Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 205
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 205Anh dập tắt điếu thuốc đang cầm trong tay, không ngẩng đầu lên nói: “Ở chỗ anh.”“Tại sao anh lại lấy đồ của tôi khi chưa được cho phép?” Cô mở lòng bàn tay anh ra: “Trả lại cho tôi.”Lâm Minh một tay nắm lấy bàn tay trắng ngần và thon dài của cô, anh dùng sức để kéo, đem cô nằm trọn trong lòng mình.Lê Nhược Vũ bị ép ngồi lên đùi anh, anh tựa cằm mình lên vai cô: “Có thể.Có thể, nhưng không phải cứ vậy mà đưa cho em, chính là cần có điều kiện.Cô im lặng bất động, tự mình nói: “Điều kiện gì?”Anh ôm cô, trầm lặng nói: “Anh phải đi công tác ở Pháp, em đi cùng anh, sau khi trở về anh sẽ trả dây chuyền cho em.”“Tôi không biết nói tiếng Pháp.”“Có anh, em không cần phải biết bất cứ cái gì”Chậc chậc, lời ngọt ngào này mới mê người làm sao, nhưng cô sẽ không tin tưởng anh nữa.“Tôi không muốn đi.”“Cũng được thôi, vậy sợi dây chuyền kia anh sẽ tạm giúp em giữ gìn.”“Lâm Minh, anh đừng có mà quá đáng như vậy, nó vốn dĩ là đồ của tôi, anh dựa vào cái gì mà tự ý lấy nó đi?” Cô giãy giụa nhưng Lâm Minh ôm cô quá chặt, cô không thể thoát ra được.Dựa vào cái gì? Anh hủy hoại tình yêu của cô còn chưa đủ, đến cả đồ vật của cô, anh cũng muốn phá hủy hết sao?“Em là của anh, tất cả mọi thứ của em cũng sẽ đều là của anh.” Anh ôm chặt cô vào trong lòng.Anh biết sợi dây chuyền đó không có liên quan gì đến Hà Duy Hùng, nhưng anh vẫn không cam lòng để Hà Duy Hùng cứ tiếp xúc với Lê Nhược Vũ như vậy. Lê Nhược Vũ chỉ là người của anh mà thôi.Nhưng mà lần này, trái tim của Lê Nhược Vũ đã càng ngày càng rời xa anh.Sao anh có thể cam lòng chứ?Lê Nhược Vũ cảm động mà bất lực: “Lâm Minh, tính chiếm hữu của anh thật đáng sợ.”Anh hôn lên trán cô: “Có lễ vậy.”Anh ôm cô quá chặt, Lê Nhược Vũ bị siết tới mức sắp không thể thở nổi. Biết được suy nghĩ đã quyết trong lòng anh, cô chỉ có thể thỏa hiệp: “Được, tôi đi cùng anh, anh trả dây chuyền lại cho tôi.”“Sau khi trở về anh sẽ trả cho em.”“Là anh nói đấy.”“Ừ, là anh nói.“ Anh cười khổ, chỉ là một sợi dây chuyền mà thôi, lại có thể khiến cô không tin tưởng vào bản thân anh, phải xác định đi xác định lại nhiều lần như vậy.Cô hít một hơi rồi định đứng dậy khỏi đùi anh.“Đừng cử động, để anh ôm em thêm một lát.”Không biết kể từ lúc nào mà Lâm Minh trở nên có chút kì lạ. Anh là một người đàn ông lạnh lùng như vậy, đôt nhiên lai có chút dính lấy cô……Tại sân bay.Lâm Minh nắm chặt tay Lê Nhược Vũ, sợ cô đi lung tung.
Chương 205
Anh dập tắt điếu thuốc đang cầm trong tay, không ngẩng đầu lên nói: “Ở chỗ anh.”
“Tại sao anh lại lấy đồ của tôi khi chưa được cho phép?” Cô mở lòng bàn tay anh ra: “Trả lại cho tôi.”
Lâm Minh một tay nắm lấy bàn tay trắng ngần và thon dài của cô, anh dùng sức để kéo, đem cô nằm trọn trong lòng mình.
Lê Nhược Vũ bị ép ngồi lên đùi anh, anh tựa cằm mình lên vai cô: “Có thể.
Có thể, nhưng không phải cứ vậy mà đưa cho em, chính là cần có điều kiện.
Cô im lặng bất động, tự mình nói: “Điều kiện gì?”
Anh ôm cô, trầm lặng nói: “Anh phải đi công tác ở Pháp, em đi cùng anh, sau khi trở về anh sẽ trả dây chuyền cho em.”
“Tôi không biết nói tiếng Pháp.”
“Có anh, em không cần phải biết bất cứ cái gì”
Chậc chậc, lời ngọt ngào này mới mê người làm sao, nhưng cô sẽ không tin tưởng anh nữa.
“Tôi không muốn đi.”
“Cũng được thôi, vậy sợi dây chuyền kia anh sẽ tạm giúp em giữ gìn.”
“Lâm Minh, anh đừng có mà quá đáng như vậy, nó vốn dĩ là đồ của tôi, anh dựa vào cái gì mà tự ý lấy nó đi?” Cô giãy giụa nhưng Lâm Minh ôm cô quá chặt, cô không thể thoát ra được.
Dựa vào cái gì? Anh hủy hoại tình yêu của cô còn chưa đủ, đến cả đồ vật của cô, anh cũng muốn phá hủy hết sao?
“Em là của anh, tất cả mọi thứ của em cũng sẽ đều là của anh.” Anh ôm chặt cô vào trong lòng.
Anh biết sợi dây chuyền đó không có liên quan gì đến Hà Duy Hùng, nhưng anh vẫn không cam lòng để Hà Duy Hùng cứ tiếp xúc với Lê Nhược Vũ như vậy. Lê Nhược Vũ chỉ là người của anh mà thôi.
Nhưng mà lần này, trái tim của Lê Nhược Vũ đã càng ngày càng rời xa anh.
Sao anh có thể cam lòng chứ?
Lê Nhược Vũ cảm động mà bất lực: “Lâm Minh, tính chiếm hữu của anh thật đáng sợ.”
Anh hôn lên trán cô: “Có lễ vậy.”
Anh ôm cô quá chặt, Lê Nhược Vũ bị siết tới mức sắp không thể thở nổi. Biết được suy nghĩ đã quyết trong lòng anh, cô chỉ có thể thỏa hiệp: “Được, tôi đi cùng anh, anh trả dây chuyền lại cho tôi.”
“Sau khi trở về anh sẽ trả cho em.”
“Là anh nói đấy.”
“Ừ, là anh nói.“ Anh cười khổ, chỉ là một sợi dây chuyền mà thôi, lại có thể khiến cô không tin tưởng vào bản thân anh, phải xác định đi xác định lại nhiều lần như vậy.
Cô hít một hơi rồi định đứng dậy khỏi đùi anh.
“Đừng cử động, để anh ôm em thêm một lát.”
Không biết kể từ lúc nào mà Lâm Minh trở nên có chút kì lạ. Anh là một người đàn ông lạnh lùng như vậy, đôt nhiên lai có chút dính lấy cô……
Tại sân bay.
Lâm Minh nắm chặt tay Lê Nhược Vũ, sợ cô đi lung tung.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 205Anh dập tắt điếu thuốc đang cầm trong tay, không ngẩng đầu lên nói: “Ở chỗ anh.”“Tại sao anh lại lấy đồ của tôi khi chưa được cho phép?” Cô mở lòng bàn tay anh ra: “Trả lại cho tôi.”Lâm Minh một tay nắm lấy bàn tay trắng ngần và thon dài của cô, anh dùng sức để kéo, đem cô nằm trọn trong lòng mình.Lê Nhược Vũ bị ép ngồi lên đùi anh, anh tựa cằm mình lên vai cô: “Có thể.Có thể, nhưng không phải cứ vậy mà đưa cho em, chính là cần có điều kiện.Cô im lặng bất động, tự mình nói: “Điều kiện gì?”Anh ôm cô, trầm lặng nói: “Anh phải đi công tác ở Pháp, em đi cùng anh, sau khi trở về anh sẽ trả dây chuyền cho em.”“Tôi không biết nói tiếng Pháp.”“Có anh, em không cần phải biết bất cứ cái gì”Chậc chậc, lời ngọt ngào này mới mê người làm sao, nhưng cô sẽ không tin tưởng anh nữa.“Tôi không muốn đi.”“Cũng được thôi, vậy sợi dây chuyền kia anh sẽ tạm giúp em giữ gìn.”“Lâm Minh, anh đừng có mà quá đáng như vậy, nó vốn dĩ là đồ của tôi, anh dựa vào cái gì mà tự ý lấy nó đi?” Cô giãy giụa nhưng Lâm Minh ôm cô quá chặt, cô không thể thoát ra được.Dựa vào cái gì? Anh hủy hoại tình yêu của cô còn chưa đủ, đến cả đồ vật của cô, anh cũng muốn phá hủy hết sao?“Em là của anh, tất cả mọi thứ của em cũng sẽ đều là của anh.” Anh ôm chặt cô vào trong lòng.Anh biết sợi dây chuyền đó không có liên quan gì đến Hà Duy Hùng, nhưng anh vẫn không cam lòng để Hà Duy Hùng cứ tiếp xúc với Lê Nhược Vũ như vậy. Lê Nhược Vũ chỉ là người của anh mà thôi.Nhưng mà lần này, trái tim của Lê Nhược Vũ đã càng ngày càng rời xa anh.Sao anh có thể cam lòng chứ?Lê Nhược Vũ cảm động mà bất lực: “Lâm Minh, tính chiếm hữu của anh thật đáng sợ.”Anh hôn lên trán cô: “Có lễ vậy.”Anh ôm cô quá chặt, Lê Nhược Vũ bị siết tới mức sắp không thể thở nổi. Biết được suy nghĩ đã quyết trong lòng anh, cô chỉ có thể thỏa hiệp: “Được, tôi đi cùng anh, anh trả dây chuyền lại cho tôi.”“Sau khi trở về anh sẽ trả cho em.”“Là anh nói đấy.”“Ừ, là anh nói.“ Anh cười khổ, chỉ là một sợi dây chuyền mà thôi, lại có thể khiến cô không tin tưởng vào bản thân anh, phải xác định đi xác định lại nhiều lần như vậy.Cô hít một hơi rồi định đứng dậy khỏi đùi anh.“Đừng cử động, để anh ôm em thêm một lát.”Không biết kể từ lúc nào mà Lâm Minh trở nên có chút kì lạ. Anh là một người đàn ông lạnh lùng như vậy, đôt nhiên lai có chút dính lấy cô……Tại sân bay.Lâm Minh nắm chặt tay Lê Nhược Vũ, sợ cô đi lung tung.