Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 266
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 266Lê Nhược Vũ vui vẻ về đến nhà, cô kêu vài tiếng mà không nghe thấy ai trả lời lại mình, vừa đẩy cửa phòng ra thì cô nhìn thấy cảnh này.Túi đựng đồ trong tay cô rơi xuống, bánh gato được đóng gói đẹp đế cũng rơi xuống đất, không còn hình dáng vốn có nữa.Lâm Minh đá Lê Nhã Tuyết một đá văng ra ngoài, Lê Nhã Tuyết bị đá nằm sụp xuống đất, vết thương trong lòng bàn tay càng đau đớn hơn.Anh đuổi theo ôm cô vào trong ngực, vội vàng giải thích: “Em tin anh, anh không có gì với cô ta cả! Giữa bọn anh cũng sẽ không bao giờ có chuyện gì xảy ra Lê Nhược Vũ bị anh ôín như vậy, rất lâu sau cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại: “Em, tin tưởng anh.”Trước đó cô còn gọi điện cho Lâm Minh, dù anh thật sự muốn làm chuyện gì với Lê Nhã Tuyết thì anh cũng sẽ không chọn lúc này.Huống chị, cô biết rõ ý đồ của Lê Nhã Tuyết.Nhưng cô lại không ngờ gan Lê Nhã Tuyết lạ đến mức có thể làm chuyện này.Lê Nhã Tuyết nhịn đau rút từng mảnh vỡ trong.lòng bàn tay ra, mặc bộ đồ ngủ hở hang khập khiếng bước ra ngoài.Thấy Lâm Minh quan tâm chị mình như vậy, cô ta không biết cảm xúc trong lòng mình là gì, cô không hiểu nổi cuối cùng thì mình thua chị mình ở đâu.“Chị”Lê Nhược Vũ vẫn bị Lâm Minh ôm trong cực, cô vô cùng thất vọng: “Nếu cô gọi tôi một tiếng chị, sao.cô còn không biết xấu hổ mà làm chuyện này?”“Năm đó chị có thể bò lên giường anh rể thì sao bây giờ em lại không thể.” Lê Nhã Tuyết hùng hồn nói.‘Tình hình năm đó Và bây giờ không hề giống nhau!” Năm đó cô bị ba mình chuốc thuốc, cô cũng là người Bị lừa mà thôi.“Được, không nhắc đến chuyện năm đó nữa, sau khi gả cho anh rể thì chị vẫn dây dưa không rõ ràng với Hạ Đông Quân đúng không? Chị không buông tay anh ta được thì sao không thể chia sẻ anh rể với em.” Lê Nhã Tuyết nói liên hồi: “Em cũng không muốn giành giật thứ gì của chị, em chỉ muốn được chia một ít thôi mà”Cô cực kỳ nhức đầu, không biết phải nói sao mới khuyên được em gái mình.“Anh ấy không phải là hàng hóa, tình yêu cũng không phải hàng hóa, không thể nào tùy tiện san sẻ được”Cô mượn cái cớ nào cũng có lý hơn tình yêu, vốn dĩ Lê Nhã Tuyết không hề tin vào tình yêu, cô ta cười châm chọc: “Tình yêu à? Nếu chị thật lòng yêu anh rể, vì sao kết hôn rồi chị còn dây dưa với Hạ Đông Quân, còn quay…”“Sao-em biết?”Lê Nhược Vũ sợ hãi Hơn nữa, chuyện video đã qua lâu như vậy, sao em cô lại biết được?“Nếu muốn người không biết…” Lê Nhã Tuyết còn đang định nói gì đó nhưng cô ta không có cơ hội nói hết câu của mình.“Cút ngay!” Lâm Minh lớn tiếng ngắt lời cô ta: “Cút khỏi căn phòng này.”
Chương 266
Lê Nhược Vũ vui vẻ về đến nhà, cô kêu vài tiếng mà không nghe thấy ai trả lời lại mình, vừa đẩy cửa phòng ra thì cô nhìn thấy cảnh này.
Túi đựng đồ trong tay cô rơi xuống, bánh gato được đóng gói đẹp đế cũng rơi xuống đất, không còn hình dáng vốn có nữa.
Lâm Minh đá Lê Nhã Tuyết một đá văng ra ngoài, Lê Nhã Tuyết bị đá nằm sụp xuống đất, vết thương trong lòng bàn tay càng đau đớn hơn.
Anh đuổi theo ôm cô vào trong ngực, vội vàng giải thích: “Em tin anh, anh không có gì với cô ta cả! Giữa bọn anh cũng sẽ không bao giờ có chuyện gì xảy ra Lê Nhược Vũ bị anh ôín như vậy, rất lâu sau cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại: “Em, tin tưởng anh.”
Trước đó cô còn gọi điện cho Lâm Minh, dù anh thật sự muốn làm chuyện gì với Lê Nhã Tuyết thì anh cũng sẽ không chọn lúc này.
Huống chị, cô biết rõ ý đồ của Lê Nhã Tuyết.
Nhưng cô lại không ngờ gan Lê Nhã Tuyết lạ đến mức có thể làm chuyện này.
Lê Nhã Tuyết nhịn đau rút từng mảnh vỡ trong.
lòng bàn tay ra, mặc bộ đồ ngủ hở hang khập khiếng bước ra ngoài.
Thấy Lâm Minh quan tâm chị mình như vậy, cô ta không biết cảm xúc trong lòng mình là gì, cô không hiểu nổi cuối cùng thì mình thua chị mình ở đâu.
“Chị”
Lê Nhược Vũ vẫn bị Lâm Minh ôm trong cực, cô vô cùng thất vọng: “Nếu cô gọi tôi một tiếng chị, sao.
cô còn không biết xấu hổ mà làm chuyện này?”
“Năm đó chị có thể bò lên giường anh rể thì sao bây giờ em lại không thể.” Lê Nhã Tuyết hùng hồn nói.
‘Tình hình năm đó Và bây giờ không hề giống nhau!” Năm đó cô bị ba mình chuốc thuốc, cô cũng là người Bị lừa mà thôi.
“Được, không nhắc đến chuyện năm đó nữa, sau khi gả cho anh rể thì chị vẫn dây dưa không rõ ràng với Hạ Đông Quân đúng không? Chị không buông tay anh ta được thì sao không thể chia sẻ anh rể với em.” Lê Nhã Tuyết nói liên hồi: “Em cũng không muốn giành giật thứ gì của chị, em chỉ muốn được chia một ít thôi mà”
Cô cực kỳ nhức đầu, không biết phải nói sao mới khuyên được em gái mình.
“Anh ấy không phải là hàng hóa, tình yêu cũng không phải hàng hóa, không thể nào tùy tiện san sẻ được”
Cô mượn cái cớ nào cũng có lý hơn tình yêu, vốn dĩ Lê Nhã Tuyết không hề tin vào tình yêu, cô ta cười châm chọc: “Tình yêu à? Nếu chị thật lòng yêu anh rể, vì sao kết hôn rồi chị còn dây dưa với Hạ Đông Quân, còn quay…”
“Sao-em biết?”
Lê Nhược Vũ sợ hãi Hơn nữa, chuyện video đã qua lâu như vậy, sao em cô lại biết được?
“Nếu muốn người không biết…” Lê Nhã Tuyết còn đang định nói gì đó nhưng cô ta không có cơ hội nói hết câu của mình.
“Cút ngay!” Lâm Minh lớn tiếng ngắt lời cô ta: “Cút khỏi căn phòng này.”
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 266Lê Nhược Vũ vui vẻ về đến nhà, cô kêu vài tiếng mà không nghe thấy ai trả lời lại mình, vừa đẩy cửa phòng ra thì cô nhìn thấy cảnh này.Túi đựng đồ trong tay cô rơi xuống, bánh gato được đóng gói đẹp đế cũng rơi xuống đất, không còn hình dáng vốn có nữa.Lâm Minh đá Lê Nhã Tuyết một đá văng ra ngoài, Lê Nhã Tuyết bị đá nằm sụp xuống đất, vết thương trong lòng bàn tay càng đau đớn hơn.Anh đuổi theo ôm cô vào trong ngực, vội vàng giải thích: “Em tin anh, anh không có gì với cô ta cả! Giữa bọn anh cũng sẽ không bao giờ có chuyện gì xảy ra Lê Nhược Vũ bị anh ôín như vậy, rất lâu sau cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại: “Em, tin tưởng anh.”Trước đó cô còn gọi điện cho Lâm Minh, dù anh thật sự muốn làm chuyện gì với Lê Nhã Tuyết thì anh cũng sẽ không chọn lúc này.Huống chị, cô biết rõ ý đồ của Lê Nhã Tuyết.Nhưng cô lại không ngờ gan Lê Nhã Tuyết lạ đến mức có thể làm chuyện này.Lê Nhã Tuyết nhịn đau rút từng mảnh vỡ trong.lòng bàn tay ra, mặc bộ đồ ngủ hở hang khập khiếng bước ra ngoài.Thấy Lâm Minh quan tâm chị mình như vậy, cô ta không biết cảm xúc trong lòng mình là gì, cô không hiểu nổi cuối cùng thì mình thua chị mình ở đâu.“Chị”Lê Nhược Vũ vẫn bị Lâm Minh ôm trong cực, cô vô cùng thất vọng: “Nếu cô gọi tôi một tiếng chị, sao.cô còn không biết xấu hổ mà làm chuyện này?”“Năm đó chị có thể bò lên giường anh rể thì sao bây giờ em lại không thể.” Lê Nhã Tuyết hùng hồn nói.‘Tình hình năm đó Và bây giờ không hề giống nhau!” Năm đó cô bị ba mình chuốc thuốc, cô cũng là người Bị lừa mà thôi.“Được, không nhắc đến chuyện năm đó nữa, sau khi gả cho anh rể thì chị vẫn dây dưa không rõ ràng với Hạ Đông Quân đúng không? Chị không buông tay anh ta được thì sao không thể chia sẻ anh rể với em.” Lê Nhã Tuyết nói liên hồi: “Em cũng không muốn giành giật thứ gì của chị, em chỉ muốn được chia một ít thôi mà”Cô cực kỳ nhức đầu, không biết phải nói sao mới khuyên được em gái mình.“Anh ấy không phải là hàng hóa, tình yêu cũng không phải hàng hóa, không thể nào tùy tiện san sẻ được”Cô mượn cái cớ nào cũng có lý hơn tình yêu, vốn dĩ Lê Nhã Tuyết không hề tin vào tình yêu, cô ta cười châm chọc: “Tình yêu à? Nếu chị thật lòng yêu anh rể, vì sao kết hôn rồi chị còn dây dưa với Hạ Đông Quân, còn quay…”“Sao-em biết?”Lê Nhược Vũ sợ hãi Hơn nữa, chuyện video đã qua lâu như vậy, sao em cô lại biết được?“Nếu muốn người không biết…” Lê Nhã Tuyết còn đang định nói gì đó nhưng cô ta không có cơ hội nói hết câu của mình.“Cút ngay!” Lâm Minh lớn tiếng ngắt lời cô ta: “Cút khỏi căn phòng này.”