Trong một lần say rượu, không biết tại sao Lục Đình Quan và Triệu Lan Nhi lại vào cùng một phòng, không chỉ như vậy họ còn l@m tình với nhau. ………… Triệu Lan Nhi cầm một sấp tiền quăng lên giường, ánh mắt hững hờ nhìn anh :” Coi như là tiền công của anh. Chuyện này cứ coi như là chưa từng xảy ra đi” Sau đó, cô chỉnh sửa quần áo tươm tất rồi rời khỏi khách sản để lại Lục Đình Quân ngẩn ngơ ngồi nhìn cô. Anh cười tự giễu, đường đường là một quân nhân uy nghiêm khiến rất nhiều người trong ngũ phải khiếp sợ nghe lời nhưng lại không giữ được một người con gái Lục Đình Quân năm nay đã 32 tuổi, vốn đã đến tuổi thành gia lập thất vậy mà chưa tìm được một người nào để kết hôn. Người cùng tuổi với anh, cũng không ít người đã bồng con vậy mà anh đến mảnh tình vắt vai cũng không có Trước đây không lâu, anh vô tình gặp được cô trong quán bar trong thành phố. Vừa nhìn thấy cô, trái tim anh đã đập lệch một nhịp, gương mặt xinh xắn, dáng người mảnh mai thon thả, cặp chân vừa dài vừa thon lại trắng,…
Chương 15: 15: Con Buông Bỏ Không Được Sao
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ NhỏTác giả: Vy ThảoTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một lần say rượu, không biết tại sao Lục Đình Quan và Triệu Lan Nhi lại vào cùng một phòng, không chỉ như vậy họ còn l@m tình với nhau. ………… Triệu Lan Nhi cầm một sấp tiền quăng lên giường, ánh mắt hững hờ nhìn anh :” Coi như là tiền công của anh. Chuyện này cứ coi như là chưa từng xảy ra đi” Sau đó, cô chỉnh sửa quần áo tươm tất rồi rời khỏi khách sản để lại Lục Đình Quân ngẩn ngơ ngồi nhìn cô. Anh cười tự giễu, đường đường là một quân nhân uy nghiêm khiến rất nhiều người trong ngũ phải khiếp sợ nghe lời nhưng lại không giữ được một người con gái Lục Đình Quân năm nay đã 32 tuổi, vốn đã đến tuổi thành gia lập thất vậy mà chưa tìm được một người nào để kết hôn. Người cùng tuổi với anh, cũng không ít người đã bồng con vậy mà anh đến mảnh tình vắt vai cũng không có Trước đây không lâu, anh vô tình gặp được cô trong quán bar trong thành phố. Vừa nhìn thấy cô, trái tim anh đã đập lệch một nhịp, gương mặt xinh xắn, dáng người mảnh mai thon thả, cặp chân vừa dài vừa thon lại trắng,… Nhiếp Bạch Khả, cái tên này anh từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải, có khi nào chính là nạn nhân của đám tội phạm giết người cướp của kia.Thì ra người này chính là mẹ vợ của anh, anh phải dốc hết sức bắt đám người kiaVốn anh đã điều tra tên cha mẹ họ hàng thân thích của cô từ lâu, tên mẹ cô thì anh cũng biết, nhưng lại quên đi điều nàyMột lát sau, lúc bọn họ chuẩn bị rời khỏi nghĩa trang thì gặp 2 người đàn ông đi vào.Triệu Lan Nhi nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt khinh thường rồi nhanh chóng lướt qua.Hai người kai không ai khác chính là 2 anh trai của cô, Triệu Bạch lên tiếng gọi :” Lan Nhi”Cô nghe thấy nhưng mặc kệ, cô và họ 5 năm trước đã cắt đứt quan hệ rồi.Bây giờ giữa họ và cô cũng chỉ là người dưng.Triệu Thiếu Vũ thấy cô không trả lời anh trai mình liền chạy đến bên cô- Lan Nhi, anh cả gọi em, em không nghe thấy sao?Triệu Lan Nhi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt không thèm trả lời, cô kéo tay của Lục Đình Quân tiếp tục bước đi.Thấy thái độ của cô như vậy, hai người kia có hơi tức giận, dù sao bọn họ cũng là anh trai của cô, họ có làm chuyện gì sai cũng là anh trai cô mà- Lan Nhi, em đừng cố chấp như vậy không được sao? Chúng ta cần gì phải làm như vậy- Anh cả nói đúng đó Lan Nhi, chúng ta cùng chung sống với nhau như trước kia không phải rất tốt saoTriệu Thiếu Vũ nhẹ nhàng lên tiếng, nhưng một chữ cô nghe cũng không lọt lỗ tai.Triệu Lan Nhi xoay người lạnh nhạt nhìn hai người kia, ánh mắt hiện rõ lên sự căm hận- Tôi cố chấp? Tại sao các người không tự xem bản thân các người thế nào? Người không biết đúng sai là các người không phải tôi.Muốn tôi sống chung với các người sao? Tôi không thèm, các người chẳng có chút tình người nào cả, tôi cảm thấy các người rất ghê tởmTriệu Bạch đang định lên tiếng khuyên ngăn cô thì Triệu Sơn đi đến.Triệu Lan Nhi nhìn ông ấy cơn tức giận trong lòng của cô liền bộc phát lên- Lan Nhi, chuyện qua lâu như vậy rồi, con buông bỏ không được sao?- Ông kêu tôi buông bỏ? Buông bỏ thế nào? Trừ khi tôi chết đi cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên đi chuyện đóCô hít một hơi sâu rồi nói tiếp :” Các người đến đây làm gì? Mẹ tôi không cần các người đến đây, cút đi.Các người chỉ làm dơ bẩn nơi này thôi”- Lan Nhi bình tĩnh một chút, có anh ở đâyLục Đình Quân xoa xoa lưng cô, anh khẽ nói nhỏ đủ để cô nghe thấy.Sau đó, anh lạnh nhạt nhìn 3 người đàn ông kia, vợ anh không thích họ an cũng chẳng có thiện cảm gì.Người cha thì sau khi vợ mất liền đem tiểu tam rước về nhà, mặc cho con gái phản đối như thế nào.Bỏ mặc đứa con gái chỉ mới 15 tuổi ra ngoài tự kiếm sốngHai người anh thì luôn đứng về phía người đàn ông kia, không biết người phụ nữ kia cho bọn họ ăn bù mê thuốc lú gì mà họ bên vực bà ta như vậy.Tội cho vợ anh, chưa đủ 18 mà đã ra đời kiếm sống, chịu khổ không ít- Chuyện gia đình chúng tôi liên quan gì đến cậu hảAnh nhếch môi nhìn người đàn ông trung niên vừa lên tiếng, trầm giọng lạnh lùng nói :” Tôi là chồng của cô ấy, vậy ông nói xem tôi có liên quan hay không?”- Cậu có biết người đàn ông này chính là cha ruột của Lan Nhi không? Có ai lại vô lễ với cha vợ như vậy chứ? Với lại hôn sự này chưa có sự đồng ý của chúng tôiTriệu Lan Nhi nhìn người anh trai ruột mở miệng mà cảm thấy vô cùng buồn nôn.Bọn họ xứng sao? Có người cha nào lại vì rước người đàn bà khác vào nhà mà nhẫn tâm để con gái ruột sống bên ngoài không? Có người anh nào mà vì mẹ kế, mặc kệ nguyên nhân mẹ ruột mình chết, mặc kệ em gái mình không? Với lại hôn sự của cô thì liên quan gì tới bọn họ chứ, người cùng anh sống đến răng long đầu bạc là cô mà chứ đâu phải họNói chuyện đúng là mắc cười thật đấy.Cô lạnh lùng nhìn về ba người đàn ông kia :” Chưa đồng ý? Các người và tôi có quan hệ gì chứ? Cha con sao, anh em sao? Tôi nhắc lại cho các người nhớ, chúng ta đã cắt đứt mọi quan hệ kể từ 5 năm trước rồi”- Lan Nhi, sao con lại cố chấp như vậy chứ? Cha đã nói là mẹ con chết không liên quan tới mẹ kế của con mà.
Nhiếp Bạch Khả, cái tên này anh từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải, có khi nào chính là nạn nhân của đám tội phạm giết người cướp của kia.
Thì ra người này chính là mẹ vợ của anh, anh phải dốc hết sức bắt đám người kia
Vốn anh đã điều tra tên cha mẹ họ hàng thân thích của cô từ lâu, tên mẹ cô thì anh cũng biết, nhưng lại quên đi điều này
Một lát sau, lúc bọn họ chuẩn bị rời khỏi nghĩa trang thì gặp 2 người đàn ông đi vào.
Triệu Lan Nhi nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt khinh thường rồi nhanh chóng lướt qua.
Hai người kai không ai khác chính là 2 anh trai của cô, Triệu Bạch lên tiếng gọi :” Lan Nhi”
Cô nghe thấy nhưng mặc kệ, cô và họ 5 năm trước đã cắt đứt quan hệ rồi.
Bây giờ giữa họ và cô cũng chỉ là người dưng.
Triệu Thiếu Vũ thấy cô không trả lời anh trai mình liền chạy đến bên cô
- Lan Nhi, anh cả gọi em, em không nghe thấy sao?
Triệu Lan Nhi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt không thèm trả lời, cô kéo tay của Lục Đình Quân tiếp tục bước đi.
Thấy thái độ của cô như vậy, hai người kia có hơi tức giận, dù sao bọn họ cũng là anh trai của cô, họ có làm chuyện gì sai cũng là anh trai cô mà
- Lan Nhi, em đừng cố chấp như vậy không được sao? Chúng ta cần gì phải làm như vậy
- Anh cả nói đúng đó Lan Nhi, chúng ta cùng chung sống với nhau như trước kia không phải rất tốt sao
Triệu Thiếu Vũ nhẹ nhàng lên tiếng, nhưng một chữ cô nghe cũng không lọt lỗ tai.
Triệu Lan Nhi xoay người lạnh nhạt nhìn hai người kia, ánh mắt hiện rõ lên sự căm hận
- Tôi cố chấp? Tại sao các người không tự xem bản thân các người thế nào? Người không biết đúng sai là các người không phải tôi.
Muốn tôi sống chung với các người sao? Tôi không thèm, các người chẳng có chút tình người nào cả, tôi cảm thấy các người rất ghê tởm
Triệu Bạch đang định lên tiếng khuyên ngăn cô thì Triệu Sơn đi đến.
Triệu Lan Nhi nhìn ông ấy cơn tức giận trong lòng của cô liền bộc phát lên
- Lan Nhi, chuyện qua lâu như vậy rồi, con buông bỏ không được sao?
- Ông kêu tôi buông bỏ? Buông bỏ thế nào? Trừ khi tôi chết đi cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên đi chuyện đó
Cô hít một hơi sâu rồi nói tiếp :” Các người đến đây làm gì? Mẹ tôi không cần các người đến đây, cút đi.
Các người chỉ làm dơ bẩn nơi này thôi”
- Lan Nhi bình tĩnh một chút, có anh ở đây
Lục Đình Quân xoa xoa lưng cô, anh khẽ nói nhỏ đủ để cô nghe thấy.
Sau đó, anh lạnh nhạt nhìn 3 người đàn ông kia, vợ anh không thích họ an cũng chẳng có thiện cảm gì.
Người cha thì sau khi vợ mất liền đem tiểu tam rước về nhà, mặc cho con gái phản đối như thế nào.
Bỏ mặc đứa con gái chỉ mới 15 tuổi ra ngoài tự kiếm sống
Hai người anh thì luôn đứng về phía người đàn ông kia, không biết người phụ nữ kia cho bọn họ ăn bù mê thuốc lú gì mà họ bên vực bà ta như vậy.
Tội cho vợ anh, chưa đủ 18 mà đã ra đời kiếm sống, chịu khổ không ít
- Chuyện gia đình chúng tôi liên quan gì đến cậu hả
Anh nhếch môi nhìn người đàn ông trung niên vừa lên tiếng, trầm giọng lạnh lùng nói :” Tôi là chồng của cô ấy, vậy ông nói xem tôi có liên quan hay không?”
- Cậu có biết người đàn ông này chính là cha ruột của Lan Nhi không? Có ai lại vô lễ với cha vợ như vậy chứ? Với lại hôn sự này chưa có sự đồng ý của chúng tôi
Triệu Lan Nhi nhìn người anh trai ruột mở miệng mà cảm thấy vô cùng buồn nôn.
Bọn họ xứng sao? Có người cha nào lại vì rước người đàn bà khác vào nhà mà nhẫn tâm để con gái ruột sống bên ngoài không? Có người anh nào mà vì mẹ kế, mặc kệ nguyên nhân mẹ ruột mình chết, mặc kệ em gái mình không? Với lại hôn sự của cô thì liên quan gì tới bọn họ chứ, người cùng anh sống đến răng long đầu bạc là cô mà chứ đâu phải họ
Nói chuyện đúng là mắc cười thật đấy.
Cô lạnh lùng nhìn về ba người đàn ông kia :” Chưa đồng ý? Các người và tôi có quan hệ gì chứ? Cha con sao, anh em sao? Tôi nhắc lại cho các người nhớ, chúng ta đã cắt đứt mọi quan hệ kể từ 5 năm trước rồi”
- Lan Nhi, sao con lại cố chấp như vậy chứ? Cha đã nói là mẹ con chết không liên quan tới mẹ kế của con mà.
Lục Thiếu Sủng Cô Vợ NhỏTác giả: Vy ThảoTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một lần say rượu, không biết tại sao Lục Đình Quan và Triệu Lan Nhi lại vào cùng một phòng, không chỉ như vậy họ còn l@m tình với nhau. ………… Triệu Lan Nhi cầm một sấp tiền quăng lên giường, ánh mắt hững hờ nhìn anh :” Coi như là tiền công của anh. Chuyện này cứ coi như là chưa từng xảy ra đi” Sau đó, cô chỉnh sửa quần áo tươm tất rồi rời khỏi khách sản để lại Lục Đình Quân ngẩn ngơ ngồi nhìn cô. Anh cười tự giễu, đường đường là một quân nhân uy nghiêm khiến rất nhiều người trong ngũ phải khiếp sợ nghe lời nhưng lại không giữ được một người con gái Lục Đình Quân năm nay đã 32 tuổi, vốn đã đến tuổi thành gia lập thất vậy mà chưa tìm được một người nào để kết hôn. Người cùng tuổi với anh, cũng không ít người đã bồng con vậy mà anh đến mảnh tình vắt vai cũng không có Trước đây không lâu, anh vô tình gặp được cô trong quán bar trong thành phố. Vừa nhìn thấy cô, trái tim anh đã đập lệch một nhịp, gương mặt xinh xắn, dáng người mảnh mai thon thả, cặp chân vừa dài vừa thon lại trắng,… Nhiếp Bạch Khả, cái tên này anh từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải, có khi nào chính là nạn nhân của đám tội phạm giết người cướp của kia.Thì ra người này chính là mẹ vợ của anh, anh phải dốc hết sức bắt đám người kiaVốn anh đã điều tra tên cha mẹ họ hàng thân thích của cô từ lâu, tên mẹ cô thì anh cũng biết, nhưng lại quên đi điều nàyMột lát sau, lúc bọn họ chuẩn bị rời khỏi nghĩa trang thì gặp 2 người đàn ông đi vào.Triệu Lan Nhi nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt khinh thường rồi nhanh chóng lướt qua.Hai người kai không ai khác chính là 2 anh trai của cô, Triệu Bạch lên tiếng gọi :” Lan Nhi”Cô nghe thấy nhưng mặc kệ, cô và họ 5 năm trước đã cắt đứt quan hệ rồi.Bây giờ giữa họ và cô cũng chỉ là người dưng.Triệu Thiếu Vũ thấy cô không trả lời anh trai mình liền chạy đến bên cô- Lan Nhi, anh cả gọi em, em không nghe thấy sao?Triệu Lan Nhi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt không thèm trả lời, cô kéo tay của Lục Đình Quân tiếp tục bước đi.Thấy thái độ của cô như vậy, hai người kia có hơi tức giận, dù sao bọn họ cũng là anh trai của cô, họ có làm chuyện gì sai cũng là anh trai cô mà- Lan Nhi, em đừng cố chấp như vậy không được sao? Chúng ta cần gì phải làm như vậy- Anh cả nói đúng đó Lan Nhi, chúng ta cùng chung sống với nhau như trước kia không phải rất tốt saoTriệu Thiếu Vũ nhẹ nhàng lên tiếng, nhưng một chữ cô nghe cũng không lọt lỗ tai.Triệu Lan Nhi xoay người lạnh nhạt nhìn hai người kia, ánh mắt hiện rõ lên sự căm hận- Tôi cố chấp? Tại sao các người không tự xem bản thân các người thế nào? Người không biết đúng sai là các người không phải tôi.Muốn tôi sống chung với các người sao? Tôi không thèm, các người chẳng có chút tình người nào cả, tôi cảm thấy các người rất ghê tởmTriệu Bạch đang định lên tiếng khuyên ngăn cô thì Triệu Sơn đi đến.Triệu Lan Nhi nhìn ông ấy cơn tức giận trong lòng của cô liền bộc phát lên- Lan Nhi, chuyện qua lâu như vậy rồi, con buông bỏ không được sao?- Ông kêu tôi buông bỏ? Buông bỏ thế nào? Trừ khi tôi chết đi cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên đi chuyện đóCô hít một hơi sâu rồi nói tiếp :” Các người đến đây làm gì? Mẹ tôi không cần các người đến đây, cút đi.Các người chỉ làm dơ bẩn nơi này thôi”- Lan Nhi bình tĩnh một chút, có anh ở đâyLục Đình Quân xoa xoa lưng cô, anh khẽ nói nhỏ đủ để cô nghe thấy.Sau đó, anh lạnh nhạt nhìn 3 người đàn ông kia, vợ anh không thích họ an cũng chẳng có thiện cảm gì.Người cha thì sau khi vợ mất liền đem tiểu tam rước về nhà, mặc cho con gái phản đối như thế nào.Bỏ mặc đứa con gái chỉ mới 15 tuổi ra ngoài tự kiếm sốngHai người anh thì luôn đứng về phía người đàn ông kia, không biết người phụ nữ kia cho bọn họ ăn bù mê thuốc lú gì mà họ bên vực bà ta như vậy.Tội cho vợ anh, chưa đủ 18 mà đã ra đời kiếm sống, chịu khổ không ít- Chuyện gia đình chúng tôi liên quan gì đến cậu hảAnh nhếch môi nhìn người đàn ông trung niên vừa lên tiếng, trầm giọng lạnh lùng nói :” Tôi là chồng của cô ấy, vậy ông nói xem tôi có liên quan hay không?”- Cậu có biết người đàn ông này chính là cha ruột của Lan Nhi không? Có ai lại vô lễ với cha vợ như vậy chứ? Với lại hôn sự này chưa có sự đồng ý của chúng tôiTriệu Lan Nhi nhìn người anh trai ruột mở miệng mà cảm thấy vô cùng buồn nôn.Bọn họ xứng sao? Có người cha nào lại vì rước người đàn bà khác vào nhà mà nhẫn tâm để con gái ruột sống bên ngoài không? Có người anh nào mà vì mẹ kế, mặc kệ nguyên nhân mẹ ruột mình chết, mặc kệ em gái mình không? Với lại hôn sự của cô thì liên quan gì tới bọn họ chứ, người cùng anh sống đến răng long đầu bạc là cô mà chứ đâu phải họNói chuyện đúng là mắc cười thật đấy.Cô lạnh lùng nhìn về ba người đàn ông kia :” Chưa đồng ý? Các người và tôi có quan hệ gì chứ? Cha con sao, anh em sao? Tôi nhắc lại cho các người nhớ, chúng ta đã cắt đứt mọi quan hệ kể từ 5 năm trước rồi”- Lan Nhi, sao con lại cố chấp như vậy chứ? Cha đã nói là mẹ con chết không liên quan tới mẹ kế của con mà.