"Em không ngoan gì cả, em không được chạy lung tung như thế. Em còn không cho người ta tiêm thuốc, không phải trước kia nghe lời lắm sao, chẹp chẹp! "Trong không khí ẩm ướt vang lên giọng nói khàn khàn của người đàn ông, mang theo vài phần lạnh lùng, khiến người ta rét run cả người. Tần Nguyệt run rẩy, cánh tay bị tiêm thuốc tê cứng, khiến cô không động đậy được. Nhưng nghe người đàn ông nói, cô vẫn ngẩng đầu lên nhìn bóng người lờ mờ trước mắt theo bản năng, sau đó vùng vẫy, nói bằng giọng khản đặc:"Tư Kính Đường, cha tôi đâu? Nếu ông ấy xảy ra chuyện, tôi sẽ không tha cho anh!"Ánh mắt người đàn ông trước mặt chợt trở nên thâm trầm, bên khóe miệng hiện ra nụ cười chế giễu. Hắn cúi người xuống, giữ lấy cái cằm gầy mảnh của cô, lạnh lùng nói:"Cô đợi đi, nhưng cô cảm thấy mình có cơ hội rời khỏi nơi này không?""Nếu không ra được, tôi sẽ đồng quy vu tận với tên súc sinh như anh!"Tần Nguyệt nghiến răng, trong ánh mắt hiện ra vẻ thù hận đậm sâu. Người đàn ông sầm mặt lại, bỏ cằm cô ra,…

Chương 39: 39: Nếu Tôi Không Muốn Thì Sao

Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu SauTác giả: Công Tử Khinh CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Em không ngoan gì cả, em không được chạy lung tung như thế. Em còn không cho người ta tiêm thuốc, không phải trước kia nghe lời lắm sao, chẹp chẹp! "Trong không khí ẩm ướt vang lên giọng nói khàn khàn của người đàn ông, mang theo vài phần lạnh lùng, khiến người ta rét run cả người. Tần Nguyệt run rẩy, cánh tay bị tiêm thuốc tê cứng, khiến cô không động đậy được. Nhưng nghe người đàn ông nói, cô vẫn ngẩng đầu lên nhìn bóng người lờ mờ trước mắt theo bản năng, sau đó vùng vẫy, nói bằng giọng khản đặc:"Tư Kính Đường, cha tôi đâu? Nếu ông ấy xảy ra chuyện, tôi sẽ không tha cho anh!"Ánh mắt người đàn ông trước mặt chợt trở nên thâm trầm, bên khóe miệng hiện ra nụ cười chế giễu. Hắn cúi người xuống, giữ lấy cái cằm gầy mảnh của cô, lạnh lùng nói:"Cô đợi đi, nhưng cô cảm thấy mình có cơ hội rời khỏi nơi này không?""Nếu không ra được, tôi sẽ đồng quy vu tận với tên súc sinh như anh!"Tần Nguyệt nghiến răng, trong ánh mắt hiện ra vẻ thù hận đậm sâu. Người đàn ông sầm mặt lại, bỏ cằm cô ra,… Trong lòng Tần Nguyệt vô cùng thấp thỏm.Cô hiểu tính nết của Tư Kính Đường, những mối họa cô vừa gây ra hôm qua, chỉ sợ người này sẽ trả lại gấp bội.Tuy cô không có cảm tình gì với nhà họ Thẩm, nhưng đối với cơ thể này của Thẩm Tinh Nguyệt, cô cũng không thể khiến nhà họ Thẩm gia vì mình mà rơi vào nguy hiểm được.Tư Kính Đường cười nhẹ hai tiếng, đáp:“Tôi vừa nói với Thẩm tổng là tính tình của cô hai Thẩm rất hợp với ý của tôi, tôi muốn mời cô đây đến Vân Thành là trợ lý riêng của mình, lương bổng tùy ý cô chọn, Thẩm tổng cảm thấy rất ổn, còn cô thì sao?”Lúc này Tần Nguyệt xem như đã rõ Tư Kính Đường đang có ý định gì, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thẩm Tuấn Trì.Người phía sau hơi nghiêng đầu, nhấp môi không nói, ánh mắt cô lộ ra vẻ trào phúng, môi đỏ khẽ nhếch, thấp giọng trả lời:“Nếu tôi không muốn thì sao?”“Đương nhiên là tôi sẽ không ép buộc cô, chẳng qua là…”Tư Kính Đường cong khóe môi nói:“Nếu cô Thẩm không tới thì tâm trạng của tôi sẽ rất tệ, mà một khi tâm trạng của tôi không tốt thì việc xử lý chuyện của Thẩm tổng khó tránh khỏi mang chút cảm xúc, nếu ông ấy lỡ làm chuyện gì không hay, thế thì cũng không chắc là tôi có thể khống chế.”Sắc môi Tần Nguyệt thoáng trắng bệch, người mà cô đã yên suốt bao nhiêu năm nay, bên ngoài lại có dáng vẻ này sao?Bọn họ ở bên nhau sáu năm, giờ khắc này, cô chợt cảm thấy mình không hề hiểu gì về Tư Kính Đường cả.Vì sự ích kỉ của bản thân mà cô lại có thể tùy tiện hủy hoại đi cả một công ty, hoàn toàn không màng đến sự sống chết của hàng trăm con người trong đó.Cô thoáng nực cười, nhưng lời đến bên miệng, lại biến thành nỗi chua xót.Nỗi chua xót đó len lỏi vào tâm can của Tư Kính Đường, khiến hắn hơi sửng sốt, trong lòng như có thứ gì bổ vào, Tần Nguyệt lại nói:“Được, tôi đồng ý với anh, hy vọng Tư tổng giữ lời hứa.”Cô đáp ứng nhanh như vậy, trái lại khiến Tư Kính Đường có phần kinh ngạc.Nhưng ngay sau đó hắn đã nhanh chóng giấu đi cảm xúc ấy, hắn vươn tay, mỉm cười nói với cô:“Tất nhiên rồi, cô hai Thẩm, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”Tần Nguyệt nhìn bàn tay tay, những ngón tay thon dài rắn chắc, khớp xương rõ ràng, trên ngón áp út kia vẫn còn đeo nhẫn cưới của bọn họ nhẫn.Trong lòng Tần Nguyệt đau xót, cô nói với giọng líu ríu:“Người cũng đã không còn, anh đeo nó làm gì nữa?”“Cô nói sao?”Giọng của Tần Nguyệt rất nhỏ, nghe Tư Kính Đường không rõ, nhưng hắn cứ cảm thấy câu nói đó cực kì quan trọng..

Trong lòng Tần Nguyệt vô cùng thấp thỏm.

Cô hiểu tính nết của Tư Kính Đường, những mối họa cô vừa gây ra hôm qua, chỉ sợ người này sẽ trả lại gấp bội.

Tuy cô không có cảm tình gì với nhà họ Thẩm, nhưng đối với cơ thể này của Thẩm Tinh Nguyệt, cô cũng không thể khiến nhà họ Thẩm gia vì mình mà rơi vào nguy hiểm được.

Tư Kính Đường cười nhẹ hai tiếng, đáp:“Tôi vừa nói với Thẩm tổng là tính tình của cô hai Thẩm rất hợp với ý của tôi, tôi muốn mời cô đây đến Vân Thành là trợ lý riêng của mình, lương bổng tùy ý cô chọn, Thẩm tổng cảm thấy rất ổn, còn cô thì sao?”Lúc này Tần Nguyệt xem như đã rõ Tư Kính Đường đang có ý định gì, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thẩm Tuấn Trì.

Người phía sau hơi nghiêng đầu, nhấp môi không nói, ánh mắt cô lộ ra vẻ trào phúng, môi đỏ khẽ nhếch, thấp giọng trả lời:“Nếu tôi không muốn thì sao?”“Đương nhiên là tôi sẽ không ép buộc cô, chẳng qua là…”Tư Kính Đường cong khóe môi nói:“Nếu cô Thẩm không tới thì tâm trạng của tôi sẽ rất tệ, mà một khi tâm trạng của tôi không tốt thì việc xử lý chuyện của Thẩm tổng khó tránh khỏi mang chút cảm xúc, nếu ông ấy lỡ làm chuyện gì không hay, thế thì cũng không chắc là tôi có thể khống chế.

”Sắc môi Tần Nguyệt thoáng trắng bệch, người mà cô đã yên suốt bao nhiêu năm nay, bên ngoài lại có dáng vẻ này sao?Bọn họ ở bên nhau sáu năm, giờ khắc này, cô chợt cảm thấy mình không hề hiểu gì về Tư Kính Đường cả.

Vì sự ích kỉ của bản thân mà cô lại có thể tùy tiện hủy hoại đi cả một công ty, hoàn toàn không màng đến sự sống chết của hàng trăm con người trong đó.

Cô thoáng nực cười, nhưng lời đến bên miệng, lại biến thành nỗi chua xót.

Nỗi chua xót đó len lỏi vào tâm can của Tư Kính Đường, khiến hắn hơi sửng sốt, trong lòng như có thứ gì bổ vào, Tần Nguyệt lại nói:“Được, tôi đồng ý với anh, hy vọng Tư tổng giữ lời hứa.

”Cô đáp ứng nhanh như vậy, trái lại khiến Tư Kính Đường có phần kinh ngạc.

Nhưng ngay sau đó hắn đã nhanh chóng giấu đi cảm xúc ấy, hắn vươn tay, mỉm cười nói với cô:“Tất nhiên rồi, cô hai Thẩm, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.

”Tần Nguyệt nhìn bàn tay tay, những ngón tay thon dài rắn chắc, khớp xương rõ ràng, trên ngón áp út kia vẫn còn đeo nhẫn cưới của bọn họ nhẫn.

Trong lòng Tần Nguyệt đau xót, cô nói với giọng líu ríu:“Người cũng đã không còn, anh đeo nó làm gì nữa?”“Cô nói sao?”Giọng của Tần Nguyệt rất nhỏ, nghe Tư Kính Đường không rõ, nhưng hắn cứ cảm thấy câu nói đó cực kì quan trọng.

.

Tổng Tài Bố Đường Cưới Trước Yêu SauTác giả: Công Tử Khinh CaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình"Em không ngoan gì cả, em không được chạy lung tung như thế. Em còn không cho người ta tiêm thuốc, không phải trước kia nghe lời lắm sao, chẹp chẹp! "Trong không khí ẩm ướt vang lên giọng nói khàn khàn của người đàn ông, mang theo vài phần lạnh lùng, khiến người ta rét run cả người. Tần Nguyệt run rẩy, cánh tay bị tiêm thuốc tê cứng, khiến cô không động đậy được. Nhưng nghe người đàn ông nói, cô vẫn ngẩng đầu lên nhìn bóng người lờ mờ trước mắt theo bản năng, sau đó vùng vẫy, nói bằng giọng khản đặc:"Tư Kính Đường, cha tôi đâu? Nếu ông ấy xảy ra chuyện, tôi sẽ không tha cho anh!"Ánh mắt người đàn ông trước mặt chợt trở nên thâm trầm, bên khóe miệng hiện ra nụ cười chế giễu. Hắn cúi người xuống, giữ lấy cái cằm gầy mảnh của cô, lạnh lùng nói:"Cô đợi đi, nhưng cô cảm thấy mình có cơ hội rời khỏi nơi này không?""Nếu không ra được, tôi sẽ đồng quy vu tận với tên súc sinh như anh!"Tần Nguyệt nghiến răng, trong ánh mắt hiện ra vẻ thù hận đậm sâu. Người đàn ông sầm mặt lại, bỏ cằm cô ra,… Trong lòng Tần Nguyệt vô cùng thấp thỏm.Cô hiểu tính nết của Tư Kính Đường, những mối họa cô vừa gây ra hôm qua, chỉ sợ người này sẽ trả lại gấp bội.Tuy cô không có cảm tình gì với nhà họ Thẩm, nhưng đối với cơ thể này của Thẩm Tinh Nguyệt, cô cũng không thể khiến nhà họ Thẩm gia vì mình mà rơi vào nguy hiểm được.Tư Kính Đường cười nhẹ hai tiếng, đáp:“Tôi vừa nói với Thẩm tổng là tính tình của cô hai Thẩm rất hợp với ý của tôi, tôi muốn mời cô đây đến Vân Thành là trợ lý riêng của mình, lương bổng tùy ý cô chọn, Thẩm tổng cảm thấy rất ổn, còn cô thì sao?”Lúc này Tần Nguyệt xem như đã rõ Tư Kính Đường đang có ý định gì, cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thẩm Tuấn Trì.Người phía sau hơi nghiêng đầu, nhấp môi không nói, ánh mắt cô lộ ra vẻ trào phúng, môi đỏ khẽ nhếch, thấp giọng trả lời:“Nếu tôi không muốn thì sao?”“Đương nhiên là tôi sẽ không ép buộc cô, chẳng qua là…”Tư Kính Đường cong khóe môi nói:“Nếu cô Thẩm không tới thì tâm trạng của tôi sẽ rất tệ, mà một khi tâm trạng của tôi không tốt thì việc xử lý chuyện của Thẩm tổng khó tránh khỏi mang chút cảm xúc, nếu ông ấy lỡ làm chuyện gì không hay, thế thì cũng không chắc là tôi có thể khống chế.”Sắc môi Tần Nguyệt thoáng trắng bệch, người mà cô đã yên suốt bao nhiêu năm nay, bên ngoài lại có dáng vẻ này sao?Bọn họ ở bên nhau sáu năm, giờ khắc này, cô chợt cảm thấy mình không hề hiểu gì về Tư Kính Đường cả.Vì sự ích kỉ của bản thân mà cô lại có thể tùy tiện hủy hoại đi cả một công ty, hoàn toàn không màng đến sự sống chết của hàng trăm con người trong đó.Cô thoáng nực cười, nhưng lời đến bên miệng, lại biến thành nỗi chua xót.Nỗi chua xót đó len lỏi vào tâm can của Tư Kính Đường, khiến hắn hơi sửng sốt, trong lòng như có thứ gì bổ vào, Tần Nguyệt lại nói:“Được, tôi đồng ý với anh, hy vọng Tư tổng giữ lời hứa.”Cô đáp ứng nhanh như vậy, trái lại khiến Tư Kính Đường có phần kinh ngạc.Nhưng ngay sau đó hắn đã nhanh chóng giấu đi cảm xúc ấy, hắn vươn tay, mỉm cười nói với cô:“Tất nhiên rồi, cô hai Thẩm, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”Tần Nguyệt nhìn bàn tay tay, những ngón tay thon dài rắn chắc, khớp xương rõ ràng, trên ngón áp út kia vẫn còn đeo nhẫn cưới của bọn họ nhẫn.Trong lòng Tần Nguyệt đau xót, cô nói với giọng líu ríu:“Người cũng đã không còn, anh đeo nó làm gì nữa?”“Cô nói sao?”Giọng của Tần Nguyệt rất nhỏ, nghe Tư Kính Đường không rõ, nhưng hắn cứ cảm thấy câu nói đó cực kì quan trọng..

Chương 39: 39: Nếu Tôi Không Muốn Thì Sao