vậy! Mọc sừng có gì không tốt? Cứ nói với mọi người là vợ mày từng bị anh họ tao chơi, đó là một việc rất đáng tự hào”.

“Mày nghe rõ chưa? Nói thật, vợ mày lọt vào mắt xanh của tao là may mắn của mày!”

Lý Tiếu Lai cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào ngực Triệu Băng Linh giống như sói đói nhìn cừu nhỏ.

Đám người họ Lý kia lại cười.

Vợ chồng Triệu Hoành Quang thấy Lý Tiểu Lai giành được thế thượng phong thì cũng cười đắc ý.

Lưu Hiểu Vi còn khoa trương vỗ ngực thình thịch, như thể là hoảng hốt lắm.

“Được, nếu đã như vậy, hôm nay tôi sẽ phá lệ cho anh chút thể diện”.

Tần Khải khẽ mỉm cười, như thể anh cực kỳ hợp tác.

Người nhà họ Lý cười phá lên như thể đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.

Triệu Hoành Quang và vợ thậm chí còn nhẹ nhõm hơn, họ sợ rằng Tần Khải sẽ giành được thế thượng phong và điều đó sẽ gây rắc rối.

Người duy nhất không vui là Triệu Băng Linh.

Đôi mắt to của cô nhìn Tần Khải không rời, hàm răng nghiến chặt.

Ngay cả khi Tần Khải khuất phục thì cô ấy cũng sẽ không bao giờ thỏa hiệp.

“Phải vậy chứ. Ha ha…. kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, Lý Tiếu Lai cười ngạo nghễ.

Nghĩ đến việc có thể làm nhục Triệu Băng Linh trước mặt Tần Khải, hắn ta không khỏi phấn khích.

Tiểu Thần Y Xuống NúiTác giả: Bé HeoTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi sáng tại thành phố Trung Hải. Tần Khải gầy gò mặc bộ đồ thể thao đã cũ đạp trên con xe ba bánh chầm chậm tiến tới tập đoàn Triệu Thị. Hai phút sau, xe đã dừng lại. Tần Khải ngẩng đầu lên nhìn toà nhà cao chót vót ở trước mặt với đôi mắt sáng ngời. “Chắc đây là tập đoàn Triệu Thị rồi nhỉ?” Anh nhảy từ trên xe xuống, sau đó tháo chiếc ba lô đã sờn hết màu do giặt quá nhiều lần xuống. Anh lục tìm mãi trong ba lô mới tìm thấy một phong thư đã nhàu nhĩ. Phong thư vẫn chưa được bóc ra, bên trên không có thông tin của người nhận và người gửi, cũng chẳng dán tem, chỉ viết nghuệch ngoạc vài chữ là Triệu Băng Linh, tập đoàn Triệu Thị. Nét chữ này đã quá quen thuộc với Tần Khải, đó chính là chữ viết của ông nội anh. Nhưng thứ ở trong phong thư này không phải là thư mà là một tờ giấy hôn thú. Anh đã ở trên núi mười năm, còn ông cụ thì đi khắp nơi rồi tìm đủ mối cưới hỏi cho anh. Triệu Băng Linh chính là một trong số đó. Chuyến này, ông cụ bắt anh phải xuống núi tu hành, cũng vì muốn nhân đó… Chương 184Lý trí nói cho cô biết, đến lúc này mà Tần Khải vẫn không bán đứng cô thì coi như đã là rất có nghĩa khí rồi.Dù mạnh mẽ đến đâu, Tần Khải vẫn đơn thương độc mã. Làm sao anh có thể chống lại gia tộc họ Lý?Hiện thực đáng buồn nhưng cũng đúng thôi.“Đúng là lựa chọn thức thời! Yên tâm đi, loại phụ nữ này, tao chẳng qua chỉ vui chơi qua đường mà thôi. Muốn bước qua ngưỡng cửa nhà họ Lý, nhất định phải môn đăng hộ đối. Người như cô ta vẫn không xứng”.Lý Tiếu Lai chống tay lên hông, nghĩ rằng Tần Khải đã chịu thỏa hiệp nên vẻ mặt của hắn ta vô cùng tự mãn!“Đợi chơi xong, tao trả lại cho mày. Có thể làm việc cho cậu chủ đây, đúng là phúc phần của mày đấy”.Triệu Băng Linh nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.Nhưng khi mọi thứ đã đến nước này, người duy nhất cô có thể dựa vào là Tần Khải.Đương nhiên, Triệu Băng Linh không dám nghĩ tới việc anh có đáng tin hay không.Dù gì trước giờ cô ấy luôn coi thường Tần Khải, thái độ với anh lúc nóng lúc lạnh.Nên cô chỉ có thể hy vọng rằng sẽ có một kỳ tích xuất hiện!Về phần người nhà họ Lý đang theo dõi, họ thấy rằng Lý Tiếu Lai đang áp chế được Tần Khải.Thấy vậy, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm và lấy lại vẻ hống hách trước đó.“Đồ nhà quê, hãy mở to mắt ra, bây giờ là cơ hội duy nhất để mày gia nhập giới thượng lưu, mày phải biết nắm bắt lấy nó!”“Đúng vậy! Mọc sừng có gì không tốt? Cứ nói với mọi người là vợ mày từng bị anh họ tao chơi, đó là một việc rất đáng tự hào”.“Mày nghe rõ chưa? Nói thật, vợ mày lọt vào mắt xanh của tao là may mắn của mày!”Lý Tiếu Lai cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào ngực Triệu Băng Linh giống như sói đói nhìn cừu nhỏ.Đám người họ Lý kia lại cười.Vợ chồng Triệu Hoành Quang thấy Lý Tiểu Lai giành được thế thượng phong thì cũng cười đắc ý.Lưu Hiểu Vi còn khoa trương vỗ ngực thình thịch, như thể là hoảng hốt lắm.“Được, nếu đã như vậy, hôm nay tôi sẽ phá lệ cho anh chút thể diện”.Tần Khải khẽ mỉm cười, như thể anh cực kỳ hợp tác.Người nhà họ Lý cười phá lên như thể đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra.Triệu Hoành Quang và vợ thậm chí còn nhẹ nhõm hơn, họ sợ rằng Tần Khải sẽ giành được thế thượng phong và điều đó sẽ gây rắc rối.Người duy nhất không vui là Triệu Băng Linh.Đôi mắt to của cô nhìn Tần Khải không rời, hàm răng nghiến chặt.Ngay cả khi Tần Khải khuất phục thì cô ấy cũng sẽ không bao giờ thỏa hiệp.“Phải vậy chứ. Ha ha…. kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, Lý Tiếu Lai cười ngạo nghễ.Nghĩ đến việc có thể làm nhục Triệu Băng Linh trước mặt Tần Khải, hắn ta không khỏi phấn khích.

Chương 184