Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 16

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 16Rượu uống hơi nhiều, Lê Nhược Vũ muốn ra bên ngoài quán rượu hóng gió một chút.Lúc đi tắt ngang qua một phòng bao, chợt một cái tên quen thuộc mơ hồ chui vào lỗ tai.“Chắc chắn tối nay Lâm Minh sẽ đến?”“Tin tức tuyệt đối chính xác, đến lúc đó cứ theo kế hoạch làm việc.”” Được! Ha ha ha, lần này lão tử nhất định để cho hắn có đi mà không có về!” Giọng nói hung ácvọng ra.Lê Nhược Vũ dán vào cạnh cửa nghe lén không kiềm nổi kinh hoảng,vội che miệng lại: Có người muốn hại Lâm Minh?Mặc dù cô đối với người đàn ông cầm thú đó ghét thì vân ghét, nhưng cũng không ghét hản đến nỗi phải chết.Nếu cô đã vô tình biết được tin tức này, Lê Nhược Vũ dĩ nhiên sẽ không thấy chết không cứu.Đang muốn chạy đi thông báo cho Lâm Minh biết răng có người muốn hại hắn, cửa phòng bao đột nhiên mở ra.“Đại ca, có người nghe lén!”Lê Nhược Vũ thấy một người đàn ông đi ra, thân hình cao to lực lưỡng, từ mi mắt đến khóe miệng còn có một vết sẹo dài dữ tợn, thoạt nhìn chính là kiểu người hung hãn không dễ chọc vào.Hắn hung ác gầm một tiếng, cô bị dọa sợ hãi, vội vàng chạy trốn ra hướng quán rượu bên ngoài, vừa chạy trốn vừa kêu lớn: “Có ai không?! Có người muốn giết người! Cứu tôi với!”“Con ả kia! Đứng lại cho tao!”Lúc này bảo vệ quán rượu đều bị người ta sai pháiđi làm việc khác cho rảnh tay rảnh chân, rốt cuộc không có bảo vệ nào chạy đến ngăn cản những người hung dữkia.Bất chấp giày cao gót dưới chân bị trật đau nhói, Lê Nhược Vũ dùng hết sức bình sinh chạy ra cưa.Lâm Minh vừa mới đặt chân lên cửa cửa quán bar Năm Châu, liền thấy một bóng người quen thuộc xôngvề phía mình.Nhíu mày, thuận thế vươn cánh tay đón lấy thân thể đang lảo đảo sắp ngã đến nơi, ánh mắt Lâm Minh lúc này tràn đầy mừng rỡ, nhìn người đang thở hồng hộc trong ngực mình, hỏi: “Chủ động nhào vào lòng người ta như vậy sao?”Lê Nhược Vũ lúc này không để ý tới lời trêu đùa của hẳn, quay đầu liếc nhìn đám người đang đuổi theo phía sau, vội vàng níu cổ áo hẳn nói: “Lâm Minh, chạy mau, những người đó muốn hại anhl”Nghe được lời cô, Lâm Minh nhìn đám người đằng đằng sát khí phía sau, mặt mũi trở nên lạnh băng, lập tức lôi Lê Nhược Vũ lên xe.“Ngồi yên!” Lâm Minh ra lệnh một tiếng cụt lủn, lập tức xoay chết vô lăng, đạp cần ga.Thoáng chốc, chiếc Bugatti màu đen giống như một con báo săn mồi, gâm lên chạy vọt ra ngoài.“Đuổi theo!”Những người mặc đồ đen phía sau rối rít lên xe, đuổi theohướng bọn họ vừa đi.Rồi sau đó chỉ thấy trên đường một chiếc Bugatti màu đen kênh càng dẫn đầu phóng vèo vèo như bay vào chỗ không người, phía sau là năm chiếc xe nhỏ đuổi sát không buông.Xe chạy ra khỏi thành phố, chạy vào một đại lộ rộng rãi không người.Lâm Minh trở tay cầm vô lăng, liếc nhìn trong mấy chiếc xe đuổi sát không buông trong kính chiếu hậu, gọi một cú điện thoại, lạnh giọng sai phái: ” Đại lộPhong Hóa, phía sau có năm cái đuôi, giải quyết!”“Dạ, cậu cả!”

Chương 16

Rượu uống hơi nhiều, Lê Nhược Vũ muốn ra bên ngoài quán rượu hóng gió một chút.

Lúc đi tắt ngang qua một phòng bao, chợt một cái tên quen thuộc mơ hồ chui vào lỗ tai.

“Chắc chắn tối nay Lâm Minh sẽ đến?”

“Tin tức tuyệt đối chính xác, đến lúc đó cứ theo kế hoạch làm việc.”

” Được! Ha ha ha, lần này lão tử nhất định để cho hắn có đi mà không có về!” Giọng nói hung ácvọng ra.

Lê Nhược Vũ dán vào cạnh cửa nghe lén không kiềm nổi kinh hoảng,vội che miệng lại: Có người muốn hại Lâm Minh?

Mặc dù cô đối với người đàn ông cầm thú đó ghét thì vân ghét, nhưng cũng không ghét hản đến nỗi phải chết.

Nếu cô đã vô tình biết được tin tức này, Lê Nhược Vũ dĩ nhiên sẽ không thấy chết không cứu.

Đang muốn chạy đi thông báo cho Lâm Minh biết răng có người muốn hại hắn, cửa phòng bao đột nhiên mở ra.

“Đại ca, có người nghe lén!”

Lê Nhược Vũ thấy một người đàn ông đi ra, thân hình cao to lực lưỡng, từ mi mắt đến khóe miệng còn có một vết sẹo dài dữ tợn, thoạt nhìn chính là kiểu người hung hãn không dễ chọc vào.

Hắn hung ác gầm một tiếng, cô bị dọa sợ hãi, vội vàng chạy trốn ra hướng quán rượu bên ngoài, vừa chạy trốn vừa kêu lớn: “Có ai không?! Có người muốn giết người! Cứu tôi với!”

“Con ả kia! Đứng lại cho tao!”

Lúc này bảo vệ quán rượu đều bị người ta sai pháiđi làm việc khác cho rảnh tay rảnh chân, rốt cuộc không có bảo vệ nào chạy đến ngăn cản những người hung dữkia.

Bất chấp giày cao gót dưới chân bị trật đau nhói, Lê Nhược Vũ dùng hết sức bình sinh chạy ra cưa.

Lâm Minh vừa mới đặt chân lên cửa cửa quán bar Năm Châu, liền thấy một bóng người quen thuộc xôngvề phía mình.

Nhíu mày, thuận thế vươn cánh tay đón lấy thân thể đang lảo đảo sắp ngã đến nơi, ánh mắt Lâm Minh lúc này tràn đầy mừng rỡ, nhìn người đang thở hồng hộc trong ngực mình, hỏi: “Chủ động nhào vào lòng người ta như vậy sao?”

Lê Nhược Vũ lúc này không để ý tới lời trêu đùa của hẳn, quay đầu liếc nhìn đám người đang đuổi theo phía sau, vội vàng níu cổ áo hẳn nói: “Lâm Minh, chạy mau, những người đó muốn hại anhl”

Nghe được lời cô, Lâm Minh nhìn đám người đằng đằng sát khí phía sau, mặt mũi trở nên lạnh băng, lập tức lôi Lê Nhược Vũ lên xe.

“Ngồi yên!” Lâm Minh ra lệnh một tiếng cụt lủn, lập tức xoay chết vô lăng, đạp cần ga.

Thoáng chốc, chiếc Bugatti màu đen giống như một con báo săn mồi, gâm lên chạy vọt ra ngoài.

“Đuổi theo!”

Những người mặc đồ đen phía sau rối rít lên xe, đuổi theohướng bọn họ vừa đi.

Rồi sau đó chỉ thấy trên đường một chiếc Bugatti màu đen kênh càng dẫn đầu phóng vèo vèo như bay vào chỗ không người, phía sau là năm chiếc xe nhỏ đuổi sát không buông.

Xe chạy ra khỏi thành phố, chạy vào một đại lộ rộng rãi không người.

Lâm Minh trở tay cầm vô lăng, liếc nhìn trong mấy chiếc xe đuổi sát không buông trong kính chiếu hậu, gọi một cú điện thoại, lạnh giọng sai phái: ” Đại lộPhong Hóa, phía sau có năm cái đuôi, giải quyết!”

“Dạ, cậu cả!”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 16Rượu uống hơi nhiều, Lê Nhược Vũ muốn ra bên ngoài quán rượu hóng gió một chút.Lúc đi tắt ngang qua một phòng bao, chợt một cái tên quen thuộc mơ hồ chui vào lỗ tai.“Chắc chắn tối nay Lâm Minh sẽ đến?”“Tin tức tuyệt đối chính xác, đến lúc đó cứ theo kế hoạch làm việc.”” Được! Ha ha ha, lần này lão tử nhất định để cho hắn có đi mà không có về!” Giọng nói hung ácvọng ra.Lê Nhược Vũ dán vào cạnh cửa nghe lén không kiềm nổi kinh hoảng,vội che miệng lại: Có người muốn hại Lâm Minh?Mặc dù cô đối với người đàn ông cầm thú đó ghét thì vân ghét, nhưng cũng không ghét hản đến nỗi phải chết.Nếu cô đã vô tình biết được tin tức này, Lê Nhược Vũ dĩ nhiên sẽ không thấy chết không cứu.Đang muốn chạy đi thông báo cho Lâm Minh biết răng có người muốn hại hắn, cửa phòng bao đột nhiên mở ra.“Đại ca, có người nghe lén!”Lê Nhược Vũ thấy một người đàn ông đi ra, thân hình cao to lực lưỡng, từ mi mắt đến khóe miệng còn có một vết sẹo dài dữ tợn, thoạt nhìn chính là kiểu người hung hãn không dễ chọc vào.Hắn hung ác gầm một tiếng, cô bị dọa sợ hãi, vội vàng chạy trốn ra hướng quán rượu bên ngoài, vừa chạy trốn vừa kêu lớn: “Có ai không?! Có người muốn giết người! Cứu tôi với!”“Con ả kia! Đứng lại cho tao!”Lúc này bảo vệ quán rượu đều bị người ta sai pháiđi làm việc khác cho rảnh tay rảnh chân, rốt cuộc không có bảo vệ nào chạy đến ngăn cản những người hung dữkia.Bất chấp giày cao gót dưới chân bị trật đau nhói, Lê Nhược Vũ dùng hết sức bình sinh chạy ra cưa.Lâm Minh vừa mới đặt chân lên cửa cửa quán bar Năm Châu, liền thấy một bóng người quen thuộc xôngvề phía mình.Nhíu mày, thuận thế vươn cánh tay đón lấy thân thể đang lảo đảo sắp ngã đến nơi, ánh mắt Lâm Minh lúc này tràn đầy mừng rỡ, nhìn người đang thở hồng hộc trong ngực mình, hỏi: “Chủ động nhào vào lòng người ta như vậy sao?”Lê Nhược Vũ lúc này không để ý tới lời trêu đùa của hẳn, quay đầu liếc nhìn đám người đang đuổi theo phía sau, vội vàng níu cổ áo hẳn nói: “Lâm Minh, chạy mau, những người đó muốn hại anhl”Nghe được lời cô, Lâm Minh nhìn đám người đằng đằng sát khí phía sau, mặt mũi trở nên lạnh băng, lập tức lôi Lê Nhược Vũ lên xe.“Ngồi yên!” Lâm Minh ra lệnh một tiếng cụt lủn, lập tức xoay chết vô lăng, đạp cần ga.Thoáng chốc, chiếc Bugatti màu đen giống như một con báo săn mồi, gâm lên chạy vọt ra ngoài.“Đuổi theo!”Những người mặc đồ đen phía sau rối rít lên xe, đuổi theohướng bọn họ vừa đi.Rồi sau đó chỉ thấy trên đường một chiếc Bugatti màu đen kênh càng dẫn đầu phóng vèo vèo như bay vào chỗ không người, phía sau là năm chiếc xe nhỏ đuổi sát không buông.Xe chạy ra khỏi thành phố, chạy vào một đại lộ rộng rãi không người.Lâm Minh trở tay cầm vô lăng, liếc nhìn trong mấy chiếc xe đuổi sát không buông trong kính chiếu hậu, gọi một cú điện thoại, lạnh giọng sai phái: ” Đại lộPhong Hóa, phía sau có năm cái đuôi, giải quyết!”“Dạ, cậu cả!”

Chương 16