Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 152

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 152Không muốn tiếp tục mấy cái kế hoạch trả thù trẻ con kia nữa, muốn thử chung sống đàng hoàng với cô.Ai dè, ngoài dự đoán của anh, cô đã mang thai đứa bé này, anh vẫn nguyện chấp nhận nó, nguyện chăm sóc tốt cho cả hai mẹ con.Nhưng Lê Nhược Vũ thì sao?Thậm chí cô còn không muốn mang thai con của anh!Anh còn cho rằng sự dịu dàng mấy ngày này đã đủ sưởi ấm trái tim cô, xem ra là anh suy diễn quá nhiều. Cô gái này, vẫn là cái kiểu ruột để ngoài da như cũ.Hai người về đến nhà họ Lâm, mỗi người một sắc mặt.Ông Lâm bà Lâm muốn hỏi có phải hai người sắp được bồng cháu không, nhưng nhìn sắc mặt hai vợ chồng này hơi sai, lại nhịn xuống không hỏi.Về đến phòng ngủ, Lâm Minh nghỉ hoặc nhìn điệu bộ vì mang thai mà đau khổ của Lê Nhược Vũ, đột nhiên nhếch mép.Anh kéo tay cô, kéo cô đến trước mặt mình: “Em thắng rồi, Lê Nhược Vũ.”Đôi con ngươi đen láy nhìn anh, Lê Nhược Vũ nghe anh nói tiếp.“Em không mang thai.”Cô dừng bước, mắt sáng lên.Ánh sáng đó quá chói mắt, Lâm Minh không thể nhịn được nữa, buông tay cô, bước nhanh ra khỏi phòng.Cô nheo mắt, nhận ra bản thân đã học được cách cầm nước mắt.Nước mắt sóng sánh nơi vành mắt, nhưng thật lâu không hề rơi xuống. Lê Nhược Vũ nghĩ, may thật, trước mặt anh, cô vẫn chưa từng nói yêu anh, nếu không, anh sẽ có thêm vũ khí đề làm hại cô.Cô cho rằng Lâm Minh sẽ đi phòng sách ngủ giống như lần trước, kết quả tới nửa đêm, anh lại quay về.Tung chăn ra, giữ chặt chăn, lồng ng.ực dính sát vào lưng cô, ôm chặt cô.Cô nhắm mắt, nhưng vẫn chưa ngủ say, nghe rõ ràng nhịp thở của anh.Anh xoay người cô qua đối diện với mình. Sau đó, đặt một nụ hôn dịu dàng lên giữa trán cô.Trái tim anh lạnh lùng đáng sợ, nhưng cơ thể lại ấm áp như thế.Lê Nhược Vũ co người trong vòng ôm của anh không nhúc nhích, cô vốn mất ngủ nhưng lại thật sự đã ngủ say.Sáng sớm ngày thứ hai, lúc mở mắt, vậy mà anh vẫn chưa rời đi.Hai người vẫn duy trì tư thế ngủ tối qua, anh ôm chặt cô, cô tựa vào vòng tay anh.Nhưng anh đã thức từ lâu, đang nhắm chừng đôi mắt ngái ngủ của cô, vẻ mặt điểm tĩnh, người khác không biết anh đang nghĩ gì.Ánh nắng ban mai đủ để mang đến cho người ta năng lượng tươi mới.Lê Nhược Vũ nhìn người đàn ông trước mặt, đột nhiên thông suốt. Chống đối anh, không nghi ngờ gì, chính là lấy trứng chọi đá.Thuận theo anh cho xong, đợi anh cảm thấy chơi đùa chán rồi, không còn hứng thú nữa, tự nhiên sẽ kết thúc. Hiện giờ, phục tùng một cách máy móc là lựa chọn tốt nhất của cô.Bốn mắt nhìn nhau cứ như tranh chấp tối hôm qua với hiểu lâm ngày trước đều chưa từng xảy ra vậy.Đề không phá vỡ không gian tĩnh lặng buổi sáng sớm, bọn họ đều không ai bảo ai mà không nói nữa.Lê Nhược Vũ hắng giọng: “Hôm nay không đi tới công ty à?”

Chương 152

Không muốn tiếp tục mấy cái kế hoạch trả thù trẻ con kia nữa, muốn thử chung sống đàng hoàng với cô.

Ai dè, ngoài dự đoán của anh, cô đã mang thai đứa bé này, anh vẫn nguyện chấp nhận nó, nguyện chăm sóc tốt cho cả hai mẹ con.

Nhưng Lê Nhược Vũ thì sao?

Thậm chí cô còn không muốn mang thai con của anh!

Anh còn cho rằng sự dịu dàng mấy ngày này đã đủ sưởi ấm trái tim cô, xem ra là anh suy diễn quá nhiều. Cô gái này, vẫn là cái kiểu ruột để ngoài da như cũ.

Hai người về đến nhà họ Lâm, mỗi người một sắc mặt.

Ông Lâm bà Lâm muốn hỏi có phải hai người sắp được bồng cháu không, nhưng nhìn sắc mặt hai vợ chồng này hơi sai, lại nhịn xuống không hỏi.

Về đến phòng ngủ, Lâm Minh nghỉ hoặc nhìn điệu bộ vì mang thai mà đau khổ của Lê Nhược Vũ, đột nhiên nhếch mép.

Anh kéo tay cô, kéo cô đến trước mặt mình: “Em thắng rồi, Lê Nhược Vũ.”

Đôi con ngươi đen láy nhìn anh, Lê Nhược Vũ nghe anh nói tiếp.

“Em không mang thai.”

Cô dừng bước, mắt sáng lên.

Ánh sáng đó quá chói mắt, Lâm Minh không thể nhịn được nữa, buông tay cô, bước nhanh ra khỏi phòng.

Cô nheo mắt, nhận ra bản thân đã học được cách cầm nước mắt.

Nước mắt sóng sánh nơi vành mắt, nhưng thật lâu không hề rơi xuống. Lê Nhược Vũ nghĩ, may thật, trước mặt anh, cô vẫn chưa từng nói yêu anh, nếu không, anh sẽ có thêm vũ khí đề làm hại cô.

Cô cho rằng Lâm Minh sẽ đi phòng sách ngủ giống như lần trước, kết quả tới nửa đêm, anh lại quay về.

Tung chăn ra, giữ chặt chăn, lồng ng.ực dính sát vào lưng cô, ôm chặt cô.

Cô nhắm mắt, nhưng vẫn chưa ngủ say, nghe rõ ràng nhịp thở của anh.

Anh xoay người cô qua đối diện với mình. Sau đó, đặt một nụ hôn dịu dàng lên giữa trán cô.

Trái tim anh lạnh lùng đáng sợ, nhưng cơ thể lại ấm áp như thế.

Lê Nhược Vũ co người trong vòng ôm của anh không nhúc nhích, cô vốn mất ngủ nhưng lại thật sự đã ngủ say.

Sáng sớm ngày thứ hai, lúc mở mắt, vậy mà anh vẫn chưa rời đi.

Hai người vẫn duy trì tư thế ngủ tối qua, anh ôm chặt cô, cô tựa vào vòng tay anh.

Nhưng anh đã thức từ lâu, đang nhắm chừng đôi mắt ngái ngủ của cô, vẻ mặt điểm tĩnh, người khác không biết anh đang nghĩ gì.

Ánh nắng ban mai đủ để mang đến cho người ta năng lượng tươi mới.

Lê Nhược Vũ nhìn người đàn ông trước mặt, đột nhiên thông suốt. Chống đối anh, không nghi ngờ gì, chính là lấy trứng chọi đá.

Thuận theo anh cho xong, đợi anh cảm thấy chơi đùa chán rồi, không còn hứng thú nữa, tự nhiên sẽ kết thúc. Hiện giờ, phục tùng một cách máy móc là lựa chọn tốt nhất của cô.

Bốn mắt nhìn nhau cứ như tranh chấp tối hôm qua với hiểu lâm ngày trước đều chưa từng xảy ra vậy.

Đề không phá vỡ không gian tĩnh lặng buổi sáng sớm, bọn họ đều không ai bảo ai mà không nói nữa.

Lê Nhược Vũ hắng giọng: “Hôm nay không đi tới công ty à?”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 152Không muốn tiếp tục mấy cái kế hoạch trả thù trẻ con kia nữa, muốn thử chung sống đàng hoàng với cô.Ai dè, ngoài dự đoán của anh, cô đã mang thai đứa bé này, anh vẫn nguyện chấp nhận nó, nguyện chăm sóc tốt cho cả hai mẹ con.Nhưng Lê Nhược Vũ thì sao?Thậm chí cô còn không muốn mang thai con của anh!Anh còn cho rằng sự dịu dàng mấy ngày này đã đủ sưởi ấm trái tim cô, xem ra là anh suy diễn quá nhiều. Cô gái này, vẫn là cái kiểu ruột để ngoài da như cũ.Hai người về đến nhà họ Lâm, mỗi người một sắc mặt.Ông Lâm bà Lâm muốn hỏi có phải hai người sắp được bồng cháu không, nhưng nhìn sắc mặt hai vợ chồng này hơi sai, lại nhịn xuống không hỏi.Về đến phòng ngủ, Lâm Minh nghỉ hoặc nhìn điệu bộ vì mang thai mà đau khổ của Lê Nhược Vũ, đột nhiên nhếch mép.Anh kéo tay cô, kéo cô đến trước mặt mình: “Em thắng rồi, Lê Nhược Vũ.”Đôi con ngươi đen láy nhìn anh, Lê Nhược Vũ nghe anh nói tiếp.“Em không mang thai.”Cô dừng bước, mắt sáng lên.Ánh sáng đó quá chói mắt, Lâm Minh không thể nhịn được nữa, buông tay cô, bước nhanh ra khỏi phòng.Cô nheo mắt, nhận ra bản thân đã học được cách cầm nước mắt.Nước mắt sóng sánh nơi vành mắt, nhưng thật lâu không hề rơi xuống. Lê Nhược Vũ nghĩ, may thật, trước mặt anh, cô vẫn chưa từng nói yêu anh, nếu không, anh sẽ có thêm vũ khí đề làm hại cô.Cô cho rằng Lâm Minh sẽ đi phòng sách ngủ giống như lần trước, kết quả tới nửa đêm, anh lại quay về.Tung chăn ra, giữ chặt chăn, lồng ng.ực dính sát vào lưng cô, ôm chặt cô.Cô nhắm mắt, nhưng vẫn chưa ngủ say, nghe rõ ràng nhịp thở của anh.Anh xoay người cô qua đối diện với mình. Sau đó, đặt một nụ hôn dịu dàng lên giữa trán cô.Trái tim anh lạnh lùng đáng sợ, nhưng cơ thể lại ấm áp như thế.Lê Nhược Vũ co người trong vòng ôm của anh không nhúc nhích, cô vốn mất ngủ nhưng lại thật sự đã ngủ say.Sáng sớm ngày thứ hai, lúc mở mắt, vậy mà anh vẫn chưa rời đi.Hai người vẫn duy trì tư thế ngủ tối qua, anh ôm chặt cô, cô tựa vào vòng tay anh.Nhưng anh đã thức từ lâu, đang nhắm chừng đôi mắt ngái ngủ của cô, vẻ mặt điểm tĩnh, người khác không biết anh đang nghĩ gì.Ánh nắng ban mai đủ để mang đến cho người ta năng lượng tươi mới.Lê Nhược Vũ nhìn người đàn ông trước mặt, đột nhiên thông suốt. Chống đối anh, không nghi ngờ gì, chính là lấy trứng chọi đá.Thuận theo anh cho xong, đợi anh cảm thấy chơi đùa chán rồi, không còn hứng thú nữa, tự nhiên sẽ kết thúc. Hiện giờ, phục tùng một cách máy móc là lựa chọn tốt nhất của cô.Bốn mắt nhìn nhau cứ như tranh chấp tối hôm qua với hiểu lâm ngày trước đều chưa từng xảy ra vậy.Đề không phá vỡ không gian tĩnh lặng buổi sáng sớm, bọn họ đều không ai bảo ai mà không nói nữa.Lê Nhược Vũ hắng giọng: “Hôm nay không đi tới công ty à?”

Chương 152