Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 92

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 92Những ngón tay thon dài nâng toàn bộ tóc của cô lên để lộ ra chiếc cổ trắng ngần với dấu hôn đỏ mận cực kỳ rõ ràng.Nhìn dấu hôn hiện ra, Hạ Đông Quân bỗng nhiên cảm nhận được một cơn đau đớn.“Chúng tớ đến đây để đặt phòng ăn riêng, vài ngày nữa là sinh nhật mẹ tớ, gia đình muốn ăn một bữa cơm thật náo nhiệt với nhau, không giống những bữa tiệc rượu như mọi khi.” Hạ Tư Duệ nói tiếp: “Phải rồi Nhược Vũ, đến lúc đó cậu có muốn tới tham dự với chồng hay không?”Đương nhiên là không.Đây là lần đầu tiên Lâm Minh gặp mặt Hạ Đông Quân, đi tham dự bữa tiệc nhà họ Hạ? Còn không biết ở bữa tiệc sẽ xảy ra điều gì. Cô chính là người ham sống sợ chết, thầm nghĩ muốn sống cuộc đời nhỏ bé của mình lặng lẽ một chút, cứ vậy mà sống yên ổn qua ngày.“Có lẽ là không…” Lời chưa nói hết, ý từ chối đã bị người đàn ông bên cạnh ngăn lại.“Thật lấy làm vinh hạnh.” Chỉ nói vài chữ ngắn gọn cũng cho thấy khí thế bức người. ” Nếu có thời gian rảnh, nhất định tôi sẽ đến mừng thọ ông cụ nhà.Hiểu rõ mối quan hệ giữa Lê Nhược Vũ và Lâm Minh, vừa rồi Hạ Tư Duệ cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới, ý muốn xoá bỏ bầu không khí xấu hồ, ngượng nghịu, thật không nghĩ tới Lâm Minh lại đồng ý, ngược lại làm cho cô thêm luống cuống.Mãi lúc lâu cô ta mới khôi phục lại tỉnh thần, kéo tay Hạ Đông Quân rời đi: “Chúng tôi đi đặt phòng trước, lần sau gặp lại sẽ nói chuyện sau.”Sau khi bọn họ rời đi, Lê Nhược Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.May mắn là không xảy ra ầu đả như lần trước.Chỉ có điều không lâu sau đó sắc mặt của Lâm Minh trầm xuống không ít.Rời khỏi nhà hàng, không biết Lâm Minh không vừa ý ở điểm nào, vậy mà lại đưa cô đi siêu thị chung.Anh kéo lấy một chiếc xe đầy hàng và để cho cô đầy nó, hai người cứ vậy mà đi qua các gian hàng trong siêu thị một cách không có mục đích.Đi dạo nửa ngày trời, giỏ hàng vẫn còn trống rỗng.Lê Nhược Vũ do dự nhiều lần, cảm thấy vẫn nên cần thận hỏi cho rõ ràng, “Chúng ta đến siêu thị để làm gì, anh có gì muốn mua sao?”Hơn nữa người như Lâm Minh lại có thể tự mình tới siêu thị à?Anh ta không phải có người lo giúp sao, trên thực tế nếu anh ta muốn mua cái gì thì cứ trực tiếp phân phó xuống dưới, chẳng phải sẽ có người xử lý tốt mới đúng.Lâm Minh khẽ liếc cô một cái: “Chuyển qua sống với tôi, lẽ nào cô không cần đồ dùng cá nhân hàng ngày? Hay là cô muốn sử dụng chung đồ với tôi.”Cô nghẹn ngào.Xem ra những gì Lâm Minh nói tối hôm qua ở trong nhà tắm là nghiêm túc.Anh ta thật sự muốn ở chung với cô, để cô phụ trách việc ăn uống cũng như sinh hoạt hàng ngày của anh.Còn tưởng rằng anh ta nói đùa, trong lòng anh ta chán ghét cô nhiều cỡ nào, tự bản thân cô là người biết rõ điều này nhất.Nhưng cô không nghĩ rằng anh ta thật sự muốn giữ cô lại bên cạnh, phải chăng cũng là vì sợ cô sẽ đến gần Hạ Đông Quân, làm cho anh ta mất mặt.Không thể phủ nhận rằng, người đàn ông này đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Chương 92

Những ngón tay thon dài nâng toàn bộ tóc của cô lên để lộ ra chiếc cổ trắng ngần với dấu hôn đỏ mận cực kỳ rõ ràng.

Nhìn dấu hôn hiện ra, Hạ Đông Quân bỗng nhiên cảm nhận được một cơn đau đớn.

“Chúng tớ đến đây để đặt phòng ăn riêng, vài ngày nữa là sinh nhật mẹ tớ, gia đình muốn ăn một bữa cơm thật náo nhiệt với nhau, không giống những bữa tiệc rượu như mọi khi.” Hạ Tư Duệ nói tiếp: “Phải rồi Nhược Vũ, đến lúc đó cậu có muốn tới tham dự với chồng hay không?”

Đương nhiên là không.

Đây là lần đầu tiên Lâm Minh gặp mặt Hạ Đông Quân, đi tham dự bữa tiệc nhà họ Hạ? Còn không biết ở bữa tiệc sẽ xảy ra điều gì. Cô chính là người ham sống sợ chết, thầm nghĩ muốn sống cuộc đời nhỏ bé của mình lặng lẽ một chút, cứ vậy mà sống yên ổn qua ngày.

“Có lẽ là không…” Lời chưa nói hết, ý từ chối đã bị người đàn ông bên cạnh ngăn lại.

“Thật lấy làm vinh hạnh.” Chỉ nói vài chữ ngắn gọn cũng cho thấy khí thế bức người. ” Nếu có thời gian rảnh, nhất định tôi sẽ đến mừng thọ ông cụ nhà.

Hiểu rõ mối quan hệ giữa Lê Nhược Vũ và Lâm Minh, vừa rồi Hạ Tư Duệ cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới, ý muốn xoá bỏ bầu không khí xấu hồ, ngượng nghịu, thật không nghĩ tới Lâm Minh lại đồng ý, ngược lại làm cho cô thêm luống cuống.

Mãi lúc lâu cô ta mới khôi phục lại tỉnh thần, kéo tay Hạ Đông Quân rời đi: “Chúng tôi đi đặt phòng trước, lần sau gặp lại sẽ nói chuyện sau.”

Sau khi bọn họ rời đi, Lê Nhược Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.

May mắn là không xảy ra ầu đả như lần trước.

Chỉ có điều không lâu sau đó sắc mặt của Lâm Minh trầm xuống không ít.

Rời khỏi nhà hàng, không biết Lâm Minh không vừa ý ở điểm nào, vậy mà lại đưa cô đi siêu thị chung.

Anh kéo lấy một chiếc xe đầy hàng và để cho cô đầy nó, hai người cứ vậy mà đi qua các gian hàng trong siêu thị một cách không có mục đích.

Đi dạo nửa ngày trời, giỏ hàng vẫn còn trống rỗng.

Lê Nhược Vũ do dự nhiều lần, cảm thấy vẫn nên cần thận hỏi cho rõ ràng, “Chúng ta đến siêu thị để làm gì, anh có gì muốn mua sao?”

Hơn nữa người như Lâm Minh lại có thể tự mình tới siêu thị à?

Anh ta không phải có người lo giúp sao, trên thực tế nếu anh ta muốn mua cái gì thì cứ trực tiếp phân phó xuống dưới, chẳng phải sẽ có người xử lý tốt mới đúng.

Lâm Minh khẽ liếc cô một cái: “Chuyển qua sống với tôi, lẽ nào cô không cần đồ dùng cá nhân hàng ngày? Hay là cô muốn sử dụng chung đồ với tôi.”

Cô nghẹn ngào.

Xem ra những gì Lâm Minh nói tối hôm qua ở trong nhà tắm là nghiêm túc.

Anh ta thật sự muốn ở chung với cô, để cô phụ trách việc ăn uống cũng như sinh hoạt hàng ngày của anh.

Còn tưởng rằng anh ta nói đùa, trong lòng anh ta chán ghét cô nhiều cỡ nào, tự bản thân cô là người biết rõ điều này nhất.

Nhưng cô không nghĩ rằng anh ta thật sự muốn giữ cô lại bên cạnh, phải chăng cũng là vì sợ cô sẽ đến gần Hạ Đông Quân, làm cho anh ta mất mặt.

Không thể phủ nhận rằng, người đàn ông này đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 92Những ngón tay thon dài nâng toàn bộ tóc của cô lên để lộ ra chiếc cổ trắng ngần với dấu hôn đỏ mận cực kỳ rõ ràng.Nhìn dấu hôn hiện ra, Hạ Đông Quân bỗng nhiên cảm nhận được một cơn đau đớn.“Chúng tớ đến đây để đặt phòng ăn riêng, vài ngày nữa là sinh nhật mẹ tớ, gia đình muốn ăn một bữa cơm thật náo nhiệt với nhau, không giống những bữa tiệc rượu như mọi khi.” Hạ Tư Duệ nói tiếp: “Phải rồi Nhược Vũ, đến lúc đó cậu có muốn tới tham dự với chồng hay không?”Đương nhiên là không.Đây là lần đầu tiên Lâm Minh gặp mặt Hạ Đông Quân, đi tham dự bữa tiệc nhà họ Hạ? Còn không biết ở bữa tiệc sẽ xảy ra điều gì. Cô chính là người ham sống sợ chết, thầm nghĩ muốn sống cuộc đời nhỏ bé của mình lặng lẽ một chút, cứ vậy mà sống yên ổn qua ngày.“Có lẽ là không…” Lời chưa nói hết, ý từ chối đã bị người đàn ông bên cạnh ngăn lại.“Thật lấy làm vinh hạnh.” Chỉ nói vài chữ ngắn gọn cũng cho thấy khí thế bức người. ” Nếu có thời gian rảnh, nhất định tôi sẽ đến mừng thọ ông cụ nhà.Hiểu rõ mối quan hệ giữa Lê Nhược Vũ và Lâm Minh, vừa rồi Hạ Tư Duệ cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới, ý muốn xoá bỏ bầu không khí xấu hồ, ngượng nghịu, thật không nghĩ tới Lâm Minh lại đồng ý, ngược lại làm cho cô thêm luống cuống.Mãi lúc lâu cô ta mới khôi phục lại tỉnh thần, kéo tay Hạ Đông Quân rời đi: “Chúng tôi đi đặt phòng trước, lần sau gặp lại sẽ nói chuyện sau.”Sau khi bọn họ rời đi, Lê Nhược Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.May mắn là không xảy ra ầu đả như lần trước.Chỉ có điều không lâu sau đó sắc mặt của Lâm Minh trầm xuống không ít.Rời khỏi nhà hàng, không biết Lâm Minh không vừa ý ở điểm nào, vậy mà lại đưa cô đi siêu thị chung.Anh kéo lấy một chiếc xe đầy hàng và để cho cô đầy nó, hai người cứ vậy mà đi qua các gian hàng trong siêu thị một cách không có mục đích.Đi dạo nửa ngày trời, giỏ hàng vẫn còn trống rỗng.Lê Nhược Vũ do dự nhiều lần, cảm thấy vẫn nên cần thận hỏi cho rõ ràng, “Chúng ta đến siêu thị để làm gì, anh có gì muốn mua sao?”Hơn nữa người như Lâm Minh lại có thể tự mình tới siêu thị à?Anh ta không phải có người lo giúp sao, trên thực tế nếu anh ta muốn mua cái gì thì cứ trực tiếp phân phó xuống dưới, chẳng phải sẽ có người xử lý tốt mới đúng.Lâm Minh khẽ liếc cô một cái: “Chuyển qua sống với tôi, lẽ nào cô không cần đồ dùng cá nhân hàng ngày? Hay là cô muốn sử dụng chung đồ với tôi.”Cô nghẹn ngào.Xem ra những gì Lâm Minh nói tối hôm qua ở trong nhà tắm là nghiêm túc.Anh ta thật sự muốn ở chung với cô, để cô phụ trách việc ăn uống cũng như sinh hoạt hàng ngày của anh.Còn tưởng rằng anh ta nói đùa, trong lòng anh ta chán ghét cô nhiều cỡ nào, tự bản thân cô là người biết rõ điều này nhất.Nhưng cô không nghĩ rằng anh ta thật sự muốn giữ cô lại bên cạnh, phải chăng cũng là vì sợ cô sẽ đến gần Hạ Đông Quân, làm cho anh ta mất mặt.Không thể phủ nhận rằng, người đàn ông này đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Chương 92