Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 67
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 67Là người đàn bà nhân tình của Lâm Minh tìm mình gây sự phiền toái, Hạ Đông Quân chỉ muốn giúp mình, có thể bọn họ có đều có chỗ sai, nhưng trước sau chỉ nhắc đến việc cô cùng Hạ Đông Quân ôm ấp dây dưa không rõ với nhau.Là babỏ thuốc vào rượu của Lâm Minh, lừa mình gả vào nhà họ Lâm, Lâm Minh chỉ biết thù hận mình, hoàn toàn không đi tìm hiểu đầu đuôi sự việc, tất cả đều đổ lên đầu cô.Rõ ràng cô cũng không làm gì sai, mọinhân quả đều do người khác trồng, thế nhưng chỉ có cô một mình chịu đựng tất cả.Lê Nhược Vũ thấp giọng đáp lại, “Con “Một khi mày ly hôn, nhà họ Lêsế hoàn toàn phá hủy. Nếu như mày còn biết mày là con gái củaLê Hải Thiên, mày hẳn sẽ biết phải làm sao.” Lê Hải Thiên đang uy h**p cô, nếu như cuộc hôn nhân này sụp đổ, cô ngay lập tức không còn là con gái nhà họ Lê nữa.“Ba…” Lê Nhược Vũ yêu ớtgọi ba một tiếng, thanh âm hoang mang tuyệt vọng.Đôi mắt Lê Nhã Tuyếthết đảo từ ba đến chị, lòng vòng cả nửa ngày, bỗng nhiên mở miệng, “Nếu như chị không muốn đi cầu xin anh rể, nói thật ra thì, cũng không phải không có biện pháp khác.”“Biện pháp gì?”“Con muốn đi cầu xin anh rể, con thấy anh rể không phải là loại người không nói lý lẽ” Lê Nhã Tuyếtnhớ tới ngày hôm đó, khi Lâm Minh tới nhà ăn cơm, dáng vẻ tươi cười thân thiết của hắn đối với cô khiến cô không nhịn được rung động.Nếu chị không muốn đi, tại sao không thể đổi cho cô đi chứ ?Người mẹbỗng dưng nổi cơn sừng sộ hiếm thấy, rầy la Lê Nhã Tuyết, “Đừng có nói ẩu tả, Lâm Minh là chồngcủa chị con, chuyện này không tới phiên con xen vào.”” Không phải chị ấy không muốn đi sao? Con bằng lòng đi thay chị ấy…”Lê Hải Thiên lạnh lùng cắt ngang, “Im miệng, lời như vậy con làm sao có thể nói bừa được, con gái ngốc nghếch, đừng có mặt dày không biết thẹn không biết ngượng mà ăn nói bậy bạ! Lâm Minh là chồng của chị “Con chỉ là muốn đi tìm anh rể năn nỉ cầu xin anh ấy, cũng có nói muốn làm chuyện khác đâu, làm sao lạinói con không biết thẹn không biết ngượng được? Ba, ba đúng là thiên vị, ba thiên vị chị!” Thời điểm chị gả cho Lâm Minh là năm thứ nhất đại học, cũng lớn bằng mình bây giờ, tại sao chị có thể, mình lại không được?Lê Nhã Tuyết còn muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn sắc mặt ba càng lúc càng khó coi, đành ấm ức ngậm miệng.Tại sao mình không được chứ, ba mới vừa rồi cũng nói, nếu như không phải là mình còn quá nhỏ không đảm đương được, bây giờ vị trí con dâu nhà họ Lâm cũng không nhất định là chị.Nếu chị đã không muốn, sao không tạo một cơ hội cho cô để cô giúp vãn hồi sự việc?Lê Nhã Tuyếtchuyển hướng mục tiêu sang Lê Nhược Vũ, kéo kéo tay cô, “Chị, em không phải nói càn, em nói nghiêm túc.” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.“Nhã Tuyết, chuyện nàyem không cần để ý đến, chị sẽ xử lý tốt.” Lê Nhược Vũ mặc dù chỉ coi cô là trẻ con nói chuyện ấu trĩ không có đầu óc, nhưng trong lòng mơ hồ có chút run rẩy sợ hãi.Nhã Tuyết mới vừa lên đại học, chính là thời điểm mới biết yêu. Với gương mặt đó của Lâm Minh, ngày hôm đó một lần nhìn thấy, Nhã Tuyếtnhất định ít nhiều sẽ có chút rung động.Chưa bàn tới chuyệncon người Lâm Minh khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn, chỉ nói đến quan hệ hiện tại của cô cùng Lâm Minh mà thôi, Nhã Tuyết cũng không nên nảy sinh thứ tình cảm thiếu nữ hoàn toàn bị cấm đoán này.Em gái cô mà dính dáng vào, chuyện này không cần nói cũng biết, chỉ có loạn hơn chứ không kém.
Chương 67
Là người đàn bà nhân tình của Lâm Minh tìm mình gây sự phiền toái, Hạ Đông Quân chỉ muốn giúp mình, có thể bọn họ có đều có chỗ sai, nhưng trước sau chỉ nhắc đến việc cô cùng Hạ Đông Quân ôm ấp dây dưa không rõ với nhau.
Là babỏ thuốc vào rượu của Lâm Minh, lừa mình gả vào nhà họ Lâm, Lâm Minh chỉ biết thù hận mình, hoàn toàn không đi tìm hiểu đầu đuôi sự việc, tất cả đều đổ lên đầu cô.
Rõ ràng cô cũng không làm gì sai, mọinhân quả đều do người khác trồng, thế nhưng chỉ có cô một mình chịu đựng tất cả.
Lê Nhược Vũ thấp giọng đáp lại, “Con “Một khi mày ly hôn, nhà họ Lêsế hoàn toàn phá hủy. Nếu như mày còn biết mày là con gái củaLê Hải Thiên, mày hẳn sẽ biết phải làm sao.” Lê Hải Thiên đang uy h**p cô, nếu như cuộc hôn nhân này sụp đổ, cô ngay lập tức không còn là con gái nhà họ Lê nữa.
“Ba…” Lê Nhược Vũ yêu ớtgọi ba một tiếng, thanh âm hoang mang tuyệt vọng.
Đôi mắt Lê Nhã Tuyếthết đảo từ ba đến chị, lòng vòng cả nửa ngày, bỗng nhiên mở miệng, “Nếu như chị không muốn đi cầu xin anh rể, nói thật ra thì, cũng không phải không có biện pháp khác.”
“Biện pháp gì?”
“Con muốn đi cầu xin anh rể, con thấy anh rể không phải là loại người không nói lý lẽ” Lê Nhã Tuyếtnhớ tới ngày hôm đó, khi Lâm Minh tới nhà ăn cơm, dáng vẻ tươi cười thân thiết của hắn đối với cô khiến cô không nhịn được rung động.
Nếu chị không muốn đi, tại sao không thể đổi cho cô đi chứ ?
Người mẹbỗng dưng nổi cơn sừng sộ hiếm thấy, rầy la Lê Nhã Tuyết, “Đừng có nói ẩu tả, Lâm Minh là chồngcủa chị con, chuyện này không tới phiên con xen vào.”
” Không phải chị ấy không muốn đi sao? Con bằng lòng đi thay chị ấy…”
Lê Hải Thiên lạnh lùng cắt ngang, “Im miệng, lời như vậy con làm sao có thể nói bừa được, con gái ngốc nghếch, đừng có mặt dày không biết thẹn không biết ngượng mà ăn nói bậy bạ! Lâm Minh là chồng của chị “Con chỉ là muốn đi tìm anh rể năn nỉ cầu xin anh ấy, cũng có nói muốn làm chuyện khác đâu, làm sao lạinói con không biết thẹn không biết ngượng được? Ba, ba đúng là thiên vị, ba thiên vị chị!” Thời điểm chị gả cho Lâm Minh là năm thứ nhất đại học, cũng lớn bằng mình bây giờ, tại sao chị có thể, mình lại không được?
Lê Nhã Tuyết còn muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn sắc mặt ba càng lúc càng khó coi, đành ấm ức ngậm miệng.
Tại sao mình không được chứ, ba mới vừa rồi cũng nói, nếu như không phải là mình còn quá nhỏ không đảm đương được, bây giờ vị trí con dâu nhà họ Lâm cũng không nhất định là chị.
Nếu chị đã không muốn, sao không tạo một cơ hội cho cô để cô giúp vãn hồi sự việc?
Lê Nhã Tuyếtchuyển hướng mục tiêu sang Lê Nhược Vũ, kéo kéo tay cô, “Chị, em không phải nói càn, em nói nghiêm túc.” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.
“Nhã Tuyết, chuyện nàyem không cần để ý đến, chị sẽ xử lý tốt.” Lê Nhược Vũ mặc dù chỉ coi cô là trẻ con nói chuyện ấu trĩ không có đầu óc, nhưng trong lòng mơ hồ có chút run rẩy sợ hãi.
Nhã Tuyết mới vừa lên đại học, chính là thời điểm mới biết yêu. Với gương mặt đó của Lâm Minh, ngày hôm đó một lần nhìn thấy, Nhã Tuyếtnhất định ít nhiều sẽ có chút rung động.
Chưa bàn tới chuyệncon người Lâm Minh khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn, chỉ nói đến quan hệ hiện tại của cô cùng Lâm Minh mà thôi, Nhã Tuyết cũng không nên nảy sinh thứ tình cảm thiếu nữ hoàn toàn bị cấm đoán này.
Em gái cô mà dính dáng vào, chuyện này không cần nói cũng biết, chỉ có loạn hơn chứ không kém.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 67Là người đàn bà nhân tình của Lâm Minh tìm mình gây sự phiền toái, Hạ Đông Quân chỉ muốn giúp mình, có thể bọn họ có đều có chỗ sai, nhưng trước sau chỉ nhắc đến việc cô cùng Hạ Đông Quân ôm ấp dây dưa không rõ với nhau.Là babỏ thuốc vào rượu của Lâm Minh, lừa mình gả vào nhà họ Lâm, Lâm Minh chỉ biết thù hận mình, hoàn toàn không đi tìm hiểu đầu đuôi sự việc, tất cả đều đổ lên đầu cô.Rõ ràng cô cũng không làm gì sai, mọinhân quả đều do người khác trồng, thế nhưng chỉ có cô một mình chịu đựng tất cả.Lê Nhược Vũ thấp giọng đáp lại, “Con “Một khi mày ly hôn, nhà họ Lêsế hoàn toàn phá hủy. Nếu như mày còn biết mày là con gái củaLê Hải Thiên, mày hẳn sẽ biết phải làm sao.” Lê Hải Thiên đang uy h**p cô, nếu như cuộc hôn nhân này sụp đổ, cô ngay lập tức không còn là con gái nhà họ Lê nữa.“Ba…” Lê Nhược Vũ yêu ớtgọi ba một tiếng, thanh âm hoang mang tuyệt vọng.Đôi mắt Lê Nhã Tuyếthết đảo từ ba đến chị, lòng vòng cả nửa ngày, bỗng nhiên mở miệng, “Nếu như chị không muốn đi cầu xin anh rể, nói thật ra thì, cũng không phải không có biện pháp khác.”“Biện pháp gì?”“Con muốn đi cầu xin anh rể, con thấy anh rể không phải là loại người không nói lý lẽ” Lê Nhã Tuyếtnhớ tới ngày hôm đó, khi Lâm Minh tới nhà ăn cơm, dáng vẻ tươi cười thân thiết của hắn đối với cô khiến cô không nhịn được rung động.Nếu chị không muốn đi, tại sao không thể đổi cho cô đi chứ ?Người mẹbỗng dưng nổi cơn sừng sộ hiếm thấy, rầy la Lê Nhã Tuyết, “Đừng có nói ẩu tả, Lâm Minh là chồngcủa chị con, chuyện này không tới phiên con xen vào.”” Không phải chị ấy không muốn đi sao? Con bằng lòng đi thay chị ấy…”Lê Hải Thiên lạnh lùng cắt ngang, “Im miệng, lời như vậy con làm sao có thể nói bừa được, con gái ngốc nghếch, đừng có mặt dày không biết thẹn không biết ngượng mà ăn nói bậy bạ! Lâm Minh là chồng của chị “Con chỉ là muốn đi tìm anh rể năn nỉ cầu xin anh ấy, cũng có nói muốn làm chuyện khác đâu, làm sao lạinói con không biết thẹn không biết ngượng được? Ba, ba đúng là thiên vị, ba thiên vị chị!” Thời điểm chị gả cho Lâm Minh là năm thứ nhất đại học, cũng lớn bằng mình bây giờ, tại sao chị có thể, mình lại không được?Lê Nhã Tuyết còn muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn sắc mặt ba càng lúc càng khó coi, đành ấm ức ngậm miệng.Tại sao mình không được chứ, ba mới vừa rồi cũng nói, nếu như không phải là mình còn quá nhỏ không đảm đương được, bây giờ vị trí con dâu nhà họ Lâm cũng không nhất định là chị.Nếu chị đã không muốn, sao không tạo một cơ hội cho cô để cô giúp vãn hồi sự việc?Lê Nhã Tuyếtchuyển hướng mục tiêu sang Lê Nhược Vũ, kéo kéo tay cô, “Chị, em không phải nói càn, em nói nghiêm túc.” Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.“Nhã Tuyết, chuyện nàyem không cần để ý đến, chị sẽ xử lý tốt.” Lê Nhược Vũ mặc dù chỉ coi cô là trẻ con nói chuyện ấu trĩ không có đầu óc, nhưng trong lòng mơ hồ có chút run rẩy sợ hãi.Nhã Tuyết mới vừa lên đại học, chính là thời điểm mới biết yêu. Với gương mặt đó của Lâm Minh, ngày hôm đó một lần nhìn thấy, Nhã Tuyếtnhất định ít nhiều sẽ có chút rung động.Chưa bàn tới chuyệncon người Lâm Minh khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn, chỉ nói đến quan hệ hiện tại của cô cùng Lâm Minh mà thôi, Nhã Tuyết cũng không nên nảy sinh thứ tình cảm thiếu nữ hoàn toàn bị cấm đoán này.Em gái cô mà dính dáng vào, chuyện này không cần nói cũng biết, chỉ có loạn hơn chứ không kém.