Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 173
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 173Anh đứng cạnh giường, nhìn gương mặt tái nhợt của cô, trong lòng không khỏi nổi lên từng đợt đau đớn.Ban đầu, anh ở lại bên cạnh cô chỉ là vì muốn trừng phạt cô nàng này vì cô không ngoan ngoãn.Nhưng bắt đầu từ khi nào đó, anh lại quan tâ m đến mỗi một hành động của cô, quan tâ m đến suy nghĩ trong lòng cô…Anh cho là bản thân cầm lên được rồi, thì cũng sẽ buông xuống được. Nhưng cho dù biết cô đã lên giường với Hạ Đông Quân, anh vẫn không thể nào buông tay để cô rời đi.Anh ta không làm được.Lâm Minh ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy bàn tay trắng nõn nà của cô, nhẹ nhàng vuốt v e: “Cho dù biết em đã từng có quan hệ với Hạ Đông Quân, anh vẫn không muốn để em rời đi.” Anh trầm giọng, cúi đầu xuống và nói: “Lê Nhược Vũ, cơ thể của em rốt cuộc có sức hút quỷ quái gì, mà khiến cho anh lún sâu vào không cách nào thoát ra được.”Cô gái đang nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm chặt lại.Cho dù là đang nằm ngủ, nhưng đầu mày của cô vẫn gắt gao nhíu chặt lại.“Lê Nhược Vũ, lần này, chúng ta coi như không có gì xảy ra nhé.” Sự việc lần này, tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nào nữa.Anh sẽ ở lại bên cạnh cô, theo dõi thật chặt. Trừ bản thân anh ra, sẽ không có người đàn ông nào có thể đến gần cô một lần nữa.Cô chỉ có thể thuộc về một mình anh mà thôi.Lỗi lầm mà cô từng phạm phải, anh có thể tha thứ. Nhưng việc Hạ Đông Quân đã từng chạm vào cô, thì anh không có cách nào mà bỏ qua được.Nhà họ Hạ, cũng nên trả giá một chút rồi.Lê Nhược Vũ ngủ mê man hết một ngày một đêm.Đợi cho đến khi cô tỉnh lại, đã là giữa buổi trưa ngày hôm sau.Lúc này bên trong phòng bệnh có hai người hộ lý. Bọn họ nói là chủ tịch Lâm cố ý sắp xếp họ đến đây để chăm sóc cho cô.Nhưng từ khi cô tỉnh lại, Lâm Minh vẫn chưa từng xuất hiện. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên nụ cười khinh khinh. Cô nghĩ rằng lần này Lâm Minh đã chơi đủ rồi. Sự việc xảy ra ở trên xe, nếu đổi lại là một ai khác cũng không có cách nào mà chịu đựng được nỗi nhục nhã như vậy.Sự không cam lòng của anh, sự tức giận của anh, vào buổi tối ngày hôm đó, tất cả đều được bộc lộ ra hết rồi phải không?Anh sẽ làm gì tiếp theo đây.Sẽ cho rằng cô không chung thủy, mà ly hôn với cô sao? Hay là tiếp tục giữ cô lại, để tra tấn cô.Lê Nhược Vũ quay đầu, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không nói một lời nào.Bây giờ đã là cuối mùa thu, từng chiếc lá bay lượn theo chiều gió rơi xuống đều đã trở thành một màu vàng khô héo. Lê Nhược Vũ cảm thấy bản thân giờ đây giống như những cái cây ở bên ngoài kia, đã dần dần trở nên mục nát, thối rữa.Hộ lý thấy cô đã tỉnh lại, vội vàng rót một ly nước để trên đầu giường, lập tức đi ra ngoài gọi bác sĩ.Bác sĩ vào kiểm tra một hồi, nói rằng cô ấy đã bớt sốt, nhưng vẫn chưa khỏi hẳn.
Chương 173
Anh đứng cạnh giường, nhìn gương mặt tái nhợt của cô, trong lòng không khỏi nổi lên từng đợt đau đớn.
Ban đầu, anh ở lại bên cạnh cô chỉ là vì muốn trừng phạt cô nàng này vì cô không ngoan ngoãn.
Nhưng bắt đầu từ khi nào đó, anh lại quan tâ m đến mỗi một hành động của cô, quan tâ m đến suy nghĩ trong lòng cô…
Anh cho là bản thân cầm lên được rồi, thì cũng sẽ buông xuống được. Nhưng cho dù biết cô đã lên giường với Hạ Đông Quân, anh vẫn không thể nào buông tay để cô rời đi.
Anh ta không làm được.
Lâm Minh ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy bàn tay trắng nõn nà của cô, nhẹ nhàng vuốt v e: “Cho dù biết em đã từng có quan hệ với Hạ Đông Quân, anh vẫn không muốn để em rời đi.” Anh trầm giọng, cúi đầu xuống và nói: “Lê Nhược Vũ, cơ thể của em rốt cuộc có sức hút quỷ quái gì, mà khiến cho anh lún sâu vào không cách nào thoát ra được.”
Cô gái đang nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm chặt lại.
Cho dù là đang nằm ngủ, nhưng đầu mày của cô vẫn gắt gao nhíu chặt lại.
“Lê Nhược Vũ, lần này, chúng ta coi như không có gì xảy ra nhé.” Sự việc lần này, tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nào nữa.
Anh sẽ ở lại bên cạnh cô, theo dõi thật chặt. Trừ bản thân anh ra, sẽ không có người đàn ông nào có thể đến gần cô một lần nữa.
Cô chỉ có thể thuộc về một mình anh mà thôi.
Lỗi lầm mà cô từng phạm phải, anh có thể tha thứ. Nhưng việc Hạ Đông Quân đã từng chạm vào cô, thì anh không có cách nào mà bỏ qua được.
Nhà họ Hạ, cũng nên trả giá một chút rồi.
Lê Nhược Vũ ngủ mê man hết một ngày một đêm.
Đợi cho đến khi cô tỉnh lại, đã là giữa buổi trưa ngày hôm sau.
Lúc này bên trong phòng bệnh có hai người hộ lý. Bọn họ nói là chủ tịch Lâm cố ý sắp xếp họ đến đây để chăm sóc cho cô.
Nhưng từ khi cô tỉnh lại, Lâm Minh vẫn chưa từng xuất hiện. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên nụ cười khinh khinh. Cô nghĩ rằng lần này Lâm Minh đã chơi đủ rồi. Sự việc xảy ra ở trên xe, nếu đổi lại là một ai khác cũng không có cách nào mà chịu đựng được nỗi nhục nhã như vậy.
Sự không cam lòng của anh, sự tức giận của anh, vào buổi tối ngày hôm đó, tất cả đều được bộc lộ ra hết rồi phải không?
Anh sẽ làm gì tiếp theo đây.
Sẽ cho rằng cô không chung thủy, mà ly hôn với cô sao? Hay là tiếp tục giữ cô lại, để tra tấn cô.
Lê Nhược Vũ quay đầu, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không nói một lời nào.
Bây giờ đã là cuối mùa thu, từng chiếc lá bay lượn theo chiều gió rơi xuống đều đã trở thành một màu vàng khô héo. Lê Nhược Vũ cảm thấy bản thân giờ đây giống như những cái cây ở bên ngoài kia, đã dần dần trở nên mục nát, thối rữa.
Hộ lý thấy cô đã tỉnh lại, vội vàng rót một ly nước để trên đầu giường, lập tức đi ra ngoài gọi bác sĩ.
Bác sĩ vào kiểm tra một hồi, nói rằng cô ấy đã bớt sốt, nhưng vẫn chưa khỏi hẳn.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 173Anh đứng cạnh giường, nhìn gương mặt tái nhợt của cô, trong lòng không khỏi nổi lên từng đợt đau đớn.Ban đầu, anh ở lại bên cạnh cô chỉ là vì muốn trừng phạt cô nàng này vì cô không ngoan ngoãn.Nhưng bắt đầu từ khi nào đó, anh lại quan tâ m đến mỗi một hành động của cô, quan tâ m đến suy nghĩ trong lòng cô…Anh cho là bản thân cầm lên được rồi, thì cũng sẽ buông xuống được. Nhưng cho dù biết cô đã lên giường với Hạ Đông Quân, anh vẫn không thể nào buông tay để cô rời đi.Anh ta không làm được.Lâm Minh ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy bàn tay trắng nõn nà của cô, nhẹ nhàng vuốt v e: “Cho dù biết em đã từng có quan hệ với Hạ Đông Quân, anh vẫn không muốn để em rời đi.” Anh trầm giọng, cúi đầu xuống và nói: “Lê Nhược Vũ, cơ thể của em rốt cuộc có sức hút quỷ quái gì, mà khiến cho anh lún sâu vào không cách nào thoát ra được.”Cô gái đang nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm chặt lại.Cho dù là đang nằm ngủ, nhưng đầu mày của cô vẫn gắt gao nhíu chặt lại.“Lê Nhược Vũ, lần này, chúng ta coi như không có gì xảy ra nhé.” Sự việc lần này, tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nào nữa.Anh sẽ ở lại bên cạnh cô, theo dõi thật chặt. Trừ bản thân anh ra, sẽ không có người đàn ông nào có thể đến gần cô một lần nữa.Cô chỉ có thể thuộc về một mình anh mà thôi.Lỗi lầm mà cô từng phạm phải, anh có thể tha thứ. Nhưng việc Hạ Đông Quân đã từng chạm vào cô, thì anh không có cách nào mà bỏ qua được.Nhà họ Hạ, cũng nên trả giá một chút rồi.Lê Nhược Vũ ngủ mê man hết một ngày một đêm.Đợi cho đến khi cô tỉnh lại, đã là giữa buổi trưa ngày hôm sau.Lúc này bên trong phòng bệnh có hai người hộ lý. Bọn họ nói là chủ tịch Lâm cố ý sắp xếp họ đến đây để chăm sóc cho cô.Nhưng từ khi cô tỉnh lại, Lâm Minh vẫn chưa từng xuất hiện. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên nụ cười khinh khinh. Cô nghĩ rằng lần này Lâm Minh đã chơi đủ rồi. Sự việc xảy ra ở trên xe, nếu đổi lại là một ai khác cũng không có cách nào mà chịu đựng được nỗi nhục nhã như vậy.Sự không cam lòng của anh, sự tức giận của anh, vào buổi tối ngày hôm đó, tất cả đều được bộc lộ ra hết rồi phải không?Anh sẽ làm gì tiếp theo đây.Sẽ cho rằng cô không chung thủy, mà ly hôn với cô sao? Hay là tiếp tục giữ cô lại, để tra tấn cô.Lê Nhược Vũ quay đầu, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không nói một lời nào.Bây giờ đã là cuối mùa thu, từng chiếc lá bay lượn theo chiều gió rơi xuống đều đã trở thành một màu vàng khô héo. Lê Nhược Vũ cảm thấy bản thân giờ đây giống như những cái cây ở bên ngoài kia, đã dần dần trở nên mục nát, thối rữa.Hộ lý thấy cô đã tỉnh lại, vội vàng rót một ly nước để trên đầu giường, lập tức đi ra ngoài gọi bác sĩ.Bác sĩ vào kiểm tra một hồi, nói rằng cô ấy đã bớt sốt, nhưng vẫn chưa khỏi hẳn.