Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 296

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 296“Cuộc đời này là của chính em, em không muốn trải qua một cách ngu ngốc như vậy.”“Vì vậy cho nên dù thế nào đi chăng nữa thì em vẫn không muốn công ty mà anh đưa cho em, vì sợ là quan hệ với nhau, lúc chấm dứt sẽ không sạch sẽ đúng không!” Lâm Minh sắp tức đến phát điên rồi.Thiệt thòi cho anh còn tường rằng Lê Nhược Vũ đã hoàn toàn thuộc về mình rồi.Nhưng sự thật lại cho anh một đòn cảnh cáo, người phụ nữ này sống còn lý trí hơn mình, cô đã thuận tay chuẩn bị xong việc dứt áo ra đi.“Nếu như anh không phản bội em thì anh cần gì phải lo lắng những thứ này. Chúng ta đã nói xong rồi kia mà, những chuyện cũ trước kia sẽ bỏ qua, tất cả mọi thứ chỉ nhìn sau này.” Lê Nhược Vũ chống lại ánh mắt nổi giận của anh: “Vì vậy, rốt cuộc là anh có từng làm chuyện không nên làm chưa?”“Con mẹ nó, rốt cuộc em đang nghỉ ngờ anh điều gì? ! Lê Nhã Tuyết với anh, dù một chút xíu quan hệ cũng không có, anh nhìn thấy cô ta chỉ cảm thấy chán ghét!” Lâm Minh tức giận không kiểm chế được: “Đã biết rõ nhà họ Lê là một cái hang chuột.”Anh buông Lê Nhật Lĩnh rá, lấy điện thoại dĩ động ra, bấm số gọi: “Trợ lý Lưu!”“Vâng.” Trợ lý Lưu nhận được cuộc điện thoại này khiến vẻ mặt anh ta sững sờ, không phải tổng giám đốc đang rất vui vẻ về nhà nhìn ngắm vợ tổng giám đốc sao, sao tự nhiên nói trờ mặt là lập tức trở mặt rồi?Anh ta lập tức thằng tắp sống lưng, đợi chờ chỉ thị.“Nói cho người nhà họ Lê; sau này còn dám gọi Lê Nhược Vũ tới lần nữa, tôi sẽ lập tức biến tập đoàn nhà họ Lê thành bọt biển.”“Vâng!”“Lâm Minh! Anh dựa vàø cái gì mà làm như vậy!Hôm nay em chủ động trở về, không có bất kỳ ai gọi em về cả”Lâm Minh lạnh lẽo cứng rắn nhìn cô, ánh mắt chứa đầy tức giận: “Nhưng em trở về cũng bởi vì người nhà họ Lê, tâm trạng bị ảnh hường. Anh không nhìn quá trình bắt đầu, anh chỉ xem kết quả.”“Anh thật quá đáng” Đó cũng là người nhà của cô, mặc dù bố và em gái bụng dạ khó lường, nhưng còn mẹ thì sao?Chẳng lẽ tư cách trờ về thăm mẹ cô cũng không có sao? Lâm Minh đây là đang mạnh mẽ chia cách mối quan hệ giữa cô và nhà họ Lê.Khúc mắc trong lòng Lê Nhược Vũ càng sâu: “Anh sợ em về nhà họ Lê như vậy, có phải có việc gạt em không?”Nếu như trong lòng thằng thắng vô tư, vốn không cần không cho mình trờ về. Hay là Lê Nhã Tuyết không hề nói dối, anh và Nhã Tuyết thật sự có gì đó, cho nên mới nổi trận lôi đình, cố gắng giấu đầu hờ đuôi.“Nói cho cùng, con mẹ nó em vẫn hoài nghỉ Lê Nhã Tuyết mang thai con của anh.”Lâm Minh tức giận, nhưng anh không thể nồi giận với Lê Nhược Vũ.Âm thanh anh đấm vào cửa vào cửa váng bên tai cô, sức mạnh tay anh đấm xuống rất lớn, cửa “ong ong” chấn động, ngay cả tâm trí của Lê Nhược Vũ cũng run rầy theo.Sức mạnh lớn như vậy, tay anh đau biết bao nhiêu.“Anh không sao chứ, em xem một chút, có đau không? Có bị thương tới gân cốt không?” Lê Nhược Vũ phản ứng lại, lập tức kéo tay anh, muốn kiểm tra vết thương.Nhưng anh lại hờ hững rút tay ra, lạnh lùng nhìn cô một cái: “Nếu không tin tường anh thì không cần thể hiện ra bộ dáng này khiến anh hiều lầm.”

Chương 296

“Cuộc đời này là của chính em, em không muốn trải qua một cách ngu ngốc như vậy.”

“Vì vậy cho nên dù thế nào đi chăng nữa thì em vẫn không muốn công ty mà anh đưa cho em, vì sợ là quan hệ với nhau, lúc chấm dứt sẽ không sạch sẽ đúng không!” Lâm Minh sắp tức đến phát điên rồi.

Thiệt thòi cho anh còn tường rằng Lê Nhược Vũ đã hoàn toàn thuộc về mình rồi.

Nhưng sự thật lại cho anh một đòn cảnh cáo, người phụ nữ này sống còn lý trí hơn mình, cô đã thuận tay chuẩn bị xong việc dứt áo ra đi.

“Nếu như anh không phản bội em thì anh cần gì phải lo lắng những thứ này. Chúng ta đã nói xong rồi kia mà, những chuyện cũ trước kia sẽ bỏ qua, tất cả mọi thứ chỉ nhìn sau này.” Lê Nhược Vũ chống lại ánh mắt nổi giận của anh: “Vì vậy, rốt cuộc là anh có từng làm chuyện không nên làm chưa?”

“Con mẹ nó, rốt cuộc em đang nghỉ ngờ anh điều gì? ! Lê Nhã Tuyết với anh, dù một chút xíu quan hệ cũng không có, anh nhìn thấy cô ta chỉ cảm thấy chán ghét!” Lâm Minh tức giận không kiểm chế được: “Đã biết rõ nhà họ Lê là một cái hang chuột.”

Anh buông Lê Nhật Lĩnh rá, lấy điện thoại dĩ động ra, bấm số gọi: “Trợ lý Lưu!”

“Vâng.” Trợ lý Lưu nhận được cuộc điện thoại này khiến vẻ mặt anh ta sững sờ, không phải tổng giám đốc đang rất vui vẻ về nhà nhìn ngắm vợ tổng giám đốc sao, sao tự nhiên nói trờ mặt là lập tức trở mặt rồi?

Anh ta lập tức thằng tắp sống lưng, đợi chờ chỉ thị.

“Nói cho người nhà họ Lê; sau này còn dám gọi Lê Nhược Vũ tới lần nữa, tôi sẽ lập tức biến tập đoàn nhà họ Lê thành bọt biển.”

“Vâng!”

“Lâm Minh! Anh dựa vàø cái gì mà làm như vậy!

Hôm nay em chủ động trở về, không có bất kỳ ai gọi em về cả”

Lâm Minh lạnh lẽo cứng rắn nhìn cô, ánh mắt chứa đầy tức giận: “Nhưng em trở về cũng bởi vì người nhà họ Lê, tâm trạng bị ảnh hường. Anh không nhìn quá trình bắt đầu, anh chỉ xem kết quả.”

“Anh thật quá đáng” Đó cũng là người nhà của cô, mặc dù bố và em gái bụng dạ khó lường, nhưng còn mẹ thì sao?

Chẳng lẽ tư cách trờ về thăm mẹ cô cũng không có sao? Lâm Minh đây là đang mạnh mẽ chia cách mối quan hệ giữa cô và nhà họ Lê.

Khúc mắc trong lòng Lê Nhược Vũ càng sâu: “Anh sợ em về nhà họ Lê như vậy, có phải có việc gạt em không?”

Nếu như trong lòng thằng thắng vô tư, vốn không cần không cho mình trờ về. Hay là Lê Nhã Tuyết không hề nói dối, anh và Nhã Tuyết thật sự có gì đó, cho nên mới nổi trận lôi đình, cố gắng giấu đầu hờ đuôi.

“Nói cho cùng, con mẹ nó em vẫn hoài nghỉ Lê Nhã Tuyết mang thai con của anh.”

Lâm Minh tức giận, nhưng anh không thể nồi giận với Lê Nhược Vũ.

Âm thanh anh đấm vào cửa vào cửa váng bên tai cô, sức mạnh tay anh đấm xuống rất lớn, cửa “ong ong” chấn động, ngay cả tâm trí của Lê Nhược Vũ cũng run rầy theo.

Sức mạnh lớn như vậy, tay anh đau biết bao nhiêu.

“Anh không sao chứ, em xem một chút, có đau không? Có bị thương tới gân cốt không?” Lê Nhược Vũ phản ứng lại, lập tức kéo tay anh, muốn kiểm tra vết thương.

Nhưng anh lại hờ hững rút tay ra, lạnh lùng nhìn cô một cái: “Nếu không tin tường anh thì không cần thể hiện ra bộ dáng này khiến anh hiều lầm.”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 296“Cuộc đời này là của chính em, em không muốn trải qua một cách ngu ngốc như vậy.”“Vì vậy cho nên dù thế nào đi chăng nữa thì em vẫn không muốn công ty mà anh đưa cho em, vì sợ là quan hệ với nhau, lúc chấm dứt sẽ không sạch sẽ đúng không!” Lâm Minh sắp tức đến phát điên rồi.Thiệt thòi cho anh còn tường rằng Lê Nhược Vũ đã hoàn toàn thuộc về mình rồi.Nhưng sự thật lại cho anh một đòn cảnh cáo, người phụ nữ này sống còn lý trí hơn mình, cô đã thuận tay chuẩn bị xong việc dứt áo ra đi.“Nếu như anh không phản bội em thì anh cần gì phải lo lắng những thứ này. Chúng ta đã nói xong rồi kia mà, những chuyện cũ trước kia sẽ bỏ qua, tất cả mọi thứ chỉ nhìn sau này.” Lê Nhược Vũ chống lại ánh mắt nổi giận của anh: “Vì vậy, rốt cuộc là anh có từng làm chuyện không nên làm chưa?”“Con mẹ nó, rốt cuộc em đang nghỉ ngờ anh điều gì? ! Lê Nhã Tuyết với anh, dù một chút xíu quan hệ cũng không có, anh nhìn thấy cô ta chỉ cảm thấy chán ghét!” Lâm Minh tức giận không kiểm chế được: “Đã biết rõ nhà họ Lê là một cái hang chuột.”Anh buông Lê Nhật Lĩnh rá, lấy điện thoại dĩ động ra, bấm số gọi: “Trợ lý Lưu!”“Vâng.” Trợ lý Lưu nhận được cuộc điện thoại này khiến vẻ mặt anh ta sững sờ, không phải tổng giám đốc đang rất vui vẻ về nhà nhìn ngắm vợ tổng giám đốc sao, sao tự nhiên nói trờ mặt là lập tức trở mặt rồi?Anh ta lập tức thằng tắp sống lưng, đợi chờ chỉ thị.“Nói cho người nhà họ Lê; sau này còn dám gọi Lê Nhược Vũ tới lần nữa, tôi sẽ lập tức biến tập đoàn nhà họ Lê thành bọt biển.”“Vâng!”“Lâm Minh! Anh dựa vàø cái gì mà làm như vậy!Hôm nay em chủ động trở về, không có bất kỳ ai gọi em về cả”Lâm Minh lạnh lẽo cứng rắn nhìn cô, ánh mắt chứa đầy tức giận: “Nhưng em trở về cũng bởi vì người nhà họ Lê, tâm trạng bị ảnh hường. Anh không nhìn quá trình bắt đầu, anh chỉ xem kết quả.”“Anh thật quá đáng” Đó cũng là người nhà của cô, mặc dù bố và em gái bụng dạ khó lường, nhưng còn mẹ thì sao?Chẳng lẽ tư cách trờ về thăm mẹ cô cũng không có sao? Lâm Minh đây là đang mạnh mẽ chia cách mối quan hệ giữa cô và nhà họ Lê.Khúc mắc trong lòng Lê Nhược Vũ càng sâu: “Anh sợ em về nhà họ Lê như vậy, có phải có việc gạt em không?”Nếu như trong lòng thằng thắng vô tư, vốn không cần không cho mình trờ về. Hay là Lê Nhã Tuyết không hề nói dối, anh và Nhã Tuyết thật sự có gì đó, cho nên mới nổi trận lôi đình, cố gắng giấu đầu hờ đuôi.“Nói cho cùng, con mẹ nó em vẫn hoài nghỉ Lê Nhã Tuyết mang thai con của anh.”Lâm Minh tức giận, nhưng anh không thể nồi giận với Lê Nhược Vũ.Âm thanh anh đấm vào cửa vào cửa váng bên tai cô, sức mạnh tay anh đấm xuống rất lớn, cửa “ong ong” chấn động, ngay cả tâm trí của Lê Nhược Vũ cũng run rầy theo.Sức mạnh lớn như vậy, tay anh đau biết bao nhiêu.“Anh không sao chứ, em xem một chút, có đau không? Có bị thương tới gân cốt không?” Lê Nhược Vũ phản ứng lại, lập tức kéo tay anh, muốn kiểm tra vết thương.Nhưng anh lại hờ hững rút tay ra, lạnh lùng nhìn cô một cái: “Nếu không tin tường anh thì không cần thể hiện ra bộ dáng này khiến anh hiều lầm.”

Chương 296