Chương 1: Trở về mạnh mẽ Nhiệt độ thiêu đốt xuyên qua mối tế bào trên toàn cơ thể. Hoắc Băng Tâm mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhìn vào một mảnh màu đỏ. Mùi khét bay đến cảnh báo cô đang gặp nguy hiểm. “Khụ khụ” Cô rất muốn đứng dậy nhưng cơ thể lại mềm oặt không có sức lực. Không đúng. Không phải mình đang đợi Phong Thần Nam về nhà cùng ăn bữa tối kỷ niệm ngày cưới đã được chuẩn bị kỹ càng sao? Tại sao đột nhiên khi thức dậy mình lại ở trong biển lửa thế này? Mà quá trình xảy ra; cô lại không có một chút ký ức nào. Lửa càng ngày càng lớn, ánh mắt mờ mịt, cô mơ hồ phán đoán mình đang ở trong một nhà máy bỏ hoang xa lạ. Không thể ngồi đây chờ chết được, cô nhất định phải chạy. Hoắc Băng Tâm loạng choạng đứng dậy, còn chưa đi được mấy.bước, chiếc tủ bị cháy xém bên cạnh đột nhiên đổ ầm xuống, hoàn toàn chặn mất con đường duy nhất của cô. “Khụ khụ khụ” Gô bịt mũi, đầu óc cảm thấy choáng váng, nặng trĩu. Nhìn thấy vài bóng người mờ mịt bên ngoài công xưởng, trong lòng Hoắc Băng Tâm khẽ động, hét…
Chương 384
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ ĐóTác giả: Hồng Mạo TửTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngChương 1: Trở về mạnh mẽ Nhiệt độ thiêu đốt xuyên qua mối tế bào trên toàn cơ thể. Hoắc Băng Tâm mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhìn vào một mảnh màu đỏ. Mùi khét bay đến cảnh báo cô đang gặp nguy hiểm. “Khụ khụ” Cô rất muốn đứng dậy nhưng cơ thể lại mềm oặt không có sức lực. Không đúng. Không phải mình đang đợi Phong Thần Nam về nhà cùng ăn bữa tối kỷ niệm ngày cưới đã được chuẩn bị kỹ càng sao? Tại sao đột nhiên khi thức dậy mình lại ở trong biển lửa thế này? Mà quá trình xảy ra; cô lại không có một chút ký ức nào. Lửa càng ngày càng lớn, ánh mắt mờ mịt, cô mơ hồ phán đoán mình đang ở trong một nhà máy bỏ hoang xa lạ. Không thể ngồi đây chờ chết được, cô nhất định phải chạy. Hoắc Băng Tâm loạng choạng đứng dậy, còn chưa đi được mấy.bước, chiếc tủ bị cháy xém bên cạnh đột nhiên đổ ầm xuống, hoàn toàn chặn mất con đường duy nhất của cô. “Khụ khụ khụ” Gô bịt mũi, đầu óc cảm thấy choáng váng, nặng trĩu. Nhìn thấy vài bóng người mờ mịt bên ngoài công xưởng, trong lòng Hoắc Băng Tâm khẽ động, hét… Chương 384Đường Ngọc Nhi kéo mặt dài ra trả lời cậu bé.Những em bé cưng khác nhìn nhau, sau đó chúng đồng thời nhìn Bé Ba với một ánh mắt đầy ẩn ý.Khóe miệng Bé Ba giật giật.Còn chưa đợi cậu bé lên tiếng, Đường Ngọc Nhi lại tiếp tục nói lời của mình.“Mình cũng không biết ở trường mẫu giáo mới sẽ có hay không một người ngốc nghếch khác giống như cậu sẵn sàng làm bài tập cho mình ý.”“…”Khuôn mặt ‘ngốc nghếch’ của Bé Ba đen lại ngay lập tức.Các anh em khác không nhịn được hì hì một tiếng, bọn chúng cố gắng hết sức che miệng lại để không để lộ ra là mình đang cười.“Cậu phải học cách làm bài tập về nhà của chính mình, không được phép cho ai khác có thể thay cậu làm điều đó chứ.”Bé Ba dùng những lời nói đầy chính nghĩa mà dạy dỗ Đường Ngọc Nhi.Cô bé gật đầu như thể hiểu như thể không, rồi bĩu môi đồng ý.“Cũng phải, sau này để người giúp việc ở nhà mình làm hộ mình vậy. Cùng lắm là ba phát hiện ra sẽ bị mắng. Nếu nhờ bạn học làm hộ, vậy thì sẽ bị kẻ xấu bắt cóc mất.”“…”Bé Ba cảm thấy rằng cậu bé đã bị nội thương rồi.Nhưng mà rõ ràng là cô bé đã cầu xin cậu bé giúp trước mà, vậy tại sao cô bé lại có thể nói nói lý lẽ hùng hồn như thế nhỉ?“Nhưng mà nói đi nói lại, Ngôn Việt, cậu có điều gì muốn nói với mình không?”Đường Ngọc Nhi bỗng nhiên hỏi.Các bé cưng khác lập tức nhìn sang Bé Ba.Một đứa trẻ tự bế nghìn năm như bé Ba, thời điểm này trên mặt cậu bé xuất hiện một vẻ phức tạp hiếm thấy, không nhìn ra được cậu bé có cảm xúc gì.Lời vừa đến bên môi thì nó chính là một câu giống như lời khuyên của một người lớn tuổi dành cho một đứa trẻ.“Học chăm chỉ và tự làm bài tập của chính mình nhé.”Khóe miệng Đường Ngọc Nhi giật giật, cô bé ồ một tiếng rồi quay sang nhìn những bé cưng khác.“Cậu ấy không đáng yêu một chút nào nhỉ.”Năm bé cưng cùng nhau gật đầu.“Đúng.”“Giống như một ông già ấy.”“Không sai.”“Con sói mà tớ từng nuôi trước đây ý có tên là Khôi Mộng Mộng, dễ thương hơn cậu ấy rất nhiều.”“Đúng đúng đúng.”“Chúng ta liên kết với nhau, cùng nhau ném xúc xắc, tống cậu ấy vào tù, sau đó chúng ta hợp lực mua tài sản của cậu ấy rồi để cậu ấy thua trò chơi này nhé.”“Không vấn đề gì.”
Chương 384
Đường Ngọc Nhi kéo mặt dài ra trả lời cậu bé.
Những em bé cưng khác nhìn nhau, sau đó chúng đồng thời nhìn Bé Ba với một ánh mắt đầy ẩn ý.
Khóe miệng Bé Ba giật giật.
Còn chưa đợi cậu bé lên tiếng, Đường Ngọc Nhi lại tiếp tục nói lời của mình.
“Mình cũng không biết ở trường mẫu giáo mới sẽ có hay không một người ngốc nghếch khác giống như cậu sẵn sàng làm bài tập cho mình ý.”
“…”
Khuôn mặt ‘ngốc nghếch’ của Bé Ba đen lại ngay lập tức.
Các anh em khác không nhịn được hì hì một tiếng, bọn chúng cố gắng hết sức che miệng lại để không để lộ ra là mình đang cười.
“Cậu phải học cách làm bài tập về nhà của chính mình, không được phép cho ai khác có thể thay cậu làm điều đó chứ.”
Bé Ba dùng những lời nói đầy chính nghĩa mà dạy dỗ Đường Ngọc Nhi.
Cô bé gật đầu như thể hiểu như thể không, rồi bĩu môi đồng ý.
“Cũng phải, sau này để người giúp việc ở nhà mình làm hộ mình vậy. Cùng lắm là ba phát hiện ra sẽ bị mắng. Nếu nhờ bạn học làm hộ, vậy thì sẽ bị kẻ xấu bắt cóc mất.”
“…”
Bé Ba cảm thấy rằng cậu bé đã bị nội thương rồi.
Nhưng mà rõ ràng là cô bé đã cầu xin cậu bé giúp trước mà, vậy tại sao cô bé lại có thể nói nói lý lẽ hùng hồn như thế nhỉ?
“Nhưng mà nói đi nói lại, Ngôn Việt, cậu có điều gì muốn nói với mình không?”
Đường Ngọc Nhi bỗng nhiên hỏi.
Các bé cưng khác lập tức nhìn sang Bé Ba.
Một đứa trẻ tự bế nghìn năm như bé Ba, thời điểm này trên mặt cậu bé xuất hiện một vẻ phức tạp hiếm thấy, không nhìn ra được cậu bé có cảm xúc gì.
Lời vừa đến bên môi thì nó chính là một câu giống như lời khuyên của một người lớn tuổi dành cho một đứa trẻ.
“Học chăm chỉ và tự làm bài tập của chính mình nhé.”
Khóe miệng Đường Ngọc Nhi giật giật, cô bé ồ một tiếng rồi quay sang nhìn những bé cưng khác.
“Cậu ấy không đáng yêu một chút nào nhỉ.”
Năm bé cưng cùng nhau gật đầu.
“Đúng.”
“Giống như một ông già ấy.”
“Không sai.”
“Con sói mà tớ từng nuôi trước đây ý có tên là Khôi Mộng Mộng, dễ thương hơn cậu ấy rất nhiều.”
“Đúng đúng đúng.”
“Chúng ta liên kết với nhau, cùng nhau ném xúc xắc, tống cậu ấy vào tù, sau đó chúng ta hợp lực mua tài sản của cậu ấy rồi để cậu ấy thua trò chơi này nhé.”
“Không vấn đề gì.”
Sáu Bảo Bảo Thiên Tài Daddy Mặt Than Hãy Chờ ĐóTác giả: Hồng Mạo TửTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngChương 1: Trở về mạnh mẽ Nhiệt độ thiêu đốt xuyên qua mối tế bào trên toàn cơ thể. Hoắc Băng Tâm mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhìn vào một mảnh màu đỏ. Mùi khét bay đến cảnh báo cô đang gặp nguy hiểm. “Khụ khụ” Cô rất muốn đứng dậy nhưng cơ thể lại mềm oặt không có sức lực. Không đúng. Không phải mình đang đợi Phong Thần Nam về nhà cùng ăn bữa tối kỷ niệm ngày cưới đã được chuẩn bị kỹ càng sao? Tại sao đột nhiên khi thức dậy mình lại ở trong biển lửa thế này? Mà quá trình xảy ra; cô lại không có một chút ký ức nào. Lửa càng ngày càng lớn, ánh mắt mờ mịt, cô mơ hồ phán đoán mình đang ở trong một nhà máy bỏ hoang xa lạ. Không thể ngồi đây chờ chết được, cô nhất định phải chạy. Hoắc Băng Tâm loạng choạng đứng dậy, còn chưa đi được mấy.bước, chiếc tủ bị cháy xém bên cạnh đột nhiên đổ ầm xuống, hoàn toàn chặn mất con đường duy nhất của cô. “Khụ khụ khụ” Gô bịt mũi, đầu óc cảm thấy choáng váng, nặng trĩu. Nhìn thấy vài bóng người mờ mịt bên ngoài công xưởng, trong lòng Hoắc Băng Tâm khẽ động, hét… Chương 384Đường Ngọc Nhi kéo mặt dài ra trả lời cậu bé.Những em bé cưng khác nhìn nhau, sau đó chúng đồng thời nhìn Bé Ba với một ánh mắt đầy ẩn ý.Khóe miệng Bé Ba giật giật.Còn chưa đợi cậu bé lên tiếng, Đường Ngọc Nhi lại tiếp tục nói lời của mình.“Mình cũng không biết ở trường mẫu giáo mới sẽ có hay không một người ngốc nghếch khác giống như cậu sẵn sàng làm bài tập cho mình ý.”“…”Khuôn mặt ‘ngốc nghếch’ của Bé Ba đen lại ngay lập tức.Các anh em khác không nhịn được hì hì một tiếng, bọn chúng cố gắng hết sức che miệng lại để không để lộ ra là mình đang cười.“Cậu phải học cách làm bài tập về nhà của chính mình, không được phép cho ai khác có thể thay cậu làm điều đó chứ.”Bé Ba dùng những lời nói đầy chính nghĩa mà dạy dỗ Đường Ngọc Nhi.Cô bé gật đầu như thể hiểu như thể không, rồi bĩu môi đồng ý.“Cũng phải, sau này để người giúp việc ở nhà mình làm hộ mình vậy. Cùng lắm là ba phát hiện ra sẽ bị mắng. Nếu nhờ bạn học làm hộ, vậy thì sẽ bị kẻ xấu bắt cóc mất.”“…”Bé Ba cảm thấy rằng cậu bé đã bị nội thương rồi.Nhưng mà rõ ràng là cô bé đã cầu xin cậu bé giúp trước mà, vậy tại sao cô bé lại có thể nói nói lý lẽ hùng hồn như thế nhỉ?“Nhưng mà nói đi nói lại, Ngôn Việt, cậu có điều gì muốn nói với mình không?”Đường Ngọc Nhi bỗng nhiên hỏi.Các bé cưng khác lập tức nhìn sang Bé Ba.Một đứa trẻ tự bế nghìn năm như bé Ba, thời điểm này trên mặt cậu bé xuất hiện một vẻ phức tạp hiếm thấy, không nhìn ra được cậu bé có cảm xúc gì.Lời vừa đến bên môi thì nó chính là một câu giống như lời khuyên của một người lớn tuổi dành cho một đứa trẻ.“Học chăm chỉ và tự làm bài tập của chính mình nhé.”Khóe miệng Đường Ngọc Nhi giật giật, cô bé ồ một tiếng rồi quay sang nhìn những bé cưng khác.“Cậu ấy không đáng yêu một chút nào nhỉ.”Năm bé cưng cùng nhau gật đầu.“Đúng.”“Giống như một ông già ấy.”“Không sai.”“Con sói mà tớ từng nuôi trước đây ý có tên là Khôi Mộng Mộng, dễ thương hơn cậu ấy rất nhiều.”“Đúng đúng đúng.”“Chúng ta liên kết với nhau, cùng nhau ném xúc xắc, tống cậu ấy vào tù, sau đó chúng ta hợp lực mua tài sản của cậu ấy rồi để cậu ấy thua trò chơi này nhé.”“Không vấn đề gì.”