Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 177
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 177“Không có.”“Còn iPad thì sao?”Lê Nhược Vũ chỉ vào cái tỉ vi, rồi nói: “Chỉ có cái này.”Hà Duy Hùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nét mặt lộ ra vẻ yên tâm.Nhớ đến ánh mắt và giọng điệu khinh thường của cô y tá hôm trước, Lê Nhược Vũ bỗng nhiên hiểu ra được tại sao Hà Duy Hùng lại tới đây. Hóa ra là vì muốn biết bản thân cô có thấy những tin tức gần đây hay không.Nhưng cô vẫn đang bị nhốt ở trong bệnh viện, ti vi cũng chẳng có được mấy kênh. Thật sự thì cái gì cô cũng không biết.Bọn họ càng làm như vậy, thì cô lại càng thấy tò mò: “Rốt cuộc là tin tức gì vậy, mọi người giấu diếm cái gì thì nhanh nói cho tôi biết đi.”“Có thể có tin tức gì chứ, cái gì cũng không có đâu.”“Thật sự là không có cái gì ư?”“Thật mà!” Dáng vẻ của anh ta dường như cực kỳ chắc chắn.Thế thì cô lại càng không tin. Nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi, mà còn là chuyện cực kỳ tiêu cực nữa cơ.Thấy bộ dáng cẩn thận của Hà Duy Hùng, ngược lại khiến cho cô cảm thấy buồn cười: “Tôi không có yếu đuối như anh nghĩ đâu. Mặc kệ tin đồn có đáng sợ thế nào tôi cũng có thể chịu được.Thật đói”Không có việc gì có thể khó chịu đựng được, hơn là việc cõi lòng tan nát.Bao nhiêu sự áp bức và lăng nhục tối hôm đó, mà cô còn có thể vượt qua, thì còn có chuyện gì mà cô không thể chịu đựng được nữa chứ.Hà Duy Hùng nhìn cô, phát hiện ra cô không hề nói dối. Ánh mắt của cô bình tĩnh đến đáng sợ giống như một vũng nước đọng vậy.Anh ta nhíu chặt hàng lông mày: “Em đừng nói linh tinh, cũng đừng nghĩ đến việc đi nghe ngóng mấy cái chuyện lung tung đó. Đổi lại là ai thì cũng không thể chịu đựng được thôi.”“Cho nên rốt cuộc đã đồn thổi tin đồn khó nghe gì rồi?”Hà Duy Hùng vừa định mở miệng nói thì đột nhiên sực tỉnh ra: “Y da, tí nữa là bị em lừa nói ra rồi. Bánh bao nhỏ thích khóc nhè, em bắt đầu học hư rồi đấy. Thật sự không có cái gì mà! Em đừng nghĩ linh tinh nữa!”“Đừng gọi tôi là bánh bao nhỏ thích khóc gì nữa. Tôi không thích khóc.“Nói dối, sao em lại không thích khóc. Lúc em khóc thật rồi tôi cũng sợ chết khiếp.” Hà Duy Hùng cũng thuận lợi mà chuyển sang chủ đề khác: “Ngày hôm đó em khóc trong thang máy gần một tiếng, tôi còn sợ em sẽ khóc đến mức ngất xỉu luôn ấy chứ. Cũng may mà em cứng đầu, còn đứng dậy đi vê nhà, chứ không là tôi lại phải chịu trách nhiệm rồi.”Chuyện mất khống chế ở tập đoàn Lâm Thị cũng không phải là ký ức tốt đẹp gì cả.Lê Nhược Vũ biết là bởi vì cô quan tâ m đến Lâm Minh nên mới mới đau lòng đến mức như thế.Nhưng bây giờ đau thương cũng đã qua đi rồi, cô chỉ còn lại sự bình tĩnh.
Chương 177
“Không có.”
“Còn iPad thì sao?”
Lê Nhược Vũ chỉ vào cái tỉ vi, rồi nói: “Chỉ có cái này.”
Hà Duy Hùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nét mặt lộ ra vẻ yên tâm.
Nhớ đến ánh mắt và giọng điệu khinh thường của cô y tá hôm trước, Lê Nhược Vũ bỗng nhiên hiểu ra được tại sao Hà Duy Hùng lại tới đây. Hóa ra là vì muốn biết bản thân cô có thấy những tin tức gần đây hay không.
Nhưng cô vẫn đang bị nhốt ở trong bệnh viện, ti vi cũng chẳng có được mấy kênh. Thật sự thì cái gì cô cũng không biết.
Bọn họ càng làm như vậy, thì cô lại càng thấy tò mò: “Rốt cuộc là tin tức gì vậy, mọi người giấu diếm cái gì thì nhanh nói cho tôi biết đi.”
“Có thể có tin tức gì chứ, cái gì cũng không có đâu.”
“Thật sự là không có cái gì ư?”
“Thật mà!” Dáng vẻ của anh ta dường như cực kỳ chắc chắn.
Thế thì cô lại càng không tin. Nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi, mà còn là chuyện cực kỳ tiêu cực nữa cơ.
Thấy bộ dáng cẩn thận của Hà Duy Hùng, ngược lại khiến cho cô cảm thấy buồn cười: “Tôi không có yếu đuối như anh nghĩ đâu. Mặc kệ tin đồn có đáng sợ thế nào tôi cũng có thể chịu được.
Thật đói”
Không có việc gì có thể khó chịu đựng được, hơn là việc cõi lòng tan nát.
Bao nhiêu sự áp bức và lăng nhục tối hôm đó, mà cô còn có thể vượt qua, thì còn có chuyện gì mà cô không thể chịu đựng được nữa chứ.
Hà Duy Hùng nhìn cô, phát hiện ra cô không hề nói dối. Ánh mắt của cô bình tĩnh đến đáng sợ giống như một vũng nước đọng vậy.
Anh ta nhíu chặt hàng lông mày: “Em đừng nói linh tinh, cũng đừng nghĩ đến việc đi nghe ngóng mấy cái chuyện lung tung đó. Đổi lại là ai thì cũng không thể chịu đựng được thôi.”
“Cho nên rốt cuộc đã đồn thổi tin đồn khó nghe gì rồi?”
Hà Duy Hùng vừa định mở miệng nói thì đột nhiên sực tỉnh ra: “Y da, tí nữa là bị em lừa nói ra rồi. Bánh bao nhỏ thích khóc nhè, em bắt đầu học hư rồi đấy. Thật sự không có cái gì mà! Em đừng nghĩ linh tinh nữa!”
“Đừng gọi tôi là bánh bao nhỏ thích khóc gì nữa. Tôi không thích khóc.
“Nói dối, sao em lại không thích khóc. Lúc em khóc thật rồi tôi cũng sợ chết khiếp.” Hà Duy Hùng cũng thuận lợi mà chuyển sang chủ đề khác: “Ngày hôm đó em khóc trong thang máy gần một tiếng, tôi còn sợ em sẽ khóc đến mức ngất xỉu luôn ấy chứ. Cũng may mà em cứng đầu, còn đứng dậy đi vê nhà, chứ không là tôi lại phải chịu trách nhiệm rồi.”
Chuyện mất khống chế ở tập đoàn Lâm Thị cũng không phải là ký ức tốt đẹp gì cả.
Lê Nhược Vũ biết là bởi vì cô quan tâ m đến Lâm Minh nên mới mới đau lòng đến mức như thế.
Nhưng bây giờ đau thương cũng đã qua đi rồi, cô chỉ còn lại sự bình tĩnh.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 177“Không có.”“Còn iPad thì sao?”Lê Nhược Vũ chỉ vào cái tỉ vi, rồi nói: “Chỉ có cái này.”Hà Duy Hùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nét mặt lộ ra vẻ yên tâm.Nhớ đến ánh mắt và giọng điệu khinh thường của cô y tá hôm trước, Lê Nhược Vũ bỗng nhiên hiểu ra được tại sao Hà Duy Hùng lại tới đây. Hóa ra là vì muốn biết bản thân cô có thấy những tin tức gần đây hay không.Nhưng cô vẫn đang bị nhốt ở trong bệnh viện, ti vi cũng chẳng có được mấy kênh. Thật sự thì cái gì cô cũng không biết.Bọn họ càng làm như vậy, thì cô lại càng thấy tò mò: “Rốt cuộc là tin tức gì vậy, mọi người giấu diếm cái gì thì nhanh nói cho tôi biết đi.”“Có thể có tin tức gì chứ, cái gì cũng không có đâu.”“Thật sự là không có cái gì ư?”“Thật mà!” Dáng vẻ của anh ta dường như cực kỳ chắc chắn.Thế thì cô lại càng không tin. Nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi, mà còn là chuyện cực kỳ tiêu cực nữa cơ.Thấy bộ dáng cẩn thận của Hà Duy Hùng, ngược lại khiến cho cô cảm thấy buồn cười: “Tôi không có yếu đuối như anh nghĩ đâu. Mặc kệ tin đồn có đáng sợ thế nào tôi cũng có thể chịu được.Thật đói”Không có việc gì có thể khó chịu đựng được, hơn là việc cõi lòng tan nát.Bao nhiêu sự áp bức và lăng nhục tối hôm đó, mà cô còn có thể vượt qua, thì còn có chuyện gì mà cô không thể chịu đựng được nữa chứ.Hà Duy Hùng nhìn cô, phát hiện ra cô không hề nói dối. Ánh mắt của cô bình tĩnh đến đáng sợ giống như một vũng nước đọng vậy.Anh ta nhíu chặt hàng lông mày: “Em đừng nói linh tinh, cũng đừng nghĩ đến việc đi nghe ngóng mấy cái chuyện lung tung đó. Đổi lại là ai thì cũng không thể chịu đựng được thôi.”“Cho nên rốt cuộc đã đồn thổi tin đồn khó nghe gì rồi?”Hà Duy Hùng vừa định mở miệng nói thì đột nhiên sực tỉnh ra: “Y da, tí nữa là bị em lừa nói ra rồi. Bánh bao nhỏ thích khóc nhè, em bắt đầu học hư rồi đấy. Thật sự không có cái gì mà! Em đừng nghĩ linh tinh nữa!”“Đừng gọi tôi là bánh bao nhỏ thích khóc gì nữa. Tôi không thích khóc.“Nói dối, sao em lại không thích khóc. Lúc em khóc thật rồi tôi cũng sợ chết khiếp.” Hà Duy Hùng cũng thuận lợi mà chuyển sang chủ đề khác: “Ngày hôm đó em khóc trong thang máy gần một tiếng, tôi còn sợ em sẽ khóc đến mức ngất xỉu luôn ấy chứ. Cũng may mà em cứng đầu, còn đứng dậy đi vê nhà, chứ không là tôi lại phải chịu trách nhiệm rồi.”Chuyện mất khống chế ở tập đoàn Lâm Thị cũng không phải là ký ức tốt đẹp gì cả.Lê Nhược Vũ biết là bởi vì cô quan tâ m đến Lâm Minh nên mới mới đau lòng đến mức như thế.Nhưng bây giờ đau thương cũng đã qua đi rồi, cô chỉ còn lại sự bình tĩnh.