Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 210

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 210Lưu Ly cảm thấy cô đang chế nhạo mình nên thật không biết tự lượng sức: “Lê Nhược Vũ cô cứ đắc ý đi, lần này anh ta nhìn thấy video thì có thể tha thứ cho.cô, nhưng chờ lần sau đó anh ta tận mắt nhìn thấy cô lăn lộn trên giường lớn cùng với một người đàn ông khác thì tôi nhìn xem xem anh ta còn bảo vệ cô giống như hôm nay nữa không.”Lâm Minh sa sầm mặt: “Lưu Ly tôi cảm thấy đời này cô có thể không cần trở về nước nữa.”Lê Nhược Vũ ngẩng đầu nhìn về phía Lýu Ly, ánh mắt mang theo sự nghỉ hoặc: “Video?”? Tôi thì biết chắc chắn cô chưa biết, nếu như cô biết thì làm sao còn mặt mũi ở lại bên “Cô vẫn chưa cạnh anh ta” Lưu Ly cười ha hả, nước mắt nhanh chóng chảy ra.“Cô câm miệng cho tôi! Cô còn chê gây chưa đủ nhiều chuyện sao?” Bố Lưu khó thở, quát to về phía còn thất thần làm gì, còn không mau tiến cô cả đi cho tôi!”Bảo vệ hiểu ý trực tiếp che lấy miệng của Lưu Ly, đẩy ra cửa kiểm an.Lưu Ly không nói chuyện nhưng đôi mắt kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lê Nhược Vũ, giống như không nói gì nhưng lại nguyền rủa lên người cô.Lâm Minh ôm Lê Nhược Vũ vào trong ngực rồi cẩn thận vuốt v e cánh tay của cô, trong mắt là sự thương xót: “Đau không?”Lần này cô đã chịu quá nhiều sự tổn thương, mà anh cũng không muốn tiếp tục nhìn cô bị thương nữa.Đáng tiếc, cô không nhìn thấy sự thâm tình trong mắt của anh.Từ đầu đến cuối Lê Nhược Vũ vẫn nhớ rõ câu nói cuối cùng của Lưu Ly: “Mời vừa rồi Lưu Ly nói đến video gì? Là việc của tôi và Hạ Đông Quân?”“Không biết,”“Lâm Minh, cái USB kia còn không?” Cô cũng muốn nhìn xem bên trong đó chứa nội dung gì. Dù sao.cũng phải nhìn thấy những đồ vật này thì mới có thể thuận theo đó đi thăm dò những dấu về để lại, đến cuối cùng là ai muốn hãm hại mình và Hạ Đông Quân.Nếu không có phương hướng điều tra thì chắc.chắn giống như mò kim đáy bể, quá khó khăn.Bỗng nhiên Lâm Minh ôm chặt cô giống như muốn khảm cô vào trong cơ thể của mình, lại giống như sợ cô chạy mất.“Chờ sau khi trở về nước Pháp, anh copy một phần nội dung bên trong USB đưa cho tôi đi.”“Không.” Môi của anh cọ lên đỉnh đầu cô: “Đã hủy lâu rồi.”Anh đã nói như vậy thì Lê Nhược Vũ cũng không tiếp tục hỏi tới nữa.Chỉ là có chút đáng tiếc, manh mối còn sót lại một cái lại bị đứt đoạn từ bên trong.Lâm Minh biết cô đang nghĩ gì, anh cam đoan: “Những chuyện kia anh sẽ tra rõ ràng, đến cùng là ai hại em thì anh sẽ bắt được người kia đến trước mặt em, mặc cho em xử trí.”Cô lại cười: “Nếu như người đứng phía sau là tình nhân cũ của anh, người thương trong lòng anh, hoặc là mối tình đầu thì anh cũng muốn mặc kệ để cho tôi xử trí”Nói ra những lời này rõ ràng là không tin tưởng anh.“Đúng vậy, bất kể là ai.”“Nếu như người kia chính là anh.”

Chương 210

Lưu Ly cảm thấy cô đang chế nhạo mình nên thật không biết tự lượng sức: “Lê Nhược Vũ cô cứ đắc ý đi, lần này anh ta nhìn thấy video thì có thể tha thứ cho.

cô, nhưng chờ lần sau đó anh ta tận mắt nhìn thấy cô lăn lộn trên giường lớn cùng với một người đàn ông khác thì tôi nhìn xem xem anh ta còn bảo vệ cô giống như hôm nay nữa không.”

Lâm Minh sa sầm mặt: “Lưu Ly tôi cảm thấy đời này cô có thể không cần trở về nước nữa.”

Lê Nhược Vũ ngẩng đầu nhìn về phía Lýu Ly, ánh mắt mang theo sự nghỉ hoặc: “Video?”

? Tôi thì biết chắc chắn cô chưa biết, nếu như cô biết thì làm sao còn mặt mũi ở lại bên “Cô vẫn chưa cạnh anh ta” Lưu Ly cười ha hả, nước mắt nhanh chóng chảy ra.

“Cô câm miệng cho tôi! Cô còn chê gây chưa đủ nhiều chuyện sao?” Bố Lưu khó thở, quát to về phía còn thất thần làm gì, còn không mau tiến cô cả đi cho tôi!”

Bảo vệ hiểu ý trực tiếp che lấy miệng của Lưu Ly, đẩy ra cửa kiểm an.

Lưu Ly không nói chuyện nhưng đôi mắt kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lê Nhược Vũ, giống như không nói gì nhưng lại nguyền rủa lên người cô.

Lâm Minh ôm Lê Nhược Vũ vào trong ngực rồi cẩn thận vuốt v e cánh tay của cô, trong mắt là sự thương xót: “Đau không?”

Lần này cô đã chịu quá nhiều sự tổn thương, mà anh cũng không muốn tiếp tục nhìn cô bị thương nữa.

Đáng tiếc, cô không nhìn thấy sự thâm tình trong mắt của anh.

Từ đầu đến cuối Lê Nhược Vũ vẫn nhớ rõ câu nói cuối cùng của Lưu Ly: “Mời vừa rồi Lưu Ly nói đến video gì? Là việc của tôi và Hạ Đông Quân?”

“Không biết,”

“Lâm Minh, cái USB kia còn không?” Cô cũng muốn nhìn xem bên trong đó chứa nội dung gì. Dù sao.

cũng phải nhìn thấy những đồ vật này thì mới có thể thuận theo đó đi thăm dò những dấu về để lại, đến cuối cùng là ai muốn hãm hại mình và Hạ Đông Quân.

Nếu không có phương hướng điều tra thì chắc.

chắn giống như mò kim đáy bể, quá khó khăn.

Bỗng nhiên Lâm Minh ôm chặt cô giống như muốn khảm cô vào trong cơ thể của mình, lại giống như sợ cô chạy mất.

“Chờ sau khi trở về nước Pháp, anh copy một phần nội dung bên trong USB đưa cho tôi đi.”

“Không.” Môi của anh cọ lên đỉnh đầu cô: “Đã hủy lâu rồi.”

Anh đã nói như vậy thì Lê Nhược Vũ cũng không tiếp tục hỏi tới nữa.

Chỉ là có chút đáng tiếc, manh mối còn sót lại một cái lại bị đứt đoạn từ bên trong.

Lâm Minh biết cô đang nghĩ gì, anh cam đoan: “Những chuyện kia anh sẽ tra rõ ràng, đến cùng là ai hại em thì anh sẽ bắt được người kia đến trước mặt em, mặc cho em xử trí.”

Cô lại cười: “Nếu như người đứng phía sau là tình nhân cũ của anh, người thương trong lòng anh, hoặc là mối tình đầu thì anh cũng muốn mặc kệ để cho tôi xử trí”

Nói ra những lời này rõ ràng là không tin tưởng anh.

“Đúng vậy, bất kể là ai.”

“Nếu như người kia chính là anh.”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 210Lưu Ly cảm thấy cô đang chế nhạo mình nên thật không biết tự lượng sức: “Lê Nhược Vũ cô cứ đắc ý đi, lần này anh ta nhìn thấy video thì có thể tha thứ cho.cô, nhưng chờ lần sau đó anh ta tận mắt nhìn thấy cô lăn lộn trên giường lớn cùng với một người đàn ông khác thì tôi nhìn xem xem anh ta còn bảo vệ cô giống như hôm nay nữa không.”Lâm Minh sa sầm mặt: “Lưu Ly tôi cảm thấy đời này cô có thể không cần trở về nước nữa.”Lê Nhược Vũ ngẩng đầu nhìn về phía Lýu Ly, ánh mắt mang theo sự nghỉ hoặc: “Video?”? Tôi thì biết chắc chắn cô chưa biết, nếu như cô biết thì làm sao còn mặt mũi ở lại bên “Cô vẫn chưa cạnh anh ta” Lưu Ly cười ha hả, nước mắt nhanh chóng chảy ra.“Cô câm miệng cho tôi! Cô còn chê gây chưa đủ nhiều chuyện sao?” Bố Lưu khó thở, quát to về phía còn thất thần làm gì, còn không mau tiến cô cả đi cho tôi!”Bảo vệ hiểu ý trực tiếp che lấy miệng của Lưu Ly, đẩy ra cửa kiểm an.Lưu Ly không nói chuyện nhưng đôi mắt kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Lê Nhược Vũ, giống như không nói gì nhưng lại nguyền rủa lên người cô.Lâm Minh ôm Lê Nhược Vũ vào trong ngực rồi cẩn thận vuốt v e cánh tay của cô, trong mắt là sự thương xót: “Đau không?”Lần này cô đã chịu quá nhiều sự tổn thương, mà anh cũng không muốn tiếp tục nhìn cô bị thương nữa.Đáng tiếc, cô không nhìn thấy sự thâm tình trong mắt của anh.Từ đầu đến cuối Lê Nhược Vũ vẫn nhớ rõ câu nói cuối cùng của Lưu Ly: “Mời vừa rồi Lưu Ly nói đến video gì? Là việc của tôi và Hạ Đông Quân?”“Không biết,”“Lâm Minh, cái USB kia còn không?” Cô cũng muốn nhìn xem bên trong đó chứa nội dung gì. Dù sao.cũng phải nhìn thấy những đồ vật này thì mới có thể thuận theo đó đi thăm dò những dấu về để lại, đến cuối cùng là ai muốn hãm hại mình và Hạ Đông Quân.Nếu không có phương hướng điều tra thì chắc.chắn giống như mò kim đáy bể, quá khó khăn.Bỗng nhiên Lâm Minh ôm chặt cô giống như muốn khảm cô vào trong cơ thể của mình, lại giống như sợ cô chạy mất.“Chờ sau khi trở về nước Pháp, anh copy một phần nội dung bên trong USB đưa cho tôi đi.”“Không.” Môi của anh cọ lên đỉnh đầu cô: “Đã hủy lâu rồi.”Anh đã nói như vậy thì Lê Nhược Vũ cũng không tiếp tục hỏi tới nữa.Chỉ là có chút đáng tiếc, manh mối còn sót lại một cái lại bị đứt đoạn từ bên trong.Lâm Minh biết cô đang nghĩ gì, anh cam đoan: “Những chuyện kia anh sẽ tra rõ ràng, đến cùng là ai hại em thì anh sẽ bắt được người kia đến trước mặt em, mặc cho em xử trí.”Cô lại cười: “Nếu như người đứng phía sau là tình nhân cũ của anh, người thương trong lòng anh, hoặc là mối tình đầu thì anh cũng muốn mặc kệ để cho tôi xử trí”Nói ra những lời này rõ ràng là không tin tưởng anh.“Đúng vậy, bất kể là ai.”“Nếu như người kia chính là anh.”

Chương 210