Tác giả:

Buổi sáng tại thành phố Trung Hải. Tần Khải gầy gò mặc bộ đồ thể thao đã cũ đạp trên con xe ba bánh chầm chậm tiến tới tập đoàn Triệu Thị. Hai phút sau, xe đã dừng lại. Tần Khải ngẩng đầu lên nhìn toà nhà cao chót vót ở trước mặt với đôi mắt sáng ngời. “Chắc đây là tập đoàn Triệu Thị rồi nhỉ?” Anh nhảy từ trên xe xuống, sau đó tháo chiếc ba lô đã sờn hết màu do giặt quá nhiều lần xuống. Anh lục tìm mãi trong ba lô mới tìm thấy một phong thư đã nhàu nhĩ. Phong thư vẫn chưa được bóc ra, bên trên không có thông tin của người nhận và người gửi, cũng chẳng dán tem, chỉ viết nghuệch ngoạc vài chữ là Triệu Băng Linh, tập đoàn Triệu Thị. Nét chữ này đã quá quen thuộc với Tần Khải, đó chính là chữ viết của ông nội anh. Nhưng thứ ở trong phong thư này không phải là thư mà là một tờ giấy hôn thú. Anh đã ở trên núi mười năm, còn ông cụ thì đi khắp nơi rồi tìm đủ mối cưới hỏi cho anh. Triệu Băng Linh chính là một trong số đó. Chuyến này, ông cụ bắt anh phải xuống núi tu hành, cũng vì muốn nhân đó…

Chương 271

Tiểu Thần Y Xuống NúiTác giả: Bé HeoTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi sáng tại thành phố Trung Hải. Tần Khải gầy gò mặc bộ đồ thể thao đã cũ đạp trên con xe ba bánh chầm chậm tiến tới tập đoàn Triệu Thị. Hai phút sau, xe đã dừng lại. Tần Khải ngẩng đầu lên nhìn toà nhà cao chót vót ở trước mặt với đôi mắt sáng ngời. “Chắc đây là tập đoàn Triệu Thị rồi nhỉ?” Anh nhảy từ trên xe xuống, sau đó tháo chiếc ba lô đã sờn hết màu do giặt quá nhiều lần xuống. Anh lục tìm mãi trong ba lô mới tìm thấy một phong thư đã nhàu nhĩ. Phong thư vẫn chưa được bóc ra, bên trên không có thông tin của người nhận và người gửi, cũng chẳng dán tem, chỉ viết nghuệch ngoạc vài chữ là Triệu Băng Linh, tập đoàn Triệu Thị. Nét chữ này đã quá quen thuộc với Tần Khải, đó chính là chữ viết của ông nội anh. Nhưng thứ ở trong phong thư này không phải là thư mà là một tờ giấy hôn thú. Anh đã ở trên núi mười năm, còn ông cụ thì đi khắp nơi rồi tìm đủ mối cưới hỏi cho anh. Triệu Băng Linh chính là một trong số đó. Chuyến này, ông cụ bắt anh phải xuống núi tu hành, cũng vì muốn nhân đó… Chương 271Ngô Quảng sớm không đến, trễ không đến lại vào ngay lúc này, hoàn toàn cứu Tần Khải một mạng.Ngưu Quân kiêng kỵ thân phận của Ngô Quảng nên đương nhiên không dám nhận là mình động tay động chân trước.Bất cứ ai trong hai người này ra mặt thì cũng đủ để đám Ngưu Quân ăn đủ, hai người là cậu ấm mà họ không trêu vào được.“Được rồi, mấy người cứ chơi tiếp đi, tôi không làm phiền nữa”.Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai xua tay, xoay người định rời đi.Rõ ràng ban nãy ánh mắt hai người đã thấy Tần Khải nhưng giờ lại giả vờ không phát hiện, định nhắm mắt làm ngơ.Ngưu Quân thấy hai người định đi thì lập tức nở nụ cười.Song, bấy giờ lại có một giọng nói chậm rì rì vang lên: “Anh Ngô, có người nói muốn dạy cho tôi một bài học, anh sẽ không mặc kệ tôi đó chứ?”Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai nghe vậy đều dừng lại.Ngưu Quân thầm mắng trong lòng, thoáng chốc đã thấy Tần Khải nở nụ cười tủm tỉm.Khỏi cần nói cũng biết người vừa mở miệng chính là Tần Khải.“Mày, thằng nhóc mày chán sống rồi à, tên cậu Ngô là thứ mà mày có thể gọi chắc, muốn chết hả!”, mắt thấy Ngô Quảng thật sự bị gọi lại, trong lòng Ngưu Quân chợt lạnh lẽo, chân cũng lùi lại.Giờ gã đã không màng tính sổ với Tần Khải.Chọc Ngô Quảng nổi giận thì Ngưu Quân gã không gánh chịu nổi hậu quả đâu.Mấy thầy giáo khác cũng lùi sang bên cạnh, tỏ ý mình không liên quan tới Tần Khải.Bọn họ biết rõ, ở mảnh đất Trung Hải này, nếu chọc phải Ngô Quảng thì sẽ có hậu quả như thế nào.Thế càng đừng nói tới việc Tần Khải đắc tội cả Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai.Bọn họ đã chuẩn bị tâm lý hóng hớt rồi.Nhưng họ không ngờ Ngô Quảng chỉ liếc Tần Khải một cái rồi nở nụ cười, không giống như là muốn nổi giận.“Chú em Tần này, vừa hay chúng tôi đang tìm cậu đó, sao cậu lại ở đây?”Ngô Quảng bị Tần Khải gọi lại thì mặt mày khá lúng túng, chỉ có thể miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.Lý Tiếu Lai cũng giả vờ như mới thấy Tần Khải mà nói: “Đúng rồi, đã nói cùng nhau uống rượu, cậu lại bỏ chúng tôi trong phòng, chú em Tần này, cậu thế là không được đâu”.“Á đù, chú em… chú em Tần? Cái này…”Ngưu Quân đang xem trò hay bên cạnh thấy ba người có vẻ quen biết nhau thì kinh ngạc buột miệng thốt ra, sắc mặt lập tức trắng bệch không còn chút máu.Mấy thầy giáo khác cũng há hốc miệng, mặt mày tràn ngập vẻ ngạc nhiên.Giờ đây, Tần Khải có dễ bắt nạt hay không đã không quan trọng nữa.Chỉ cần anh quen Ngô Quảng, còn được Ngô Quảng gọi một tiếng chú em thì anh đã không phải là người họ có thể đắc tội nổi.Đặc biệt là Ngưu Quân, giờ gã đang hối hận muốn chết.Nếu biết Tần Khải có mối quan hệ ấy trước thì dù bị đánh chết, gã cũng không dám trở mặt với anh.Trong lòng gã hận Tần Khải muốn chết, mặt mày lại cứng đờ, cả người trực tiếp ngây dại, không biết nên nói cái gì.

Chương 271

Ngô Quảng sớm không đến, trễ không đến lại vào ngay lúc này, hoàn toàn cứu Tần Khải một mạng.

Ngưu Quân kiêng kỵ thân phận của Ngô Quảng nên đương nhiên không dám nhận là mình động tay động chân trước.

Bất cứ ai trong hai người này ra mặt thì cũng đủ để đám Ngưu Quân ăn đủ, hai người là cậu ấm mà họ không trêu vào được.

“Được rồi, mấy người cứ chơi tiếp đi, tôi không làm phiền nữa”.

Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai xua tay, xoay người định rời đi.

Rõ ràng ban nãy ánh mắt hai người đã thấy Tần Khải nhưng giờ lại giả vờ không phát hiện, định nhắm mắt làm ngơ.

Ngưu Quân thấy hai người định đi thì lập tức nở nụ cười.

Song, bấy giờ lại có một giọng nói chậm rì rì vang lên: “Anh Ngô, có người nói muốn dạy cho tôi một bài học, anh sẽ không mặc kệ tôi đó chứ?”

Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai nghe vậy đều dừng lại.

Ngưu Quân thầm mắng trong lòng, thoáng chốc đã thấy Tần Khải nở nụ cười tủm tỉm.

Khỏi cần nói cũng biết người vừa mở miệng chính là Tần Khải.

“Mày, thằng nhóc mày chán sống rồi à, tên cậu Ngô là thứ mà mày có thể gọi chắc, muốn chết hả!”, mắt thấy Ngô Quảng thật sự bị gọi lại, trong lòng Ngưu Quân chợt lạnh lẽo, chân cũng lùi lại.

Giờ gã đã không màng tính sổ với Tần Khải.

Chọc Ngô Quảng nổi giận thì Ngưu Quân gã không gánh chịu nổi hậu quả đâu.

Mấy thầy giáo khác cũng lùi sang bên cạnh, tỏ ý mình không liên quan tới Tần Khải.

Bọn họ biết rõ, ở mảnh đất Trung Hải này, nếu chọc phải Ngô Quảng thì sẽ có hậu quả như thế nào.

Thế càng đừng nói tới việc Tần Khải đắc tội cả Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai.

Bọn họ đã chuẩn bị tâm lý hóng hớt rồi.

Nhưng họ không ngờ Ngô Quảng chỉ liếc Tần Khải một cái rồi nở nụ cười, không giống như là muốn nổi giận.

“Chú em Tần này, vừa hay chúng tôi đang tìm cậu đó, sao cậu lại ở đây?”

Ngô Quảng bị Tần Khải gọi lại thì mặt mày khá lúng túng, chỉ có thể miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

Lý Tiếu Lai cũng giả vờ như mới thấy Tần Khải mà nói: “Đúng rồi, đã nói cùng nhau uống rượu, cậu lại bỏ chúng tôi trong phòng, chú em Tần này, cậu thế là không được đâu”.

“Á đù, chú em… chú em Tần? Cái này…”

Ngưu Quân đang xem trò hay bên cạnh thấy ba người có vẻ quen biết nhau thì kinh ngạc buột miệng thốt ra, sắc mặt lập tức trắng bệch không còn chút máu.

Mấy thầy giáo khác cũng há hốc miệng, mặt mày tràn ngập vẻ ngạc nhiên.

Giờ đây, Tần Khải có dễ bắt nạt hay không đã không quan trọng nữa.

Chỉ cần anh quen Ngô Quảng, còn được Ngô Quảng gọi một tiếng chú em thì anh đã không phải là người họ có thể đắc tội nổi.

Đặc biệt là Ngưu Quân, giờ gã đang hối hận muốn chết.

Nếu biết Tần Khải có mối quan hệ ấy trước thì dù bị đánh chết, gã cũng không dám trở mặt với anh.

Trong lòng gã hận Tần Khải muốn chết, mặt mày lại cứng đờ, cả người trực tiếp ngây dại, không biết nên nói cái gì.

Tiểu Thần Y Xuống NúiTác giả: Bé HeoTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBuổi sáng tại thành phố Trung Hải. Tần Khải gầy gò mặc bộ đồ thể thao đã cũ đạp trên con xe ba bánh chầm chậm tiến tới tập đoàn Triệu Thị. Hai phút sau, xe đã dừng lại. Tần Khải ngẩng đầu lên nhìn toà nhà cao chót vót ở trước mặt với đôi mắt sáng ngời. “Chắc đây là tập đoàn Triệu Thị rồi nhỉ?” Anh nhảy từ trên xe xuống, sau đó tháo chiếc ba lô đã sờn hết màu do giặt quá nhiều lần xuống. Anh lục tìm mãi trong ba lô mới tìm thấy một phong thư đã nhàu nhĩ. Phong thư vẫn chưa được bóc ra, bên trên không có thông tin của người nhận và người gửi, cũng chẳng dán tem, chỉ viết nghuệch ngoạc vài chữ là Triệu Băng Linh, tập đoàn Triệu Thị. Nét chữ này đã quá quen thuộc với Tần Khải, đó chính là chữ viết của ông nội anh. Nhưng thứ ở trong phong thư này không phải là thư mà là một tờ giấy hôn thú. Anh đã ở trên núi mười năm, còn ông cụ thì đi khắp nơi rồi tìm đủ mối cưới hỏi cho anh. Triệu Băng Linh chính là một trong số đó. Chuyến này, ông cụ bắt anh phải xuống núi tu hành, cũng vì muốn nhân đó… Chương 271Ngô Quảng sớm không đến, trễ không đến lại vào ngay lúc này, hoàn toàn cứu Tần Khải một mạng.Ngưu Quân kiêng kỵ thân phận của Ngô Quảng nên đương nhiên không dám nhận là mình động tay động chân trước.Bất cứ ai trong hai người này ra mặt thì cũng đủ để đám Ngưu Quân ăn đủ, hai người là cậu ấm mà họ không trêu vào được.“Được rồi, mấy người cứ chơi tiếp đi, tôi không làm phiền nữa”.Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai xua tay, xoay người định rời đi.Rõ ràng ban nãy ánh mắt hai người đã thấy Tần Khải nhưng giờ lại giả vờ không phát hiện, định nhắm mắt làm ngơ.Ngưu Quân thấy hai người định đi thì lập tức nở nụ cười.Song, bấy giờ lại có một giọng nói chậm rì rì vang lên: “Anh Ngô, có người nói muốn dạy cho tôi một bài học, anh sẽ không mặc kệ tôi đó chứ?”Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai nghe vậy đều dừng lại.Ngưu Quân thầm mắng trong lòng, thoáng chốc đã thấy Tần Khải nở nụ cười tủm tỉm.Khỏi cần nói cũng biết người vừa mở miệng chính là Tần Khải.“Mày, thằng nhóc mày chán sống rồi à, tên cậu Ngô là thứ mà mày có thể gọi chắc, muốn chết hả!”, mắt thấy Ngô Quảng thật sự bị gọi lại, trong lòng Ngưu Quân chợt lạnh lẽo, chân cũng lùi lại.Giờ gã đã không màng tính sổ với Tần Khải.Chọc Ngô Quảng nổi giận thì Ngưu Quân gã không gánh chịu nổi hậu quả đâu.Mấy thầy giáo khác cũng lùi sang bên cạnh, tỏ ý mình không liên quan tới Tần Khải.Bọn họ biết rõ, ở mảnh đất Trung Hải này, nếu chọc phải Ngô Quảng thì sẽ có hậu quả như thế nào.Thế càng đừng nói tới việc Tần Khải đắc tội cả Ngô Quảng và Lý Tiếu Lai.Bọn họ đã chuẩn bị tâm lý hóng hớt rồi.Nhưng họ không ngờ Ngô Quảng chỉ liếc Tần Khải một cái rồi nở nụ cười, không giống như là muốn nổi giận.“Chú em Tần này, vừa hay chúng tôi đang tìm cậu đó, sao cậu lại ở đây?”Ngô Quảng bị Tần Khải gọi lại thì mặt mày khá lúng túng, chỉ có thể miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.Lý Tiếu Lai cũng giả vờ như mới thấy Tần Khải mà nói: “Đúng rồi, đã nói cùng nhau uống rượu, cậu lại bỏ chúng tôi trong phòng, chú em Tần này, cậu thế là không được đâu”.“Á đù, chú em… chú em Tần? Cái này…”Ngưu Quân đang xem trò hay bên cạnh thấy ba người có vẻ quen biết nhau thì kinh ngạc buột miệng thốt ra, sắc mặt lập tức trắng bệch không còn chút máu.Mấy thầy giáo khác cũng há hốc miệng, mặt mày tràn ngập vẻ ngạc nhiên.Giờ đây, Tần Khải có dễ bắt nạt hay không đã không quan trọng nữa.Chỉ cần anh quen Ngô Quảng, còn được Ngô Quảng gọi một tiếng chú em thì anh đã không phải là người họ có thể đắc tội nổi.Đặc biệt là Ngưu Quân, giờ gã đang hối hận muốn chết.Nếu biết Tần Khải có mối quan hệ ấy trước thì dù bị đánh chết, gã cũng không dám trở mặt với anh.Trong lòng gã hận Tần Khải muốn chết, mặt mày lại cứng đờ, cả người trực tiếp ngây dại, không biết nên nói cái gì.

Chương 271