Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 241
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 241Lê Nhược Vũ: “…”Lâm Minh làm bộ như là cô dâu nhỏ chịu uất ức, giận dỗi nói: “Tôi biết rồi, là em chê tôi chứ gì.”Anh chơi đùa với ánh nắng len vào từ ô cửa sổ, trông mới dịu dàng và tỉnh tế làm sao, trên đầu còn có vài lọn tóc dựng lên. Nhìn anh như vậy, trông trẻ ra cả chục tuổi.Lê Nhược Vũ bị dáng vẻ này của anh làm cho phải bật cười.Anh nắm lấy tay cô rồi hôn nhẹ một cái: “Tối qua không phải là mơ mộng gì đâu nhé, toàn bộ đều là sự thật cả, em không thể hối hận nữa rồi…”Cô dựa vào lồng ngực anh, đưa ra quyết định: “Lâm Minh, anh nghe cho rõ đây, anh không được lừa tôi nữa đâu nhé.”“Tôi sẽ không như vậy nữa đâu.” Anh cũng nở nụ cười, nụ cười ấy so với ánh mặt trời ngoài kia còn rực rỡ hơn nhiều.Lâm Minh mặc quần áo, sẵn tay vuốt tóc nói với Lê Nhược Vũ: “Mãi đến gần sáng hôm nay em mới ngủ, ngủ thêm một chút đi nhé.”“Còn anh? Mặc quần áo vào làm gì vậy?”“Yên tâm đi, tôi không phải cái loại ngủ xong là bỏ chạy đâu.” Tâm trạng Lâm Minh khỏi phải nói, vô cùng phấn chấn, còn có hứng mà trêu lại cô.Sửa sang xong quần áo, anh mới nói tiếp: “Hà Duy Hùng đến rồi, tôi đến phòng làm việc nói chút chuyện với anh ta, cô ngủ trước đi nhé.”“Ừm”Sau khi rửa mặt mũi qua loa, anh đi ra khỏi phòng.Lúc này, Hà Duy Hùng đang đứng ở phòng khách, chẳng biết làm gì, cứ đi qua đi lại quanh bàn uống trà.Vừa trông thấy anh xuất hiện, anh ta lập tức tỏ vẻ không hài lòng chút nào, cất tiếng phàn nàn: “Rõ ràng là một trong những ông trùm có máu mặt mà vệ sinh cá nhân cả nửa tiếng đồng hồ cơ đấy, tôi nghi lắm nhé, anh lại ở trong phòng làm thêm phát nữa với Lê Nhược Vũ chứ gì.”Lâm Minh chậm rãi bật lại: “Cậu yếu như vậy à, đừng có lấy sức bền của mình ra mà đoán tầm bậy tầm bạ về tôi, tôi làm một phát cũng không chỉ được nửa tiếng thôi đâu.”Hà Duy Hùng nghẹn cứng họng: “Thế thì anh ghê rồi, thịt nát con người ta cả nửa tiếng đồng hồ, cô ấy không cho anh ăn tát à.”“Dĩ nhiên cô ấy sẽ không làm vậy rồi.”“Chậc, giọng điệu chắc chắn như vậy, chẳng lẽ hai người làm lành rồi à?”Ánh mắt Lâm Minh dịu hẳn đi: “Đúng vậy.”Anh gật đầu trả lời An Duy Hùng, trong lòng trỗi dậy một cảm giác không nói nên lời.Rõ ràng là vì Lâm Minh thích thú, nhưng vì sao bên trong lại pha lẫn một chút cảm giác khác thường?Thôi vậy, không nghĩ nhiều thế làm gì, chuyện đó vẫn là quan trọng hơn.“Việc cậu nhờ tôi điều tra, tôi tìm được chút manh mối rồi.”Lâm Minh ngoảnh đầu nhìn một cái rồi đóng chặt cửa phòng: “Đến phòng sách rồi nói.”“Được thôi.”Hai người bước vào phòng sách, Lâm Minh đóng cửa lại.Hà Duy Hùng nhìn thấy dáng vẻ cố ý né Lê Nhược Vũ của anh là đoán ngay ra được: “Chuyện đoạn phim bị tung ra ngoài, đến bây giờ cô ấy vẫn chưa biết à?”
Chương 241
Lê Nhược Vũ: “…”
Lâm Minh làm bộ như là cô dâu nhỏ chịu uất ức, giận dỗi nói: “Tôi biết rồi, là em chê tôi chứ gì.”
Anh chơi đùa với ánh nắng len vào từ ô cửa sổ, trông mới dịu dàng và tỉnh tế làm sao, trên đầu còn có vài lọn tóc dựng lên. Nhìn anh như vậy, trông trẻ ra cả chục tuổi.
Lê Nhược Vũ bị dáng vẻ này của anh làm cho phải bật cười.
Anh nắm lấy tay cô rồi hôn nhẹ một cái: “Tối qua không phải là mơ mộng gì đâu nhé, toàn bộ đều là sự thật cả, em không thể hối hận nữa rồi…”
Cô dựa vào lồng ngực anh, đưa ra quyết định: “Lâm Minh, anh nghe cho rõ đây, anh không được lừa tôi nữa đâu nhé.”
“Tôi sẽ không như vậy nữa đâu.” Anh cũng nở nụ cười, nụ cười ấy so với ánh mặt trời ngoài kia còn rực rỡ hơn nhiều.
Lâm Minh mặc quần áo, sẵn tay vuốt tóc nói với Lê Nhược Vũ: “Mãi đến gần sáng hôm nay em mới ngủ, ngủ thêm một chút đi nhé.”
“Còn anh? Mặc quần áo vào làm gì vậy?”
“Yên tâm đi, tôi không phải cái loại ngủ xong là bỏ chạy đâu.” Tâm trạng Lâm Minh khỏi phải nói, vô cùng phấn chấn, còn có hứng mà trêu lại cô.
Sửa sang xong quần áo, anh mới nói tiếp: “Hà Duy Hùng đến rồi, tôi đến phòng làm việc nói chút chuyện với anh ta, cô ngủ trước đi nhé.”
“Ừm”
Sau khi rửa mặt mũi qua loa, anh đi ra khỏi phòng.
Lúc này, Hà Duy Hùng đang đứng ở phòng khách, chẳng biết làm gì, cứ đi qua đi lại quanh bàn uống trà.
Vừa trông thấy anh xuất hiện, anh ta lập tức tỏ vẻ không hài lòng chút nào, cất tiếng phàn nàn: “Rõ ràng là một trong những ông trùm có máu mặt mà vệ sinh cá nhân cả nửa tiếng đồng hồ cơ đấy, tôi nghi lắm nhé, anh lại ở trong phòng làm thêm phát nữa với Lê Nhược Vũ chứ gì.”
Lâm Minh chậm rãi bật lại: “Cậu yếu như vậy à, đừng có lấy sức bền của mình ra mà đoán tầm bậy tầm bạ về tôi, tôi làm một phát cũng không chỉ được nửa tiếng thôi đâu.”
Hà Duy Hùng nghẹn cứng họng: “Thế thì anh ghê rồi, thịt nát con người ta cả nửa tiếng đồng hồ, cô ấy không cho anh ăn tát à.”
“Dĩ nhiên cô ấy sẽ không làm vậy rồi.”
“Chậc, giọng điệu chắc chắn như vậy, chẳng lẽ hai người làm lành rồi à?”
Ánh mắt Lâm Minh dịu hẳn đi: “Đúng vậy.”
Anh gật đầu trả lời An Duy Hùng, trong lòng trỗi dậy một cảm giác không nói nên lời.
Rõ ràng là vì Lâm Minh thích thú, nhưng vì sao bên trong lại pha lẫn một chút cảm giác khác thường?
Thôi vậy, không nghĩ nhiều thế làm gì, chuyện đó vẫn là quan trọng hơn.
“Việc cậu nhờ tôi điều tra, tôi tìm được chút manh mối rồi.”
Lâm Minh ngoảnh đầu nhìn một cái rồi đóng chặt cửa phòng: “Đến phòng sách rồi nói.”
“Được thôi.”
Hai người bước vào phòng sách, Lâm Minh đóng cửa lại.
Hà Duy Hùng nhìn thấy dáng vẻ cố ý né Lê Nhược Vũ của anh là đoán ngay ra được: “Chuyện đoạn phim bị tung ra ngoài, đến bây giờ cô ấy vẫn chưa biết à?”
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 241Lê Nhược Vũ: “…”Lâm Minh làm bộ như là cô dâu nhỏ chịu uất ức, giận dỗi nói: “Tôi biết rồi, là em chê tôi chứ gì.”Anh chơi đùa với ánh nắng len vào từ ô cửa sổ, trông mới dịu dàng và tỉnh tế làm sao, trên đầu còn có vài lọn tóc dựng lên. Nhìn anh như vậy, trông trẻ ra cả chục tuổi.Lê Nhược Vũ bị dáng vẻ này của anh làm cho phải bật cười.Anh nắm lấy tay cô rồi hôn nhẹ một cái: “Tối qua không phải là mơ mộng gì đâu nhé, toàn bộ đều là sự thật cả, em không thể hối hận nữa rồi…”Cô dựa vào lồng ngực anh, đưa ra quyết định: “Lâm Minh, anh nghe cho rõ đây, anh không được lừa tôi nữa đâu nhé.”“Tôi sẽ không như vậy nữa đâu.” Anh cũng nở nụ cười, nụ cười ấy so với ánh mặt trời ngoài kia còn rực rỡ hơn nhiều.Lâm Minh mặc quần áo, sẵn tay vuốt tóc nói với Lê Nhược Vũ: “Mãi đến gần sáng hôm nay em mới ngủ, ngủ thêm một chút đi nhé.”“Còn anh? Mặc quần áo vào làm gì vậy?”“Yên tâm đi, tôi không phải cái loại ngủ xong là bỏ chạy đâu.” Tâm trạng Lâm Minh khỏi phải nói, vô cùng phấn chấn, còn có hứng mà trêu lại cô.Sửa sang xong quần áo, anh mới nói tiếp: “Hà Duy Hùng đến rồi, tôi đến phòng làm việc nói chút chuyện với anh ta, cô ngủ trước đi nhé.”“Ừm”Sau khi rửa mặt mũi qua loa, anh đi ra khỏi phòng.Lúc này, Hà Duy Hùng đang đứng ở phòng khách, chẳng biết làm gì, cứ đi qua đi lại quanh bàn uống trà.Vừa trông thấy anh xuất hiện, anh ta lập tức tỏ vẻ không hài lòng chút nào, cất tiếng phàn nàn: “Rõ ràng là một trong những ông trùm có máu mặt mà vệ sinh cá nhân cả nửa tiếng đồng hồ cơ đấy, tôi nghi lắm nhé, anh lại ở trong phòng làm thêm phát nữa với Lê Nhược Vũ chứ gì.”Lâm Minh chậm rãi bật lại: “Cậu yếu như vậy à, đừng có lấy sức bền của mình ra mà đoán tầm bậy tầm bạ về tôi, tôi làm một phát cũng không chỉ được nửa tiếng thôi đâu.”Hà Duy Hùng nghẹn cứng họng: “Thế thì anh ghê rồi, thịt nát con người ta cả nửa tiếng đồng hồ, cô ấy không cho anh ăn tát à.”“Dĩ nhiên cô ấy sẽ không làm vậy rồi.”“Chậc, giọng điệu chắc chắn như vậy, chẳng lẽ hai người làm lành rồi à?”Ánh mắt Lâm Minh dịu hẳn đi: “Đúng vậy.”Anh gật đầu trả lời An Duy Hùng, trong lòng trỗi dậy một cảm giác không nói nên lời.Rõ ràng là vì Lâm Minh thích thú, nhưng vì sao bên trong lại pha lẫn một chút cảm giác khác thường?Thôi vậy, không nghĩ nhiều thế làm gì, chuyện đó vẫn là quan trọng hơn.“Việc cậu nhờ tôi điều tra, tôi tìm được chút manh mối rồi.”Lâm Minh ngoảnh đầu nhìn một cái rồi đóng chặt cửa phòng: “Đến phòng sách rồi nói.”“Được thôi.”Hai người bước vào phòng sách, Lâm Minh đóng cửa lại.Hà Duy Hùng nhìn thấy dáng vẻ cố ý né Lê Nhược Vũ của anh là đoán ngay ra được: “Chuyện đoạn phim bị tung ra ngoài, đến bây giờ cô ấy vẫn chưa biết à?”