Tác giả:

Chương 1: Trở về mạnh mẽ Nhiệt độ thiêu đốt xuyên qua mối tế bào trên toàn cơ thể. Hoắc Băng Tâm mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhìn vào một mảnh màu đỏ. Mùi khét bay đến cảnh báo cô đang gặp nguy hiểm. “Khụ khụ” Cô rất muốn đứng dậy nhưng cơ thể lại mềm oặt không có sức lực. Không đúng. Không phải mình đang đợi Phong Thần Nam về nhà cùng ăn bữa tối kỷ niệm ngày cưới đã được chuẩn bị kỹ càng sao? Tại sao đột nhiên khi thức dậy mình lại ở trong biển lửa thế này? Mà quá trình xảy ra; cô lại không có một chút ký ức nào. Lửa càng ngày càng lớn, ánh mắt mờ mịt, cô mơ hồ phán đoán mình đang ở trong một nhà máy bỏ hoang xa lạ. Không thể ngồi đây chờ chết được, cô nhất định phải chạy. Hoắc Băng Tâm loạng choạng đứng dậy, còn chưa đi được mấy.bước, chiếc tủ bị cháy xém bên cạnh đột nhiên đổ ầm xuống, hoàn toàn chặn mất con đường duy nhất của cô. “Khụ khụ khụ” Gô bịt mũi, đầu óc cảm thấy choáng váng, nặng trĩu. Nhìn thấy vài bóng người mờ mịt bên ngoài công xưởng, trong lòng Hoắc Băng Tâm khẽ động, hét…

Chương 20

Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ ĐóTác giả: Hồng Mạo TửTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngChương 1: Trở về mạnh mẽ Nhiệt độ thiêu đốt xuyên qua mối tế bào trên toàn cơ thể. Hoắc Băng Tâm mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhìn vào một mảnh màu đỏ. Mùi khét bay đến cảnh báo cô đang gặp nguy hiểm. “Khụ khụ” Cô rất muốn đứng dậy nhưng cơ thể lại mềm oặt không có sức lực. Không đúng. Không phải mình đang đợi Phong Thần Nam về nhà cùng ăn bữa tối kỷ niệm ngày cưới đã được chuẩn bị kỹ càng sao? Tại sao đột nhiên khi thức dậy mình lại ở trong biển lửa thế này? Mà quá trình xảy ra; cô lại không có một chút ký ức nào. Lửa càng ngày càng lớn, ánh mắt mờ mịt, cô mơ hồ phán đoán mình đang ở trong một nhà máy bỏ hoang xa lạ. Không thể ngồi đây chờ chết được, cô nhất định phải chạy. Hoắc Băng Tâm loạng choạng đứng dậy, còn chưa đi được mấy.bước, chiếc tủ bị cháy xém bên cạnh đột nhiên đổ ầm xuống, hoàn toàn chặn mất con đường duy nhất của cô. “Khụ khụ khụ” Gô bịt mũi, đầu óc cảm thấy choáng váng, nặng trĩu. Nhìn thấy vài bóng người mờ mịt bên ngoài công xưởng, trong lòng Hoắc Băng Tâm khẽ động, hét… Chương 20: Vợ tương lai Tổng giám đốc tập đoànPhong thị Giọng của người trợ lý bên cạnh vừa to vừa gay gắt.Thời Ngọc Diệp cau mày trên dưới quan sát Tô Cẩm Tú, ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt, cơ thể không hề bị thương hay bầm tím.“Nếu không có vấn đề gì tôi xin phép đi trước: Cô lễ phép gật đầu, quay người muốn rời đi.Nhưng người phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc váy màu vàng nhạt đã bắt lấy cánh tay cô.Thời Ngọc Diệp nhướng mày nhìn xuống cánh tay bị nắm chặt của mình đã sớm đỏ lên.Không đợi đối phương kịp nói gì, cô đã nhẹ nhàng nghiêng đầu, dùng thanh âm chỉ hai người nghe được nhắc nhở: “Cô là người nổi tiếng, không phải rất quan tâ m đến hình tượng bên ngoài sao? Bên cạnh còn nhiều người đang vây xem, tôi cũng đã xin lỗi cô hai lần, tôi tin chắc rằng họ đã quay video lại rồi. Nếu cô và trợ lý của cô tiếp tục muốn dây dưa, cẩn thận sụp đổ hình tượng. “Sắc mặt Tô Cẩm Tú tái nhợt, khóe miệng giật giật, nhưng cuối cùng vần không nói gì, buông tay Thời Ngọc Diệp ra.Nhìn bóng lưng bình tĩnh rời đi, Tô Cẩm Tú nắm chặt túi xách, chân tay có chút run rẩy.Giống.Quá giống.Gô ta không thể tin được trên đời này lại có người giống nhau đến vậy, thậm chí giọng nói của họ cũng giống hệt nhau.“Cẩm Tú? Cẩm Tú, cô có sao không? Sao cô lại để cô ta đi? Bị đụng có đau không lắm, để tôi xem thử”Bị trợ lý cắt ngang, Tô Cẩm Tú định thần lấy lại vẻ mặt bình thường.“Tôi không sao, đi thôi.”Khi Thời Ngọc Diệp đến bộ phận thương hiệu thời trang, người phụ nữ ở quầy lễ tân bảo cô đến thẳng văn phòng Tổng giám đốc để gặp Phong Thần Nam trước.Trong nháy mắt cô sợ tới mức mặt xanh mét.“À, tôi chỉ đến đây để đưa đồ, nên tôi có thể đặt nó xuống rồi đi không?”“Thực xin lỗi, đây là Tổng giám đốc Phong giao phó, bảo chúng tôi nhắn cô đi gặp anh ấy.”Thời Ngọc Diệp: “?”Lúc nên tới vẫn phải tới.Mặc dù lúc này cô rất muốn bỏ trốn nhưng coi như là vì sáu đứa con trai của mình, đành nghiến răng lấy hết can đảm đi tới tầng văn phòng Tổng giám đốc.Tô Cẩm Tú đến văn phòng làm việc của Tổng giám đốc liền được thư ký thông báo rằng Phong Thần Nam đang họp, vì vậy đã sắp xếp cô đợi ở phòng tiếp khách.Cho đến lúc ngồi xuống, cô vẫn có chút thất thần.Khuôn mặt của người phụ nữ đó liên tục hiện lên trong tâm trí cô.Hai mươi phút sau, cửa thang máy “đỉnh” một tiếng mở ra, Tô Cẩm Tú vô thức quay đầu nhìn qua cửa kính, không ngờ răng lại bắt gặp người phụ nữ kia.Trợ lý bên cạnh tức giận nói: “Lại là cô ta.Đúng là âm hồn bất tán.”Phải, người phụ nữ tên Hoắc Băng Tâm đó đúng là âm hồn bất tán.Rõ ràng đã chết nhiều năm như vậy, chiếm cứ vị trí trong lòng Phong Thần Nam. Vào lúc này lại xuất hiện một người trông cực kỳ giống cô.Tô Cẩm Tú nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên từ trên sô pha đứng bật dậy khiến trợ lý sợ hết hồn.“Cẩm Tú? Cẩm Tú, cô bị sao vậy?”“Không thể… không thể để bọn họ gặp nhau.”Cô ta lẩm bẩm bước ra khỏi phòng khách, hướng về phía Thời Ngọc Diệp đi tới.Thời Ngọc Diệp vừa mới biết được từ thư ký rằng Phòng Thần Nam đang họp, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, quay đầu liền nhìn thấy nữ minh tỉnh vừa gặp ở dưới lầu.Tô Cẩm Tú dừng lại trước mặt cô,tháo kính râm xuống.Đôi mắt hoa đào trang điểm nhẹ rất quyến rũ, đường nét khuôn mặt phù hợp tiêu chuẩn, đúng kiểu xinh có thể tấn công người khác.Thời Ngọc Diệp cảm thấy cô ta nhìn rất quen thuộc, nhưng không thể nhớ là ai.Đoán chừng là đã nhìn thấy trên quảng cáo nào đó.“Tôi tên Tô Cẩm Tú, cô tên là gì?”Tô Cẩm Tú chủ động bắt chuyện, giọng nói thanh tú nghe rất yếu ớt, nhưng lại như làm bộ làm tịch, cố ý lấy lòng.Thời Ngọc Diệp nói tên của mình, nhưng cô vẫn chưa hiểu mục đích của người phụ nữ này là gì.Sau khi Tô Cẩm Tú nghe thấy cái tên này, trong lòng thoáng thoải mái một chút: May mắn thay, không phải là họ Hoắc.Sau đó tiếp tục hỏi.“Cô là nhân viên của tập đoàn Phong thị?”“Không’ “Vậy cô tới đây làm gì?”“Đưa tài liệu.”Tô Cẩm Tú có một khí thế rất cao ngạo, Thời Ngọc Diệp cũng không muốn nói chuyện nhiều với ta.“Thần Nam còn phải họp rất lâu. Cô để đồ ở đây, sau đó liền có thể rời đi.”Mấy giây sau, cô ta thay đổi dáng vẻ của mình, tựa như một nữ chủ nhân.Thời Ngọc Diệp không khỏi nhướng mày.“Xin lỗi, địa vị của cô ở tập đoàn Phong thị là gì? Lời nói có trọng lượng không?”Trợ lý vừa đi ra khỏi phòng khách nghe vậy liền tức giận ngắt lời: “Cô hỏi vớ vẩn gì vậy? Cẩm Tú chính là nữ chủ nhân của tập đoàn Phong thị, đồng thời cũng là vợ chưa cưới của Tổng giám đốc Phong. Ở công ty này, ai ở trước mặt cô ấy đều phải cân nhắc mấy phần. Cô nói xem, thân phận của cô ấy có trọng lượng không?”

Chương 20: Vợ tương lai Tổng giám đốc tập đoàn

Phong thị Giọng của người trợ lý bên cạnh vừa to vừa gay gắt.

Thời Ngọc Diệp cau mày trên dưới quan sát Tô Cẩm Tú, ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt, cơ thể không hề bị thương hay bầm tím.

“Nếu không có vấn đề gì tôi xin phép đi trước: Cô lễ phép gật đầu, quay người muốn rời đi.

Nhưng người phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc váy màu vàng nhạt đã bắt lấy cánh tay cô.

Thời Ngọc Diệp nhướng mày nhìn xuống cánh tay bị nắm chặt của mình đã sớm đỏ lên.

Không đợi đối phương kịp nói gì, cô đã nhẹ nhàng nghiêng đầu, dùng thanh âm chỉ hai người nghe được nhắc nhở: “Cô là người nổi tiếng, không phải rất quan tâ m đến hình tượng bên ngoài sao? Bên cạnh còn nhiều người đang vây xem, tôi cũng đã xin lỗi cô hai lần, tôi tin chắc rằng họ đã quay video lại rồi. Nếu cô và trợ lý của cô tiếp tục muốn dây dưa, cẩn thận sụp đổ hình tượng. “

Sắc mặt Tô Cẩm Tú tái nhợt, khóe miệng giật giật, nhưng cuối cùng vần không nói gì, buông tay Thời Ngọc Diệp ra.

Nhìn bóng lưng bình tĩnh rời đi, Tô Cẩm Tú nắm chặt túi xách, chân tay có chút run rẩy.

Giống.

Quá giống.

Gô ta không thể tin được trên đời này lại có người giống nhau đến vậy, thậm chí giọng nói của họ cũng giống hệt nhau.

“Cẩm Tú? Cẩm Tú, cô có sao không? Sao cô lại để cô ta đi? Bị đụng có đau không lắm, để tôi xem thử”

Bị trợ lý cắt ngang, Tô Cẩm Tú định thần lấy lại vẻ mặt bình thường.

“Tôi không sao, đi thôi.”

Khi Thời Ngọc Diệp đến bộ phận thương hiệu thời trang, người phụ nữ ở quầy lễ tân bảo cô đến thẳng văn phòng Tổng giám đốc để gặp Phong Thần Nam trước.

Trong nháy mắt cô sợ tới mức mặt xanh mét.

“À, tôi chỉ đến đây để đưa đồ, nên tôi có thể đặt nó xuống rồi đi không?”

“Thực xin lỗi, đây là Tổng giám đốc Phong giao phó, bảo chúng tôi nhắn cô đi gặp anh ấy.”

Thời Ngọc Diệp: “?”

Lúc nên tới vẫn phải tới.

Mặc dù lúc này cô rất muốn bỏ trốn nhưng coi như là vì sáu đứa con trai của mình, đành nghiến răng lấy hết can đảm đi tới tầng văn phòng Tổng giám đốc.

Tô Cẩm Tú đến văn phòng làm việc của Tổng giám đốc liền được thư ký thông báo rằng Phong Thần Nam đang họp, vì vậy đã sắp xếp cô đợi ở phòng tiếp khách.

Cho đến lúc ngồi xuống, cô vẫn có chút thất thần.

Khuôn mặt của người phụ nữ đó liên tục hiện lên trong tâm trí cô.

Hai mươi phút sau, cửa thang máy “đỉnh” một tiếng mở ra, Tô Cẩm Tú vô thức quay đầu nhìn qua cửa kính, không ngờ răng lại bắt gặp người phụ nữ kia.

Trợ lý bên cạnh tức giận nói: “Lại là cô ta.

Đúng là âm hồn bất tán.”

Phải, người phụ nữ tên Hoắc Băng Tâm đó đúng là âm hồn bất tán.

Rõ ràng đã chết nhiều năm như vậy, chiếm cứ vị trí trong lòng Phong Thần Nam. Vào lúc này lại xuất hiện một người trông cực kỳ giống cô.

Tô Cẩm Tú nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên từ trên sô pha đứng bật dậy khiến trợ lý sợ hết hồn.

“Cẩm Tú? Cẩm Tú, cô bị sao vậy?”

“Không thể… không thể để bọn họ gặp nhau.”

Cô ta lẩm bẩm bước ra khỏi phòng khách, hướng về phía Thời Ngọc Diệp đi tới.

Thời Ngọc Diệp vừa mới biết được từ thư ký rằng Phòng Thần Nam đang họp, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, quay đầu liền nhìn thấy nữ minh tỉnh vừa gặp ở dưới lầu.

Tô Cẩm Tú dừng lại trước mặt cô,tháo kính râm xuống.

Đôi mắt hoa đào trang điểm nhẹ rất quyến rũ, đường nét khuôn mặt phù hợp tiêu chuẩn, đúng kiểu xinh có thể tấn công người khác.

Thời Ngọc Diệp cảm thấy cô ta nhìn rất quen thuộc, nhưng không thể nhớ là ai.

Đoán chừng là đã nhìn thấy trên quảng cáo nào đó.

“Tôi tên Tô Cẩm Tú, cô tên là gì?”

Tô Cẩm Tú chủ động bắt chuyện, giọng nói thanh tú nghe rất yếu ớt, nhưng lại như làm bộ làm tịch, cố ý lấy lòng.

Thời Ngọc Diệp nói tên của mình, nhưng cô vẫn chưa hiểu mục đích của người phụ nữ này là gì.

Sau khi Tô Cẩm Tú nghe thấy cái tên này, trong lòng thoáng thoải mái một chút: May mắn thay, không phải là họ Hoắc.

Sau đó tiếp tục hỏi.

“Cô là nhân viên của tập đoàn Phong thị?”

“Không’ “Vậy cô tới đây làm gì?”

“Đưa tài liệu.”

Tô Cẩm Tú có một khí thế rất cao ngạo, Thời Ngọc Diệp cũng không muốn nói chuyện nhiều với ta.

“Thần Nam còn phải họp rất lâu. Cô để đồ ở đây, sau đó liền có thể rời đi.”

Mấy giây sau, cô ta thay đổi dáng vẻ của mình, tựa như một nữ chủ nhân.

Thời Ngọc Diệp không khỏi nhướng mày.

“Xin lỗi, địa vị của cô ở tập đoàn Phong thị là gì? Lời nói có trọng lượng không?”

Trợ lý vừa đi ra khỏi phòng khách nghe vậy liền tức giận ngắt lời: “Cô hỏi vớ vẩn gì vậy? Cẩm Tú chính là nữ chủ nhân của tập đoàn Phong thị, đồng thời cũng là vợ chưa cưới của Tổng giám đốc Phong. Ở công ty này, ai ở trước mặt cô ấy đều phải cân nhắc mấy phần. Cô nói xem, thân phận của cô ấy có trọng lượng không?”

Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ ĐóTác giả: Hồng Mạo TửTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngChương 1: Trở về mạnh mẽ Nhiệt độ thiêu đốt xuyên qua mối tế bào trên toàn cơ thể. Hoắc Băng Tâm mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhìn vào một mảnh màu đỏ. Mùi khét bay đến cảnh báo cô đang gặp nguy hiểm. “Khụ khụ” Cô rất muốn đứng dậy nhưng cơ thể lại mềm oặt không có sức lực. Không đúng. Không phải mình đang đợi Phong Thần Nam về nhà cùng ăn bữa tối kỷ niệm ngày cưới đã được chuẩn bị kỹ càng sao? Tại sao đột nhiên khi thức dậy mình lại ở trong biển lửa thế này? Mà quá trình xảy ra; cô lại không có một chút ký ức nào. Lửa càng ngày càng lớn, ánh mắt mờ mịt, cô mơ hồ phán đoán mình đang ở trong một nhà máy bỏ hoang xa lạ. Không thể ngồi đây chờ chết được, cô nhất định phải chạy. Hoắc Băng Tâm loạng choạng đứng dậy, còn chưa đi được mấy.bước, chiếc tủ bị cháy xém bên cạnh đột nhiên đổ ầm xuống, hoàn toàn chặn mất con đường duy nhất của cô. “Khụ khụ khụ” Gô bịt mũi, đầu óc cảm thấy choáng váng, nặng trĩu. Nhìn thấy vài bóng người mờ mịt bên ngoài công xưởng, trong lòng Hoắc Băng Tâm khẽ động, hét… Chương 20: Vợ tương lai Tổng giám đốc tập đoànPhong thị Giọng của người trợ lý bên cạnh vừa to vừa gay gắt.Thời Ngọc Diệp cau mày trên dưới quan sát Tô Cẩm Tú, ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt, cơ thể không hề bị thương hay bầm tím.“Nếu không có vấn đề gì tôi xin phép đi trước: Cô lễ phép gật đầu, quay người muốn rời đi.Nhưng người phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc váy màu vàng nhạt đã bắt lấy cánh tay cô.Thời Ngọc Diệp nhướng mày nhìn xuống cánh tay bị nắm chặt của mình đã sớm đỏ lên.Không đợi đối phương kịp nói gì, cô đã nhẹ nhàng nghiêng đầu, dùng thanh âm chỉ hai người nghe được nhắc nhở: “Cô là người nổi tiếng, không phải rất quan tâ m đến hình tượng bên ngoài sao? Bên cạnh còn nhiều người đang vây xem, tôi cũng đã xin lỗi cô hai lần, tôi tin chắc rằng họ đã quay video lại rồi. Nếu cô và trợ lý của cô tiếp tục muốn dây dưa, cẩn thận sụp đổ hình tượng. “Sắc mặt Tô Cẩm Tú tái nhợt, khóe miệng giật giật, nhưng cuối cùng vần không nói gì, buông tay Thời Ngọc Diệp ra.Nhìn bóng lưng bình tĩnh rời đi, Tô Cẩm Tú nắm chặt túi xách, chân tay có chút run rẩy.Giống.Quá giống.Gô ta không thể tin được trên đời này lại có người giống nhau đến vậy, thậm chí giọng nói của họ cũng giống hệt nhau.“Cẩm Tú? Cẩm Tú, cô có sao không? Sao cô lại để cô ta đi? Bị đụng có đau không lắm, để tôi xem thử”Bị trợ lý cắt ngang, Tô Cẩm Tú định thần lấy lại vẻ mặt bình thường.“Tôi không sao, đi thôi.”Khi Thời Ngọc Diệp đến bộ phận thương hiệu thời trang, người phụ nữ ở quầy lễ tân bảo cô đến thẳng văn phòng Tổng giám đốc để gặp Phong Thần Nam trước.Trong nháy mắt cô sợ tới mức mặt xanh mét.“À, tôi chỉ đến đây để đưa đồ, nên tôi có thể đặt nó xuống rồi đi không?”“Thực xin lỗi, đây là Tổng giám đốc Phong giao phó, bảo chúng tôi nhắn cô đi gặp anh ấy.”Thời Ngọc Diệp: “?”Lúc nên tới vẫn phải tới.Mặc dù lúc này cô rất muốn bỏ trốn nhưng coi như là vì sáu đứa con trai của mình, đành nghiến răng lấy hết can đảm đi tới tầng văn phòng Tổng giám đốc.Tô Cẩm Tú đến văn phòng làm việc của Tổng giám đốc liền được thư ký thông báo rằng Phong Thần Nam đang họp, vì vậy đã sắp xếp cô đợi ở phòng tiếp khách.Cho đến lúc ngồi xuống, cô vẫn có chút thất thần.Khuôn mặt của người phụ nữ đó liên tục hiện lên trong tâm trí cô.Hai mươi phút sau, cửa thang máy “đỉnh” một tiếng mở ra, Tô Cẩm Tú vô thức quay đầu nhìn qua cửa kính, không ngờ răng lại bắt gặp người phụ nữ kia.Trợ lý bên cạnh tức giận nói: “Lại là cô ta.Đúng là âm hồn bất tán.”Phải, người phụ nữ tên Hoắc Băng Tâm đó đúng là âm hồn bất tán.Rõ ràng đã chết nhiều năm như vậy, chiếm cứ vị trí trong lòng Phong Thần Nam. Vào lúc này lại xuất hiện một người trông cực kỳ giống cô.Tô Cẩm Tú nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên từ trên sô pha đứng bật dậy khiến trợ lý sợ hết hồn.“Cẩm Tú? Cẩm Tú, cô bị sao vậy?”“Không thể… không thể để bọn họ gặp nhau.”Cô ta lẩm bẩm bước ra khỏi phòng khách, hướng về phía Thời Ngọc Diệp đi tới.Thời Ngọc Diệp vừa mới biết được từ thư ký rằng Phòng Thần Nam đang họp, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, quay đầu liền nhìn thấy nữ minh tỉnh vừa gặp ở dưới lầu.Tô Cẩm Tú dừng lại trước mặt cô,tháo kính râm xuống.Đôi mắt hoa đào trang điểm nhẹ rất quyến rũ, đường nét khuôn mặt phù hợp tiêu chuẩn, đúng kiểu xinh có thể tấn công người khác.Thời Ngọc Diệp cảm thấy cô ta nhìn rất quen thuộc, nhưng không thể nhớ là ai.Đoán chừng là đã nhìn thấy trên quảng cáo nào đó.“Tôi tên Tô Cẩm Tú, cô tên là gì?”Tô Cẩm Tú chủ động bắt chuyện, giọng nói thanh tú nghe rất yếu ớt, nhưng lại như làm bộ làm tịch, cố ý lấy lòng.Thời Ngọc Diệp nói tên của mình, nhưng cô vẫn chưa hiểu mục đích của người phụ nữ này là gì.Sau khi Tô Cẩm Tú nghe thấy cái tên này, trong lòng thoáng thoải mái một chút: May mắn thay, không phải là họ Hoắc.Sau đó tiếp tục hỏi.“Cô là nhân viên của tập đoàn Phong thị?”“Không’ “Vậy cô tới đây làm gì?”“Đưa tài liệu.”Tô Cẩm Tú có một khí thế rất cao ngạo, Thời Ngọc Diệp cũng không muốn nói chuyện nhiều với ta.“Thần Nam còn phải họp rất lâu. Cô để đồ ở đây, sau đó liền có thể rời đi.”Mấy giây sau, cô ta thay đổi dáng vẻ của mình, tựa như một nữ chủ nhân.Thời Ngọc Diệp không khỏi nhướng mày.“Xin lỗi, địa vị của cô ở tập đoàn Phong thị là gì? Lời nói có trọng lượng không?”Trợ lý vừa đi ra khỏi phòng khách nghe vậy liền tức giận ngắt lời: “Cô hỏi vớ vẩn gì vậy? Cẩm Tú chính là nữ chủ nhân của tập đoàn Phong thị, đồng thời cũng là vợ chưa cưới của Tổng giám đốc Phong. Ở công ty này, ai ở trước mặt cô ấy đều phải cân nhắc mấy phần. Cô nói xem, thân phận của cô ấy có trọng lượng không?”

Chương 20