Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 135

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 135Cô bị bộ dáng khẩn trương của anh chọc cho nín khóc mà mỉm cười: “Hà Duy Hùng, tôi không yếu đuối như vậy đâu.”Nỗi bi thương tột cùng trong ánh mắt cô làm cho Hà Duy Hùng cảm thấy khiếp sợ, anh ta dừng lại một chút rồi mới buông tay cô ra: “Tôi biết em là một người mạnh mẽ không hề yếu ớt, nhưng tôi khuyên em đừng vì nóng giận nhất thời mà xuống đây đi thang bộ như vậy. Chân em bị thương còn chưa hoàn toàn bình phục, nếu cứ tiếp tục gây sức ép suốt mười tám tầng lầu, người chịu khổ cuối cùng cũng chỉ có bản thân em.”“Anh đang quan tâm tôi sao?”“Chứ còn gì nữa, không lẽ em nghĩ tôi tới đây châm chọc em à?”“Chính mắt anh cũng đã nhìn thấy chuyện của Lâm Minh và người phụ nữ kia khi nãy, vậy nên anh cũng không cần ở đây lãng phí tâm tư mà an ủi tôi đâu.”“Cái gì mà cố ý với không cố ý, sao em lại nói chuyện khó nghe thế hả Lê Nhược Vũ?” Hà Duy Hùng hừ một tiếng: “Em cũng kì lạ thật đấy, tất nhiên là do tôi vẫn luôn xem em là bạn nên mới quan tâm em.”Cô xoa xoa nước mắt: “Thật sao?”“Tôi là một người đàn ông lớn đến chừng này còn lừa gạt em làm gì?”“Cám ơn anh.”m thanh của cô nhẹ đến nỗi giống như một trận gió cũng đều có thể thổi bay, dáng vẻ hiện tại của cô mong manh chẳng khác gì một cách hoa bị ai đó xé vụn ra từng mảnh.Hà Duy Hùng cảm nhận được trong lòng mình lúc này đang trào lên một cảm giác vô cùng kì lạ, từ trước đến giờ anh chưa khi nào cảm thấy như vậy, nói đau lòng cũng không phải là đau lòng, mà nói là thương hại cũng không giống như thương hại.Anh ta mạnh mẽ lôi kéo Lê Nhược Vũ về phía thang máy cao tầng bên cạnh, tự mình bước vào nhấn xuống nút tầng trệt, sau đó đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn về phía cô dặn dò: “Em cứ dùng thang máy này đi xuống đi, chỗ này không liên quan gì đến thang máy chuyên dụng bên kia, tôi còn có chút chuyện phải giải quyết, lúc này không thể tiễn em được.”Cửa thang máy chậm rãi khép lại, cô nhìn về phía Hà Duy Hùng mà hai hốc mắt rưng rưng, khe cửa cứ thế hẹp dần rồi từ từ đóng kín.Không biết lúc này trong lòng anh ta lại dâng lên cảm xúc gì, trước khi cửa thang máy hoàn toàn khép chặt lại vội vàng ấn vào nút bên cạnh, cửa thang máy lần thứ hai mở ra, bản thân Hà Duy Hùng liền nhanh chóng đi vào trong.“Quên đi quên đi, nhìn em thành ra thế này thật đúng là làm cho tôi không yên tâm chút nào, tôi tiễn em một đoạn vậy.”Trong lòng Hà Duy Hùng rối rắm không thôi, cứ đứng bên cạnh Lê Nhược Vũ lắm bầm không ngừng: ” y không được không được, tôi vẫn nên đưa em về nhà, nếu trên đường em lại xảy ra chuyện gì thì đều là lỗi của tôi mất.Anh ta lảm nhảm không ngừng nhưng lại cố tình không đề cập tới chuyện của Lâm Minh, vẫn luôn phiền phức cằn nhằn dặn dò cô phải cần thận, sợ cô gặp phải chuyện không may.Lê Nhược Vũ không kìm lòng nổi, ngồi xồm trong thang máy khóc nấc lên, dáng vẻ tội nghiệp của cô chẳng khác gì một đứa trẻ bị người khác cướp đi món đồ mà nó yêu thích.Từ nhỏ đến lớn Hà Duy Hùng chưa từng gặp qua người phụ nữ nào khóc đến thương tâm như vậy, tay chân anh luống cuống muốn kéo cô đứng lên, sau cùng lại nghĩ dù gì hiện tại cô vẫn là vợ của Lâm Minh, nếu như mình động tay động chân quá mức lại có vẻ không được thích hợp.

Chương 135

Cô bị bộ dáng khẩn trương của anh chọc cho nín khóc mà mỉm cười: “Hà Duy Hùng, tôi không yếu đuối như vậy đâu.”

Nỗi bi thương tột cùng trong ánh mắt cô làm cho Hà Duy Hùng cảm thấy khiếp sợ, anh ta dừng lại một chút rồi mới buông tay cô ra: “Tôi biết em là một người mạnh mẽ không hề yếu ớt, nhưng tôi khuyên em đừng vì nóng giận nhất thời mà xuống đây đi thang bộ như vậy. Chân em bị thương còn chưa hoàn toàn bình phục, nếu cứ tiếp tục gây sức ép suốt mười tám tầng lầu, người chịu khổ cuối cùng cũng chỉ có bản thân em.”

“Anh đang quan tâm tôi sao?”

“Chứ còn gì nữa, không lẽ em nghĩ tôi tới đây châm chọc em à?”

“Chính mắt anh cũng đã nhìn thấy chuyện của Lâm Minh và người phụ nữ kia khi nãy, vậy nên anh cũng không cần ở đây lãng phí tâm tư mà an ủi tôi đâu.”

“Cái gì mà cố ý với không cố ý, sao em lại nói chuyện khó nghe thế hả Lê Nhược Vũ?” Hà Duy Hùng hừ một tiếng: “Em cũng kì lạ thật đấy, tất nhiên là do tôi vẫn luôn xem em là bạn nên mới quan tâm em.”

Cô xoa xoa nước mắt: “Thật sao?”

“Tôi là một người đàn ông lớn đến chừng này còn lừa gạt em làm gì?”

“Cám ơn anh.”

m thanh của cô nhẹ đến nỗi giống như một trận gió cũng đều có thể thổi bay, dáng vẻ hiện tại của cô mong manh chẳng khác gì một cách hoa bị ai đó xé vụn ra từng mảnh.

Hà Duy Hùng cảm nhận được trong lòng mình lúc này đang trào lên một cảm giác vô cùng kì lạ, từ trước đến giờ anh chưa khi nào cảm thấy như vậy, nói đau lòng cũng không phải là đau lòng, mà nói là thương hại cũng không giống như thương hại.

Anh ta mạnh mẽ lôi kéo Lê Nhược Vũ về phía thang máy cao tầng bên cạnh, tự mình bước vào nhấn xuống nút tầng trệt, sau đó đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn về phía cô dặn dò: “Em cứ dùng thang máy này đi xuống đi, chỗ này không liên quan gì đến thang máy chuyên dụng bên kia, tôi còn có chút chuyện phải giải quyết, lúc này không thể tiễn em được.”

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, cô nhìn về phía Hà Duy Hùng mà hai hốc mắt rưng rưng, khe cửa cứ thế hẹp dần rồi từ từ đóng kín.

Không biết lúc này trong lòng anh ta lại dâng lên cảm xúc gì, trước khi cửa thang máy hoàn toàn khép chặt lại vội vàng ấn vào nút bên cạnh, cửa thang máy lần thứ hai mở ra, bản thân Hà Duy Hùng liền nhanh chóng đi vào trong.

“Quên đi quên đi, nhìn em thành ra thế này thật đúng là làm cho tôi không yên tâm chút nào, tôi tiễn em một đoạn vậy.”

Trong lòng Hà Duy Hùng rối rắm không thôi, cứ đứng bên cạnh Lê Nhược Vũ lắm bầm không ngừng: ” y không được không được, tôi vẫn nên đưa em về nhà, nếu trên đường em lại xảy ra chuyện gì thì đều là lỗi của tôi mất.

Anh ta lảm nhảm không ngừng nhưng lại cố tình không đề cập tới chuyện của Lâm Minh, vẫn luôn phiền phức cằn nhằn dặn dò cô phải cần thận, sợ cô gặp phải chuyện không may.

Lê Nhược Vũ không kìm lòng nổi, ngồi xồm trong thang máy khóc nấc lên, dáng vẻ tội nghiệp của cô chẳng khác gì một đứa trẻ bị người khác cướp đi món đồ mà nó yêu thích.

Từ nhỏ đến lớn Hà Duy Hùng chưa từng gặp qua người phụ nữ nào khóc đến thương tâm như vậy, tay chân anh luống cuống muốn kéo cô đứng lên, sau cùng lại nghĩ dù gì hiện tại cô vẫn là vợ của Lâm Minh, nếu như mình động tay động chân quá mức lại có vẻ không được thích hợp.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 135Cô bị bộ dáng khẩn trương của anh chọc cho nín khóc mà mỉm cười: “Hà Duy Hùng, tôi không yếu đuối như vậy đâu.”Nỗi bi thương tột cùng trong ánh mắt cô làm cho Hà Duy Hùng cảm thấy khiếp sợ, anh ta dừng lại một chút rồi mới buông tay cô ra: “Tôi biết em là một người mạnh mẽ không hề yếu ớt, nhưng tôi khuyên em đừng vì nóng giận nhất thời mà xuống đây đi thang bộ như vậy. Chân em bị thương còn chưa hoàn toàn bình phục, nếu cứ tiếp tục gây sức ép suốt mười tám tầng lầu, người chịu khổ cuối cùng cũng chỉ có bản thân em.”“Anh đang quan tâm tôi sao?”“Chứ còn gì nữa, không lẽ em nghĩ tôi tới đây châm chọc em à?”“Chính mắt anh cũng đã nhìn thấy chuyện của Lâm Minh và người phụ nữ kia khi nãy, vậy nên anh cũng không cần ở đây lãng phí tâm tư mà an ủi tôi đâu.”“Cái gì mà cố ý với không cố ý, sao em lại nói chuyện khó nghe thế hả Lê Nhược Vũ?” Hà Duy Hùng hừ một tiếng: “Em cũng kì lạ thật đấy, tất nhiên là do tôi vẫn luôn xem em là bạn nên mới quan tâm em.”Cô xoa xoa nước mắt: “Thật sao?”“Tôi là một người đàn ông lớn đến chừng này còn lừa gạt em làm gì?”“Cám ơn anh.”m thanh của cô nhẹ đến nỗi giống như một trận gió cũng đều có thể thổi bay, dáng vẻ hiện tại của cô mong manh chẳng khác gì một cách hoa bị ai đó xé vụn ra từng mảnh.Hà Duy Hùng cảm nhận được trong lòng mình lúc này đang trào lên một cảm giác vô cùng kì lạ, từ trước đến giờ anh chưa khi nào cảm thấy như vậy, nói đau lòng cũng không phải là đau lòng, mà nói là thương hại cũng không giống như thương hại.Anh ta mạnh mẽ lôi kéo Lê Nhược Vũ về phía thang máy cao tầng bên cạnh, tự mình bước vào nhấn xuống nút tầng trệt, sau đó đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn về phía cô dặn dò: “Em cứ dùng thang máy này đi xuống đi, chỗ này không liên quan gì đến thang máy chuyên dụng bên kia, tôi còn có chút chuyện phải giải quyết, lúc này không thể tiễn em được.”Cửa thang máy chậm rãi khép lại, cô nhìn về phía Hà Duy Hùng mà hai hốc mắt rưng rưng, khe cửa cứ thế hẹp dần rồi từ từ đóng kín.Không biết lúc này trong lòng anh ta lại dâng lên cảm xúc gì, trước khi cửa thang máy hoàn toàn khép chặt lại vội vàng ấn vào nút bên cạnh, cửa thang máy lần thứ hai mở ra, bản thân Hà Duy Hùng liền nhanh chóng đi vào trong.“Quên đi quên đi, nhìn em thành ra thế này thật đúng là làm cho tôi không yên tâm chút nào, tôi tiễn em một đoạn vậy.”Trong lòng Hà Duy Hùng rối rắm không thôi, cứ đứng bên cạnh Lê Nhược Vũ lắm bầm không ngừng: ” y không được không được, tôi vẫn nên đưa em về nhà, nếu trên đường em lại xảy ra chuyện gì thì đều là lỗi của tôi mất.Anh ta lảm nhảm không ngừng nhưng lại cố tình không đề cập tới chuyện của Lâm Minh, vẫn luôn phiền phức cằn nhằn dặn dò cô phải cần thận, sợ cô gặp phải chuyện không may.Lê Nhược Vũ không kìm lòng nổi, ngồi xồm trong thang máy khóc nấc lên, dáng vẻ tội nghiệp của cô chẳng khác gì một đứa trẻ bị người khác cướp đi món đồ mà nó yêu thích.Từ nhỏ đến lớn Hà Duy Hùng chưa từng gặp qua người phụ nữ nào khóc đến thương tâm như vậy, tay chân anh luống cuống muốn kéo cô đứng lên, sau cùng lại nghĩ dù gì hiện tại cô vẫn là vợ của Lâm Minh, nếu như mình động tay động chân quá mức lại có vẻ không được thích hợp.

Chương 135