Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 218
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 218Từ sau khi trở ra, Lâm Minh không kéo cô đi dạo những cửa hàng trang sức kia nữa, cô cũng biết, Lâm Minh cố ý sắp xếp chuyến đi Pháp này là để cố tình đeo chiếc nhẫn này cho cô.Nhưng mà, tại sao lại thế?Anh thật sự có tình cảm với mình sao?Lê Nhược Vũ cắn môi, cô không tin, lại càng không dám tin.Đang đi bên đường, bầu trời chợt có tuyết rơi.Lê Nhược Vũ ngẩng đầu lên nhìn trời, trong lòng càng cảm thấy mờ mịt.Nói về thành phố xa lạ này, có người nói nó lãnh đạm, có người nói nó hào nhoáng, có người nói nó hối hả, thế nhưng…Cảnh đẹp hoàn mĩ như này mới chính là vẻ đẹp chân chính của thành phố này.Vào lúc trời có tuyết rơi như giây phút này, dắt tay người yêu đi trên đường, không thể nói rằng không lãng mạn.Thật ra Lê Nhược Vũ luôn muốn tới đây nhưng chưa khi nào có cơ hội, cô chưa từng nghĩ tới lần đầu tiên mình tới đây.Lần này tới đây, người đi cùng mình lại là Lâm Minh.Lâm Minh tháo khăn quàng, cẩn thận quàng lên cổ cho cô.Chiếc khăn đen còn sót lại hơi ấm trên cơ thế anh, làm mềm bức tường lớn trong lòng cô từng chút một.“Khăn của em đâu?” Anh nhớ trước khi cô đi có mang theo khăn.Cô suy nghĩ: “Hình như là quên trong khách sạn rồi”Anh cười giống như không cảm thấy lạnh chút nào: “Đã không cầm theo cái gì mà còn quên cả khăn quàng.”Lê Nhược Vũ khẽ khựng lại, nhìn anh nói: “Hình như để quên cả điện thoại di động ở đó rồi”Nếu chỉ quên khăn quàng thì không lấy cũng được, nhưng quên cả điện thoại di động thì không thể bỏ được.May là cũng chưa đi xa lắm.Lâm Minh nói: “Em đứng đây đợi anh, đừng đi lung tung, anh quay lại lấy điện thoại.”“Được rồi, không cần lấy đâu.” Dù sao trong điện thoại không có bí mật gì, cũng chẳng đáng bao tiền.“Không được, trong điện thoại còn có thông tin cá nhân.”Lâm Minh dặn cô không chạy lung tung, chuẩn bị một mình quay lại.Cô cầm túi trong tay anh: “Để tôi cầm, anh chạy qua chạy lại cũng nhanh hơn.”“Tay em sẽ bị lạnh đấy, em để tay trong túi đi, anh xách không nặng lắm đâu. Nói xong, anh nhanh chân quay người đi lấy điện thoại di động và khăn quàng của cô.Lê Nhược Vũ nhìn tay mình rồi lại nhìn bóng lưng trong gió tuyết của anh, cười nhạt.Nếu như, ngay từ đầu anh không lừa gạt cô thì giờ này đã tốt biết bao.“Tách tách.”“Tách tách tách tách.”Cách đó không xa chợt vọng tới tiếng động liên tiếp, sau lần bị Nhà Báo bao vây một lần, Lê Nhược Vũ đặc biệt nhạy cảm với âm thanh này.
Chương 218
Từ sau khi trở ra, Lâm Minh không kéo cô đi dạo những cửa hàng trang sức kia nữa, cô cũng biết, Lâm Minh cố ý sắp xếp chuyến đi Pháp này là để cố tình đeo chiếc nhẫn này cho cô.
Nhưng mà, tại sao lại thế?
Anh thật sự có tình cảm với mình sao?
Lê Nhược Vũ cắn môi, cô không tin, lại càng không dám tin.
Đang đi bên đường, bầu trời chợt có tuyết rơi.
Lê Nhược Vũ ngẩng đầu lên nhìn trời, trong lòng càng cảm thấy mờ mịt.
Nói về thành phố xa lạ này, có người nói nó lãnh đạm, có người nói nó hào nhoáng, có người nói nó hối hả, thế nhưng…
Cảnh đẹp hoàn mĩ như này mới chính là vẻ đẹp chân chính của thành phố này.
Vào lúc trời có tuyết rơi như giây phút này, dắt tay người yêu đi trên đường, không thể nói rằng không lãng mạn.
Thật ra Lê Nhược Vũ luôn muốn tới đây nhưng chưa khi nào có cơ hội, cô chưa từng nghĩ tới lần đầu tiên mình tới đây.
Lần này tới đây, người đi cùng mình lại là Lâm Minh.
Lâm Minh tháo khăn quàng, cẩn thận quàng lên cổ cho cô.
Chiếc khăn đen còn sót lại hơi ấm trên cơ thế anh, làm mềm bức tường lớn trong lòng cô từng chút một.
“Khăn của em đâu?” Anh nhớ trước khi cô đi có mang theo khăn.
Cô suy nghĩ: “Hình như là quên trong khách sạn rồi”
Anh cười giống như không cảm thấy lạnh chút nào: “Đã không cầm theo cái gì mà còn quên cả khăn quàng.”
Lê Nhược Vũ khẽ khựng lại, nhìn anh nói: “Hình như để quên cả điện thoại di động ở đó rồi”
Nếu chỉ quên khăn quàng thì không lấy cũng được, nhưng quên cả điện thoại di động thì không thể bỏ được.
May là cũng chưa đi xa lắm.
Lâm Minh nói: “Em đứng đây đợi anh, đừng đi lung tung, anh quay lại lấy điện thoại.”
“Được rồi, không cần lấy đâu.” Dù sao trong điện thoại không có bí mật gì, cũng chẳng đáng bao tiền.
“Không được, trong điện thoại còn có thông tin cá nhân.”
Lâm Minh dặn cô không chạy lung tung, chuẩn bị một mình quay lại.
Cô cầm túi trong tay anh: “Để tôi cầm, anh chạy qua chạy lại cũng nhanh hơn.”
“Tay em sẽ bị lạnh đấy, em để tay trong túi đi, anh xách không nặng lắm đâu. Nói xong, anh nhanh chân quay người đi lấy điện thoại di động và khăn quàng của cô.
Lê Nhược Vũ nhìn tay mình rồi lại nhìn bóng lưng trong gió tuyết của anh, cười nhạt.
Nếu như, ngay từ đầu anh không lừa gạt cô thì giờ này đã tốt biết bao.
“Tách tách.”
“Tách tách tách tách.”
Cách đó không xa chợt vọng tới tiếng động liên tiếp, sau lần bị Nhà Báo bao vây một lần, Lê Nhược Vũ đặc biệt nhạy cảm với âm thanh này.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 218Từ sau khi trở ra, Lâm Minh không kéo cô đi dạo những cửa hàng trang sức kia nữa, cô cũng biết, Lâm Minh cố ý sắp xếp chuyến đi Pháp này là để cố tình đeo chiếc nhẫn này cho cô.Nhưng mà, tại sao lại thế?Anh thật sự có tình cảm với mình sao?Lê Nhược Vũ cắn môi, cô không tin, lại càng không dám tin.Đang đi bên đường, bầu trời chợt có tuyết rơi.Lê Nhược Vũ ngẩng đầu lên nhìn trời, trong lòng càng cảm thấy mờ mịt.Nói về thành phố xa lạ này, có người nói nó lãnh đạm, có người nói nó hào nhoáng, có người nói nó hối hả, thế nhưng…Cảnh đẹp hoàn mĩ như này mới chính là vẻ đẹp chân chính của thành phố này.Vào lúc trời có tuyết rơi như giây phút này, dắt tay người yêu đi trên đường, không thể nói rằng không lãng mạn.Thật ra Lê Nhược Vũ luôn muốn tới đây nhưng chưa khi nào có cơ hội, cô chưa từng nghĩ tới lần đầu tiên mình tới đây.Lần này tới đây, người đi cùng mình lại là Lâm Minh.Lâm Minh tháo khăn quàng, cẩn thận quàng lên cổ cho cô.Chiếc khăn đen còn sót lại hơi ấm trên cơ thế anh, làm mềm bức tường lớn trong lòng cô từng chút một.“Khăn của em đâu?” Anh nhớ trước khi cô đi có mang theo khăn.Cô suy nghĩ: “Hình như là quên trong khách sạn rồi”Anh cười giống như không cảm thấy lạnh chút nào: “Đã không cầm theo cái gì mà còn quên cả khăn quàng.”Lê Nhược Vũ khẽ khựng lại, nhìn anh nói: “Hình như để quên cả điện thoại di động ở đó rồi”Nếu chỉ quên khăn quàng thì không lấy cũng được, nhưng quên cả điện thoại di động thì không thể bỏ được.May là cũng chưa đi xa lắm.Lâm Minh nói: “Em đứng đây đợi anh, đừng đi lung tung, anh quay lại lấy điện thoại.”“Được rồi, không cần lấy đâu.” Dù sao trong điện thoại không có bí mật gì, cũng chẳng đáng bao tiền.“Không được, trong điện thoại còn có thông tin cá nhân.”Lâm Minh dặn cô không chạy lung tung, chuẩn bị một mình quay lại.Cô cầm túi trong tay anh: “Để tôi cầm, anh chạy qua chạy lại cũng nhanh hơn.”“Tay em sẽ bị lạnh đấy, em để tay trong túi đi, anh xách không nặng lắm đâu. Nói xong, anh nhanh chân quay người đi lấy điện thoại di động và khăn quàng của cô.Lê Nhược Vũ nhìn tay mình rồi lại nhìn bóng lưng trong gió tuyết của anh, cười nhạt.Nếu như, ngay từ đầu anh không lừa gạt cô thì giờ này đã tốt biết bao.“Tách tách.”“Tách tách tách tách.”Cách đó không xa chợt vọng tới tiếng động liên tiếp, sau lần bị Nhà Báo bao vây một lần, Lê Nhược Vũ đặc biệt nhạy cảm với âm thanh này.