Editor: Mã Mã Chương 1: Cầu xin. Vào một đêm mưa to mùa hè, những tia chớp lóe lên như muốn phá tan mấy tầng mây trên bầu trời cùng với tiếng sấm điếc tai, gai người. Ban đầu, tia chớp đi kèm với tiếng sấm làm ặt đất lúc sáng lúc tối, nhưng tự nhiên nó vụt tắt, thế giới lập tức lại chìm trong màn đêm. Đột nhiên một tia màu vàng cắt qua phía chân trời, Những hạt mưa như những giọt thủy tinh, tí tách rơi như tiếng nhạc hòa tấu. Cái hành lang thật dài tựa hồ nhìn không thấy điểm dừng, thân thể mảnh khảnh của Trầm Phi Yên run rẩy kịch liệt. Cô nghiêng ngả lảo đi lên phía trước, đôi dép lê ở đôi bàn chân sớm đã vì chạy thục mạng mà rơi mất, bây giờ chỉ còn đôi chân trần trắng nõn đang dùng sức cố gắng bước đi. "Phù phù. . ." Từng hơi thở của cô đứt quãng trong không khí, nhờ tia chớp cô nhìn thấy một cánh cửa, sau đó thầm thở phào một hơi. Giờ phút này cô giống như một con thỏ nhỏ và cô có đôi mắt trong veo xen lẫn sự sợ hãi nhìn trước sau. Không có ai cả, thật quá tốt. Cô đang vui sướng…
Chương 4: Âm mưu của hồ ly.
Ông Chủ Tổng Giám Đốc Của TôiTác giả: Phi Dạ Phi NguyệtTruyện Ngôn TìnhEditor: Mã Mã Chương 1: Cầu xin. Vào một đêm mưa to mùa hè, những tia chớp lóe lên như muốn phá tan mấy tầng mây trên bầu trời cùng với tiếng sấm điếc tai, gai người. Ban đầu, tia chớp đi kèm với tiếng sấm làm ặt đất lúc sáng lúc tối, nhưng tự nhiên nó vụt tắt, thế giới lập tức lại chìm trong màn đêm. Đột nhiên một tia màu vàng cắt qua phía chân trời, Những hạt mưa như những giọt thủy tinh, tí tách rơi như tiếng nhạc hòa tấu. Cái hành lang thật dài tựa hồ nhìn không thấy điểm dừng, thân thể mảnh khảnh của Trầm Phi Yên run rẩy kịch liệt. Cô nghiêng ngả lảo đi lên phía trước, đôi dép lê ở đôi bàn chân sớm đã vì chạy thục mạng mà rơi mất, bây giờ chỉ còn đôi chân trần trắng nõn đang dùng sức cố gắng bước đi. "Phù phù. . ." Từng hơi thở của cô đứt quãng trong không khí, nhờ tia chớp cô nhìn thấy một cánh cửa, sau đó thầm thở phào một hơi. Giờ phút này cô giống như một con thỏ nhỏ và cô có đôi mắt trong veo xen lẫn sự sợ hãi nhìn trước sau. Không có ai cả, thật quá tốt. Cô đang vui sướng… Editor: Mã MãChương 4: Âm mưu của hồ ly.Trầm Phi Yên vừa mời rời đi thì điện thoại của Trưởng Tôn Lưu Lam liền vang lên."Này, hồ ly, Vivian của nhà cháu đã rời đi chưa ?" Giọng nói non nớt nhưng có điểm ác liệt vang lên, Trưởng Tôn Lưu Lam gắm nghía cái ngòi bút vàng trong tay. Hiện tại đứa nhỏ nào cũng khó đối phó thế này sao? Thằng bé có tình cách như vậy, quả thật hắn không nghĩ nó là một đứa trẻ.Ví dụ như cuộc điện thoại này từ tên quỷ kia gọi tới, vì nó biết bí mật của hắn nên nó uy h**p, bắt cánh tay đắc lực của mình đi tới Trung Quốc.Lòng hắn thật bi ai, Vivian có môt đứa con trai như vậy làm hắn ăn cũng chẳng dễ."Đại khái là ngày mai sẽ bay tới Trung Quốc, hiệu quả làm việc của Vivian rất cao." Trưởng Tôn Lưu Lam đối với cô gái mà chính tay mình bồi dưỡng ra là tuyệt đối có tin tưởng."Hồ ly, lần sau gặp lại!" Giọng nói của đứa trẻ bên kia lộ ra vui sướng làm hắn có chút khó chịu, bị một đứa nhỏ nắm đuôi làm hắn cực kì khó chịu.Mở văn kiện ra, là một tờ báo của Trung Quốc, trên đầu tờ báo ghi rõ "Hôn lễ của hoàng đế.""Này, chú có một món quá muốn tặng cháu, hay chú nhờ người chuyển tới nhé, để chúc cháu và mẹ cháu có thể sống một cuộc đời vui vẻ."Người cầm microphone bên kia ngây người ra ba giây, từ khi nào thì hồ ly lại tốt như vậy, hắn không bắt cóc, không đuổi giết cậu thì đã là đáng mừng rồi, hiện tại lại tặng quà cho cậu.Hòa nhau một ván, trong đôi mắt Trưởng Tôn Lưu Lam hiện lên sự giảo hoạt vô tận, giờ phút này vẻ mặt của hắn hoàn toàn là đang muốn xem kịch.Không đến nửa giờ, một quyển báo được gửi tới Trầm gia, còn cố ý làm cho chữ đỏ ở đầu đề thêm lớn.Hai tay Trầm Phi Dạ cơ hồ muốn bóp nát tờ báo, đôi mắt phẫn nộ trừng đôi tình nhân trên mặt bìa.Trưởng Tôn Lưu Lam chết tiệt, nói muốn tặng quà cho cậu quả nhiên là giả, thực chất là hắn đưa cho cậu một tin tức động trời.Khuôn mặt cậu ta như cẩm thạch tinh tế được con dao nhỏ và nhọn đục đẽo mà thành, chiếc mũi cao khéo léo, đôi môi anh đào nhẵn nhụi, nhưng chỉ có đôi mắt là hiện lên vẻ thâm thúy, vừa đen lại vừa lóe ra ý lạnh của bắc cực."Hiên Viên Hoàng, hãy chờ đấy." Khóe môi Trầm Phi Dạ nhếch lên toát ra vài phần tàn nhẫn, bây giờ cậu ta hoàn toàn đã không còn bộ dạng tiểu vương tử như trước nữa.Nó bước nhanh vào phòng mình, sau đó mặc một chiếc áo gió, đeo một cái cặp lên lưng rồi để lại một tời giấy trên bàn.Trước khi đi, cậu đem tờ báo chói mắt kia thiêu cháy, xác định không còn cái gì đang bận tâm Trầm Phi Dạ mới ra khỏi cửa.Trầm Phi Dạ bắt taxi đi thẳng tới sân bayCha thân mến, con Trầm Phi Dạ tới đây.
Editor: Mã Mã
Chương 4: Âm mưu của hồ ly.
Trầm Phi Yên vừa mời rời đi thì điện thoại của Trưởng Tôn Lưu Lam liền vang lên.
"Này, hồ ly, Vivian của nhà cháu đã rời đi chưa ?" Giọng nói non nớt nhưng có điểm ác liệt vang lên, Trưởng Tôn Lưu Lam gắm nghía cái ngòi bút vàng trong tay. Hiện tại đứa nhỏ nào cũng khó đối phó thế này sao? Thằng bé có tình cách như vậy, quả thật hắn không nghĩ nó là một đứa trẻ.
Ví dụ như cuộc điện thoại này từ tên quỷ kia gọi tới, vì nó biết bí mật của hắn nên nó uy h**p, bắt cánh tay đắc lực của mình đi tới Trung Quốc.
Lòng hắn thật bi ai, Vivian có môt đứa con trai như vậy làm hắn ăn cũng chẳng dễ.
"Đại khái là ngày mai sẽ bay tới Trung Quốc, hiệu quả làm việc của Vivian rất cao." Trưởng Tôn Lưu Lam đối với cô gái mà chính tay mình bồi dưỡng ra là tuyệt đối có tin tưởng.
"Hồ ly, lần sau gặp lại!" Giọng nói của đứa trẻ bên kia lộ ra vui sướng làm hắn có chút khó chịu, bị một đứa nhỏ nắm đuôi làm hắn cực kì khó chịu.
Mở văn kiện ra, là một tờ báo của Trung Quốc, trên đầu tờ báo ghi rõ "Hôn lễ của hoàng đế."
"Này, chú có một món quá muốn tặng cháu, hay chú nhờ người chuyển tới nhé, để chúc cháu và mẹ cháu có thể sống một cuộc đời vui vẻ."
Người cầm microphone bên kia ngây người ra ba giây, từ khi nào thì hồ ly lại tốt như vậy, hắn không bắt cóc, không đuổi giết cậu thì đã là đáng mừng rồi, hiện tại lại tặng quà cho cậu.
Hòa nhau một ván, trong đôi mắt Trưởng Tôn Lưu Lam hiện lên sự giảo hoạt vô tận, giờ phút này vẻ mặt của hắn hoàn toàn là đang muốn xem kịch.
Không đến nửa giờ, một quyển báo được gửi tới Trầm gia, còn cố ý làm cho chữ đỏ ở đầu đề thêm lớn.
Hai tay Trầm Phi Dạ cơ hồ muốn bóp nát tờ báo, đôi mắt phẫn nộ trừng đôi tình nhân trên mặt bìa.
Trưởng Tôn Lưu Lam chết tiệt, nói muốn tặng quà cho cậu quả nhiên là giả, thực chất là hắn đưa cho cậu một tin tức động trời.
Khuôn mặt cậu ta như cẩm thạch tinh tế được con dao nhỏ và nhọn đục đẽo mà thành, chiếc mũi cao khéo léo, đôi môi anh đào nhẵn nhụi, nhưng chỉ có đôi mắt là hiện lên vẻ thâm thúy, vừa đen lại vừa lóe ra ý lạnh của bắc cực.
"Hiên Viên Hoàng, hãy chờ đấy." Khóe môi Trầm Phi Dạ nhếch lên toát ra vài phần tàn nhẫn, bây giờ cậu ta hoàn toàn đã không còn bộ dạng tiểu vương tử như trước nữa.
Nó bước nhanh vào phòng mình, sau đó mặc một chiếc áo gió, đeo một cái cặp lên lưng rồi để lại một tời giấy trên bàn.
Trước khi đi, cậu đem tờ báo chói mắt kia thiêu cháy, xác định không còn cái gì đang bận tâm Trầm Phi Dạ mới ra khỏi cửa.
Trầm Phi Dạ bắt taxi đi thẳng tới sân bay
Cha thân mến, con Trầm Phi Dạ tới đây.
Ông Chủ Tổng Giám Đốc Của TôiTác giả: Phi Dạ Phi NguyệtTruyện Ngôn TìnhEditor: Mã Mã Chương 1: Cầu xin. Vào một đêm mưa to mùa hè, những tia chớp lóe lên như muốn phá tan mấy tầng mây trên bầu trời cùng với tiếng sấm điếc tai, gai người. Ban đầu, tia chớp đi kèm với tiếng sấm làm ặt đất lúc sáng lúc tối, nhưng tự nhiên nó vụt tắt, thế giới lập tức lại chìm trong màn đêm. Đột nhiên một tia màu vàng cắt qua phía chân trời, Những hạt mưa như những giọt thủy tinh, tí tách rơi như tiếng nhạc hòa tấu. Cái hành lang thật dài tựa hồ nhìn không thấy điểm dừng, thân thể mảnh khảnh của Trầm Phi Yên run rẩy kịch liệt. Cô nghiêng ngả lảo đi lên phía trước, đôi dép lê ở đôi bàn chân sớm đã vì chạy thục mạng mà rơi mất, bây giờ chỉ còn đôi chân trần trắng nõn đang dùng sức cố gắng bước đi. "Phù phù. . ." Từng hơi thở của cô đứt quãng trong không khí, nhờ tia chớp cô nhìn thấy một cánh cửa, sau đó thầm thở phào một hơi. Giờ phút này cô giống như một con thỏ nhỏ và cô có đôi mắt trong veo xen lẫn sự sợ hãi nhìn trước sau. Không có ai cả, thật quá tốt. Cô đang vui sướng… Editor: Mã MãChương 4: Âm mưu của hồ ly.Trầm Phi Yên vừa mời rời đi thì điện thoại của Trưởng Tôn Lưu Lam liền vang lên."Này, hồ ly, Vivian của nhà cháu đã rời đi chưa ?" Giọng nói non nớt nhưng có điểm ác liệt vang lên, Trưởng Tôn Lưu Lam gắm nghía cái ngòi bút vàng trong tay. Hiện tại đứa nhỏ nào cũng khó đối phó thế này sao? Thằng bé có tình cách như vậy, quả thật hắn không nghĩ nó là một đứa trẻ.Ví dụ như cuộc điện thoại này từ tên quỷ kia gọi tới, vì nó biết bí mật của hắn nên nó uy h**p, bắt cánh tay đắc lực của mình đi tới Trung Quốc.Lòng hắn thật bi ai, Vivian có môt đứa con trai như vậy làm hắn ăn cũng chẳng dễ."Đại khái là ngày mai sẽ bay tới Trung Quốc, hiệu quả làm việc của Vivian rất cao." Trưởng Tôn Lưu Lam đối với cô gái mà chính tay mình bồi dưỡng ra là tuyệt đối có tin tưởng."Hồ ly, lần sau gặp lại!" Giọng nói của đứa trẻ bên kia lộ ra vui sướng làm hắn có chút khó chịu, bị một đứa nhỏ nắm đuôi làm hắn cực kì khó chịu.Mở văn kiện ra, là một tờ báo của Trung Quốc, trên đầu tờ báo ghi rõ "Hôn lễ của hoàng đế.""Này, chú có một món quá muốn tặng cháu, hay chú nhờ người chuyển tới nhé, để chúc cháu và mẹ cháu có thể sống một cuộc đời vui vẻ."Người cầm microphone bên kia ngây người ra ba giây, từ khi nào thì hồ ly lại tốt như vậy, hắn không bắt cóc, không đuổi giết cậu thì đã là đáng mừng rồi, hiện tại lại tặng quà cho cậu.Hòa nhau một ván, trong đôi mắt Trưởng Tôn Lưu Lam hiện lên sự giảo hoạt vô tận, giờ phút này vẻ mặt của hắn hoàn toàn là đang muốn xem kịch.Không đến nửa giờ, một quyển báo được gửi tới Trầm gia, còn cố ý làm cho chữ đỏ ở đầu đề thêm lớn.Hai tay Trầm Phi Dạ cơ hồ muốn bóp nát tờ báo, đôi mắt phẫn nộ trừng đôi tình nhân trên mặt bìa.Trưởng Tôn Lưu Lam chết tiệt, nói muốn tặng quà cho cậu quả nhiên là giả, thực chất là hắn đưa cho cậu một tin tức động trời.Khuôn mặt cậu ta như cẩm thạch tinh tế được con dao nhỏ và nhọn đục đẽo mà thành, chiếc mũi cao khéo léo, đôi môi anh đào nhẵn nhụi, nhưng chỉ có đôi mắt là hiện lên vẻ thâm thúy, vừa đen lại vừa lóe ra ý lạnh của bắc cực."Hiên Viên Hoàng, hãy chờ đấy." Khóe môi Trầm Phi Dạ nhếch lên toát ra vài phần tàn nhẫn, bây giờ cậu ta hoàn toàn đã không còn bộ dạng tiểu vương tử như trước nữa.Nó bước nhanh vào phòng mình, sau đó mặc một chiếc áo gió, đeo một cái cặp lên lưng rồi để lại một tời giấy trên bàn.Trước khi đi, cậu đem tờ báo chói mắt kia thiêu cháy, xác định không còn cái gì đang bận tâm Trầm Phi Dạ mới ra khỏi cửa.Trầm Phi Dạ bắt taxi đi thẳng tới sân bayCha thân mến, con Trầm Phi Dạ tới đây.