Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 59
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 59Cô trừng trừng nhìn lên trần xe, cảm nhận rõ ràng bàn tay nóng bỏng kia đang làm loạn trên cơ thể mình, chiếc đầm dạ hội ầm ướt bị hắn đưa tay vẹt ra.Đối với người đàn ông này mà hy vọng hắn thương tình nương tay với mình mà nói, cũng chỉ như chiếc áo bị hắn xé ra không thương tiếc mà thôi, vô Ích.Lê Nhược Vũ cảm thấy bản thân mình nhất định là ngu xuần đến cực điểm, thì mới cảm thấy thì ra người đàn ông này không quá tệ hại.Cô sai rồi.Lẽ ra cô phải nhận ra từ lâu rồi mới phải chứ?Một người đàn ông tùy tiện kéo một cô gái vào phòng bao là có thể giải quyết nhu cầu, nhìn thấy một cô gái xa lạ trong phòng mình cũng có thể nổi lên thú tính, sẵn sàng chồm lên, người đó còn có thể có cái gọi là tam quan đoan chính hay lòng xấu hồ sao?Cô cười trào lộng.Bàn tay của Lâm Minh vẫn không chịu buông tha cho cơ thể cô.Ngay lúc cô cho rằng, động tác của hắn sắp sửa tiến lên một bước nữa, thì đột nhiên hắn ngừng lại.Hắn nhìn cô một cách hung dữ, cười châm chọc, “Đừng có dùng cái dáng vẻ không tình nguyện đó.”“Nếu không thì tôi nên có dáng vẻ như thế nào hả, tôi phải cảm kích anh vì đã cho tôi cơ hội được hầu hạ anh như những người đàn bà khác à?” Lê Nhược Vũ cảm thấy mình đánh giá sai người đàn ông này không chỉ một vài điểm, so với tưởng tượng của cô, hắn còn vô sỉ hơn rất nhiều.Chuyện xảy ra ngày hôm nay, rõ ràng là do thói đa tình của hắn dẫn đến việc tình nhân hắn kéo đến gây sự với cô, nhưng hắn hết lần này đến lần khác đều đồ hết mọi tội lỗi lên đầu cô.Lê Nhược Vũ thầm chửi, s-h-i-t!Ngay sau đó hắn lôi cô dậy trong xe, “Lê Nhược Vũ, cô không cần phải tỏ ra âm dương quái khí cái kiểu đó với tôi, không phải cô muốn ly hôn sao?”Nghe thấy hắn nói thế, trong mắt của cô rốt cuộc cũng sáng rực lên, chờ hắn tiếp tục nói.Nhưng ánh sáng trong mắt cô đã triệt để k*ch th*ch sự kiêu ngạo của Lâm Minh, Lê Nhược Vũ, cô thật sự không hề có tình cảm với tôi một chút nào sao?Hắn đầy cô ngã ra khỏi, mở miệng gần từng tiếng, “Được, vậy thì tôi cho cô toại nguyện.”Cô lảo đảo bị hắn đầy ngã xuống xe, giây tiếp theo, xe Lâm Minh chồm lên nổ máy ầm ẩm rời di.Chiếc xe vội vã chạy đi, bỏ lại sau lưng một làn khói mù mịt, cô ngã ngồi trên đất, bị khói xông vào cổ họng. Lê Nhược Vũ ho sặc sụa, sau đó nhặt chiếc măng tô từ dưới đất lên, dùng nó bao bọc chặt chẽ cơ thể đang run lên vì lạnh.Chiếc áo măng tô của Hạ Đông Quân, đã không còn sót lại hơi ấm trước đó nữa, trở nên lạnh như băng.Cô chậm rãi ngồi trên mặt đất, ôm chặt lấy chính mình.Lê Nhược Vũ, không có gì quá khó chịu cả, ít nhất hắn đã nói đồng ý ly hôn không phải sao?Tất cả những ê chề của hiện tại, chỉ cần đến lúc ly hôn, hết thảy sẽ được giải thoát. Cô hết lần này đến lần khác tự thuyết phục bản thân, những mũi vẫn không cách nào khống chế mà cam thấy chua xót.Một bóng hình cao lớn rơi vào tầm mắt cô, hoàn toàn che phủ lên thân thể đang co rúm lại một chỗ của cô.Cô cảnh giác siết chặt quần áo, sau đó càng rụt vào sâu hơn.
Chương 59
Cô trừng trừng nhìn lên trần xe, cảm nhận rõ ràng bàn tay nóng bỏng kia đang làm loạn trên cơ thể mình, chiếc đầm dạ hội ầm ướt bị hắn đưa tay vẹt ra.
Đối với người đàn ông này mà hy vọng hắn thương tình nương tay với mình mà nói, cũng chỉ như chiếc áo bị hắn xé ra không thương tiếc mà thôi, vô Ích.
Lê Nhược Vũ cảm thấy bản thân mình nhất định là ngu xuần đến cực điểm, thì mới cảm thấy thì ra người đàn ông này không quá tệ hại.
Cô sai rồi.
Lẽ ra cô phải nhận ra từ lâu rồi mới phải chứ?
Một người đàn ông tùy tiện kéo một cô gái vào phòng bao là có thể giải quyết nhu cầu, nhìn thấy một cô gái xa lạ trong phòng mình cũng có thể nổi lên thú tính, sẵn sàng chồm lên, người đó còn có thể có cái gọi là tam quan đoan chính hay lòng xấu hồ sao?
Cô cười trào lộng.
Bàn tay của Lâm Minh vẫn không chịu buông tha cho cơ thể cô.
Ngay lúc cô cho rằng, động tác của hắn sắp sửa tiến lên một bước nữa, thì đột nhiên hắn ngừng lại.
Hắn nhìn cô một cách hung dữ, cười châm chọc, “Đừng có dùng cái dáng vẻ không tình nguyện đó.”
“Nếu không thì tôi nên có dáng vẻ như thế nào hả, tôi phải cảm kích anh vì đã cho tôi cơ hội được hầu hạ anh như những người đàn bà khác à?” Lê Nhược Vũ cảm thấy mình đánh giá sai người đàn ông này không chỉ một vài điểm, so với tưởng tượng của cô, hắn còn vô sỉ hơn rất nhiều.
Chuyện xảy ra ngày hôm nay, rõ ràng là do thói đa tình của hắn dẫn đến việc tình nhân hắn kéo đến gây sự với cô, nhưng hắn hết lần này đến lần khác đều đồ hết mọi tội lỗi lên đầu cô.
Lê Nhược Vũ thầm chửi, s-h-i-t!
Ngay sau đó hắn lôi cô dậy trong xe, “Lê Nhược Vũ, cô không cần phải tỏ ra âm dương quái khí cái kiểu đó với tôi, không phải cô muốn ly hôn sao?”
Nghe thấy hắn nói thế, trong mắt của cô rốt cuộc cũng sáng rực lên, chờ hắn tiếp tục nói.
Nhưng ánh sáng trong mắt cô đã triệt để k*ch th*ch sự kiêu ngạo của Lâm Minh, Lê Nhược Vũ, cô thật sự không hề có tình cảm với tôi một chút nào sao?
Hắn đầy cô ngã ra khỏi, mở miệng gần từng tiếng, “Được, vậy thì tôi cho cô toại nguyện.”
Cô lảo đảo bị hắn đầy ngã xuống xe, giây tiếp theo, xe Lâm Minh chồm lên nổ máy ầm ẩm rời di.
Chiếc xe vội vã chạy đi, bỏ lại sau lưng một làn khói mù mịt, cô ngã ngồi trên đất, bị khói xông vào cổ họng. Lê Nhược Vũ ho sặc sụa, sau đó nhặt chiếc măng tô từ dưới đất lên, dùng nó bao bọc chặt chẽ cơ thể đang run lên vì lạnh.
Chiếc áo măng tô của Hạ Đông Quân, đã không còn sót lại hơi ấm trước đó nữa, trở nên lạnh như băng.
Cô chậm rãi ngồi trên mặt đất, ôm chặt lấy chính mình.
Lê Nhược Vũ, không có gì quá khó chịu cả, ít nhất hắn đã nói đồng ý ly hôn không phải sao?
Tất cả những ê chề của hiện tại, chỉ cần đến lúc ly hôn, hết thảy sẽ được giải thoát. Cô hết lần này đến lần khác tự thuyết phục bản thân, những mũi vẫn không cách nào khống chế mà cam thấy chua xót.
Một bóng hình cao lớn rơi vào tầm mắt cô, hoàn toàn che phủ lên thân thể đang co rúm lại một chỗ của cô.
Cô cảnh giác siết chặt quần áo, sau đó càng rụt vào sâu hơn.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 59Cô trừng trừng nhìn lên trần xe, cảm nhận rõ ràng bàn tay nóng bỏng kia đang làm loạn trên cơ thể mình, chiếc đầm dạ hội ầm ướt bị hắn đưa tay vẹt ra.Đối với người đàn ông này mà hy vọng hắn thương tình nương tay với mình mà nói, cũng chỉ như chiếc áo bị hắn xé ra không thương tiếc mà thôi, vô Ích.Lê Nhược Vũ cảm thấy bản thân mình nhất định là ngu xuần đến cực điểm, thì mới cảm thấy thì ra người đàn ông này không quá tệ hại.Cô sai rồi.Lẽ ra cô phải nhận ra từ lâu rồi mới phải chứ?Một người đàn ông tùy tiện kéo một cô gái vào phòng bao là có thể giải quyết nhu cầu, nhìn thấy một cô gái xa lạ trong phòng mình cũng có thể nổi lên thú tính, sẵn sàng chồm lên, người đó còn có thể có cái gọi là tam quan đoan chính hay lòng xấu hồ sao?Cô cười trào lộng.Bàn tay của Lâm Minh vẫn không chịu buông tha cho cơ thể cô.Ngay lúc cô cho rằng, động tác của hắn sắp sửa tiến lên một bước nữa, thì đột nhiên hắn ngừng lại.Hắn nhìn cô một cách hung dữ, cười châm chọc, “Đừng có dùng cái dáng vẻ không tình nguyện đó.”“Nếu không thì tôi nên có dáng vẻ như thế nào hả, tôi phải cảm kích anh vì đã cho tôi cơ hội được hầu hạ anh như những người đàn bà khác à?” Lê Nhược Vũ cảm thấy mình đánh giá sai người đàn ông này không chỉ một vài điểm, so với tưởng tượng của cô, hắn còn vô sỉ hơn rất nhiều.Chuyện xảy ra ngày hôm nay, rõ ràng là do thói đa tình của hắn dẫn đến việc tình nhân hắn kéo đến gây sự với cô, nhưng hắn hết lần này đến lần khác đều đồ hết mọi tội lỗi lên đầu cô.Lê Nhược Vũ thầm chửi, s-h-i-t!Ngay sau đó hắn lôi cô dậy trong xe, “Lê Nhược Vũ, cô không cần phải tỏ ra âm dương quái khí cái kiểu đó với tôi, không phải cô muốn ly hôn sao?”Nghe thấy hắn nói thế, trong mắt của cô rốt cuộc cũng sáng rực lên, chờ hắn tiếp tục nói.Nhưng ánh sáng trong mắt cô đã triệt để k*ch th*ch sự kiêu ngạo của Lâm Minh, Lê Nhược Vũ, cô thật sự không hề có tình cảm với tôi một chút nào sao?Hắn đầy cô ngã ra khỏi, mở miệng gần từng tiếng, “Được, vậy thì tôi cho cô toại nguyện.”Cô lảo đảo bị hắn đầy ngã xuống xe, giây tiếp theo, xe Lâm Minh chồm lên nổ máy ầm ẩm rời di.Chiếc xe vội vã chạy đi, bỏ lại sau lưng một làn khói mù mịt, cô ngã ngồi trên đất, bị khói xông vào cổ họng. Lê Nhược Vũ ho sặc sụa, sau đó nhặt chiếc măng tô từ dưới đất lên, dùng nó bao bọc chặt chẽ cơ thể đang run lên vì lạnh.Chiếc áo măng tô của Hạ Đông Quân, đã không còn sót lại hơi ấm trước đó nữa, trở nên lạnh như băng.Cô chậm rãi ngồi trên mặt đất, ôm chặt lấy chính mình.Lê Nhược Vũ, không có gì quá khó chịu cả, ít nhất hắn đã nói đồng ý ly hôn không phải sao?Tất cả những ê chề của hiện tại, chỉ cần đến lúc ly hôn, hết thảy sẽ được giải thoát. Cô hết lần này đến lần khác tự thuyết phục bản thân, những mũi vẫn không cách nào khống chế mà cam thấy chua xót.Một bóng hình cao lớn rơi vào tầm mắt cô, hoàn toàn che phủ lên thân thể đang co rúm lại một chỗ của cô.Cô cảnh giác siết chặt quần áo, sau đó càng rụt vào sâu hơn.