Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 76
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 76Cậu ta nhận ra tâm lý của chính mình sắp không bình thường tới nơi, nhìn thấy biểu cảm hay thay đổi thất thường của Lê Nhược Vũ, thế mà trong thâm tâm cậu ta lại cảm thấy rất thú vị.Vậy nên cậu ta thong thả đi đến trước mặt cô, “Ngồi chờ Lâm Minh à?”“Ừm.” Cô ảo não vuốt tóc, “Chuyện lần trước tôi quả thật không nên chạy trốn như vậy, nếu như làm cho anh ta vui vẻ, nói không chừng, tâm tình tốt một chút lại có thể buông tha cho tôi.”Hà Vi Nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, “Vậy rốt cuộc cô có muốn ly hôn hay không?”Cô theo bản năng gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu.“Vậy cô cuối cùng có muốn rời đi hay không đây?”“Không nghĩ nữa.” Nếu thực sự ly hôn, tập đoàn Lâm thị cắt đứt với nhà họ Lê, cha cô chắc chắn sẽ g**t ch*t cô.Hà Vi Nhiên nở nụ cười, “Cô biểu hiện như thế này thật đúng là trong ngoài không đồng nhất, cô có biết bao nhiêu người phụ nữ ngoài kia đang chờ gả cho Lâm Minh hay không? Thật khó khăn mới lấy được danh phận vợ của ông chủ Lâm, cô lại còn không biết quý trọng như vậy, cũng không chịu bỏ ra nhiều tâm tư một chút.”“Tôi thật lòng rất muốn quý trọng, mấu chốt là trọng điểm chuyện này quá nhỏ, muốn quý trọng cũng không nắm bắt được.” Lê Nhược Vũ có chút buồn bã trả lời.Cô cũng muốn chuẩn bị tâm lý sống cho thật tốt, thế nhưng rõ ràng thật sự không có khả năng.Phụ nữ vây quanh Lâm Minh, hết người này lại nối tiếp người khác. Xem như bỏ qua chuyện trước kia cô chưa phát hiện ra, đằng này một người như Lưu Ly ở bên cạnh anh cô còn không xử lý nổi, sau này có chắc sẽ đấu lại những người khác hay không?Mặc kệ cuộc hôn nhân này có như thế nào, nếu muốn làm cho bản thân mình sống thật thoải mái không bị tổn thương, cách tốt nhất mà cô nghĩ ra chính là không thèm để ý đến anh nữa.Hà Vi Nhiên cảm thấy kì lạ nhìn cô, “Hình như cô không thích cậu ta có đúng không?”“Chưa từng nói là không thích, nhưng cũng không thể nói rõ là có thích hay không.” Lê Nhược Vũ thành thật trả lời .Người từng có nhiều kinh nghiệm với phụ nữ như Hà Vi Nhiên vừa nghe liền hiểu được, ý tứ này hình như là không thích Lâm Minh.Chẳng trách Lâm Minh lại ấm ức đến như vậy, vừa giận lại vừa hận, nhưng đối với cô cũng không còn cách nào khác. Tâm tình của Hà Vi Nhiên lúc này lại hướng về phía của Lâm Minh, “Vậy lúc trước cô đánh thuốc mê cậu ấy, lừa gạt Lâm Minh cùng cô lên giường, sau đó còn bày ra chứng cứ bắt cậu ta kết hôn với cô, lẽ nào khó khăn sắp xếp những chuyện như vậy tất cả đều chỉ vì nhà họ Lê?”“Tôi chưa từng hạ thuốc anh ấy, chuyện hôm đó thật ra là…” Cô vừa định phản bác, lại nghĩ tới chuyện ngày đó là do Lê Hải Thiên gây ra, đành phải căm giận đem những lời này nuốt xuống, “Dù sao mọi chuyện cũng không phải anh ấy nghĩ, thôi thì xem như là tôi xui xẻo vậy.”Dù sao cô cũng chịu đựng lời ra tiếng vào đã ba năm rồi, rõ ràng cũng chẳng còn cảm giác gì, không cần để cho nhà họ Lê phải mang thêm tiếng xấu.Hà Vi Nhiên nhận ra cô không muốn tiếp tục nhiều lời, cũng không truy hỏi đến cùng, một lát sau liền phủi quần đứng lên.Nhìn thấy cô vẫn còn ngồi bất động, cậu ta nói, “Đừng cứ ngốc ở chỗ này đợi nữa, cậu ta có thang máy riêng của mình, tan tầm liền trực tiếp xuống thẳng bãi đỗ xe đi rồi, cô có ngồi đây thêm nữa cũng không đợi được người. Hơn nữa, lúc nãy cậu ấy vừa mới đi, xuống lầu cùng với tôi.”“Nhưng mà nhân viên lễ tân đã nói…”
Chương 76
Cậu ta nhận ra tâm lý của chính mình sắp không bình thường tới nơi, nhìn thấy biểu cảm hay thay đổi thất thường của Lê Nhược Vũ, thế mà trong thâm tâm cậu ta lại cảm thấy rất thú vị.
Vậy nên cậu ta thong thả đi đến trước mặt cô, “Ngồi chờ Lâm Minh à?”
“Ừm.” Cô ảo não vuốt tóc, “Chuyện lần trước tôi quả thật không nên chạy trốn như vậy, nếu như làm cho anh ta vui vẻ, nói không chừng, tâm tình tốt một chút lại có thể buông tha cho tôi.”
Hà Vi Nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, “Vậy rốt cuộc cô có muốn ly hôn hay không?”
Cô theo bản năng gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
“Vậy cô cuối cùng có muốn rời đi hay không đây?”
“Không nghĩ nữa.” Nếu thực sự ly hôn, tập đoàn Lâm thị cắt đứt với nhà họ Lê, cha cô chắc chắn sẽ g**t ch*t cô.
Hà Vi Nhiên nở nụ cười, “Cô biểu hiện như thế này thật đúng là trong ngoài không đồng nhất, cô có biết bao nhiêu người phụ nữ ngoài kia đang chờ gả cho Lâm Minh hay không? Thật khó khăn mới lấy được danh phận vợ của ông chủ Lâm, cô lại còn không biết quý trọng như vậy, cũng không chịu bỏ ra nhiều tâm tư một chút.”
“Tôi thật lòng rất muốn quý trọng, mấu chốt là trọng điểm chuyện này quá nhỏ, muốn quý trọng cũng không nắm bắt được.” Lê Nhược Vũ có chút buồn bã trả lời.
Cô cũng muốn chuẩn bị tâm lý sống cho thật tốt, thế nhưng rõ ràng thật sự không có khả năng.
Phụ nữ vây quanh Lâm Minh, hết người này lại nối tiếp người khác. Xem như bỏ qua chuyện trước kia cô chưa phát hiện ra, đằng này một người như Lưu Ly ở bên cạnh anh cô còn không xử lý nổi, sau này có chắc sẽ đấu lại những người khác hay không?
Mặc kệ cuộc hôn nhân này có như thế nào, nếu muốn làm cho bản thân mình sống thật thoải mái không bị tổn thương, cách tốt nhất mà cô nghĩ ra chính là không thèm để ý đến anh nữa.
Hà Vi Nhiên cảm thấy kì lạ nhìn cô, “Hình như cô không thích cậu ta có đúng không?”
“Chưa từng nói là không thích, nhưng cũng không thể nói rõ là có thích hay không.” Lê Nhược Vũ thành thật trả lời .
Người từng có nhiều kinh nghiệm với phụ nữ như Hà Vi Nhiên vừa nghe liền hiểu được, ý tứ này hình như là không thích Lâm Minh.
Chẳng trách Lâm Minh lại ấm ức đến như vậy, vừa giận lại vừa hận, nhưng đối với cô cũng không còn cách nào khác. Tâm tình của Hà Vi Nhiên lúc này lại hướng về phía của Lâm Minh, “Vậy lúc trước cô đánh thuốc mê cậu ấy, lừa gạt Lâm Minh cùng cô lên giường, sau đó còn bày ra chứng cứ bắt cậu ta kết hôn với cô, lẽ nào khó khăn sắp xếp những chuyện như vậy tất cả đều chỉ vì nhà họ Lê?”
“Tôi chưa từng hạ thuốc anh ấy, chuyện hôm đó thật ra là…” Cô vừa định phản bác, lại nghĩ tới chuyện ngày đó là do Lê Hải Thiên gây ra, đành phải căm giận đem những lời này nuốt xuống, “Dù sao mọi chuyện cũng không phải anh ấy nghĩ, thôi thì xem như là tôi xui xẻo vậy.”
Dù sao cô cũng chịu đựng lời ra tiếng vào đã ba năm rồi, rõ ràng cũng chẳng còn cảm giác gì, không cần để cho nhà họ Lê phải mang thêm tiếng xấu.
Hà Vi Nhiên nhận ra cô không muốn tiếp tục nhiều lời, cũng không truy hỏi đến cùng, một lát sau liền phủi quần đứng lên.
Nhìn thấy cô vẫn còn ngồi bất động, cậu ta nói, “Đừng cứ ngốc ở chỗ này đợi nữa, cậu ta có thang máy riêng của mình, tan tầm liền trực tiếp xuống thẳng bãi đỗ xe đi rồi, cô có ngồi đây thêm nữa cũng không đợi được người. Hơn nữa, lúc nãy cậu ấy vừa mới đi, xuống lầu cùng với tôi.”
“Nhưng mà nhân viên lễ tân đã nói…”
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 76Cậu ta nhận ra tâm lý của chính mình sắp không bình thường tới nơi, nhìn thấy biểu cảm hay thay đổi thất thường của Lê Nhược Vũ, thế mà trong thâm tâm cậu ta lại cảm thấy rất thú vị.Vậy nên cậu ta thong thả đi đến trước mặt cô, “Ngồi chờ Lâm Minh à?”“Ừm.” Cô ảo não vuốt tóc, “Chuyện lần trước tôi quả thật không nên chạy trốn như vậy, nếu như làm cho anh ta vui vẻ, nói không chừng, tâm tình tốt một chút lại có thể buông tha cho tôi.”Hà Vi Nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, “Vậy rốt cuộc cô có muốn ly hôn hay không?”Cô theo bản năng gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu.“Vậy cô cuối cùng có muốn rời đi hay không đây?”“Không nghĩ nữa.” Nếu thực sự ly hôn, tập đoàn Lâm thị cắt đứt với nhà họ Lê, cha cô chắc chắn sẽ g**t ch*t cô.Hà Vi Nhiên nở nụ cười, “Cô biểu hiện như thế này thật đúng là trong ngoài không đồng nhất, cô có biết bao nhiêu người phụ nữ ngoài kia đang chờ gả cho Lâm Minh hay không? Thật khó khăn mới lấy được danh phận vợ của ông chủ Lâm, cô lại còn không biết quý trọng như vậy, cũng không chịu bỏ ra nhiều tâm tư một chút.”“Tôi thật lòng rất muốn quý trọng, mấu chốt là trọng điểm chuyện này quá nhỏ, muốn quý trọng cũng không nắm bắt được.” Lê Nhược Vũ có chút buồn bã trả lời.Cô cũng muốn chuẩn bị tâm lý sống cho thật tốt, thế nhưng rõ ràng thật sự không có khả năng.Phụ nữ vây quanh Lâm Minh, hết người này lại nối tiếp người khác. Xem như bỏ qua chuyện trước kia cô chưa phát hiện ra, đằng này một người như Lưu Ly ở bên cạnh anh cô còn không xử lý nổi, sau này có chắc sẽ đấu lại những người khác hay không?Mặc kệ cuộc hôn nhân này có như thế nào, nếu muốn làm cho bản thân mình sống thật thoải mái không bị tổn thương, cách tốt nhất mà cô nghĩ ra chính là không thèm để ý đến anh nữa.Hà Vi Nhiên cảm thấy kì lạ nhìn cô, “Hình như cô không thích cậu ta có đúng không?”“Chưa từng nói là không thích, nhưng cũng không thể nói rõ là có thích hay không.” Lê Nhược Vũ thành thật trả lời .Người từng có nhiều kinh nghiệm với phụ nữ như Hà Vi Nhiên vừa nghe liền hiểu được, ý tứ này hình như là không thích Lâm Minh.Chẳng trách Lâm Minh lại ấm ức đến như vậy, vừa giận lại vừa hận, nhưng đối với cô cũng không còn cách nào khác. Tâm tình của Hà Vi Nhiên lúc này lại hướng về phía của Lâm Minh, “Vậy lúc trước cô đánh thuốc mê cậu ấy, lừa gạt Lâm Minh cùng cô lên giường, sau đó còn bày ra chứng cứ bắt cậu ta kết hôn với cô, lẽ nào khó khăn sắp xếp những chuyện như vậy tất cả đều chỉ vì nhà họ Lê?”“Tôi chưa từng hạ thuốc anh ấy, chuyện hôm đó thật ra là…” Cô vừa định phản bác, lại nghĩ tới chuyện ngày đó là do Lê Hải Thiên gây ra, đành phải căm giận đem những lời này nuốt xuống, “Dù sao mọi chuyện cũng không phải anh ấy nghĩ, thôi thì xem như là tôi xui xẻo vậy.”Dù sao cô cũng chịu đựng lời ra tiếng vào đã ba năm rồi, rõ ràng cũng chẳng còn cảm giác gì, không cần để cho nhà họ Lê phải mang thêm tiếng xấu.Hà Vi Nhiên nhận ra cô không muốn tiếp tục nhiều lời, cũng không truy hỏi đến cùng, một lát sau liền phủi quần đứng lên.Nhìn thấy cô vẫn còn ngồi bất động, cậu ta nói, “Đừng cứ ngốc ở chỗ này đợi nữa, cậu ta có thang máy riêng của mình, tan tầm liền trực tiếp xuống thẳng bãi đỗ xe đi rồi, cô có ngồi đây thêm nữa cũng không đợi được người. Hơn nữa, lúc nãy cậu ấy vừa mới đi, xuống lầu cùng với tôi.”“Nhưng mà nhân viên lễ tân đã nói…”