Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 331
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 331“Con yêu cô ta đến vậy ư?”“Đúng vậy, con yêu cô ấy, rất rất yêu.”Hoàng Ánh không hiểu được sao bỗng nhiên con trai mình cứ như là bị bỏ bùa vậy, lòng dạ đều để trên người Lê Nhược Vũ, rõ ràng trước kia vẫn luôn là bộ dạng không thèm đoái hoài gì đến cô, thậm chí ghét bỏ cô.Lê Nhược Vũ mới trở vê nửa năm nhưng đã tóm gọn anh vào trong tay.Lê Nhược Vũ có thật sự đơn thuần hay là thủ đoạn cao thâm?Bà không thể hiểu được.“Mẹ, mẹ đừng can thiệp vào chuyện giữa vợ chồng con nữa, bây giờ chúng con đang rất hạnh phúc”“Mẹ thấy con chắc là bị bỏ bùa rồi!” Người bị cắm sừng mà vẫn vui vẻ chịu đựng kia có còn là con trai của bà nữa hay không?“Có lẽ là vậy. Nhưng mẹ à, thật sự mỗi ngày con đều cảm thấy rất may mắn. Nếu không phải con kịp thời phát hiện ra chân tướng, lỡ như đánh mất cô ấy thật rồi, sau này con có hối hận cũng không biết còn có thể trở về như cũ không.” Lâm Minh nói.“Con có ý gì?”“Chuyện của ba năm trước là do con vẫn luôn hiểu lầm cô ấy. Con có lỗi với cô ấy”“Áy náy không phải là yêu! Nhà họ Lâm chúng ta có thể bồi thường! Mấy năm qua, khoản trợ cấp tài chính mà nhà họ Lâm cung cấp cho nhà họ Lê từ lâu đã đủ để đền đáp phần ân nghĩa này. Nếu Lê Nhược Vũ cảm thấy vẫn chưa đủ, chúng ta có thể đưa thêm một trăm triệu tệ để chấm dứt món giao dịch này. ““Mẹ, con yêu cô ấy, con thật sự yêu cô ấy, không liên quan gì đến chuyện áy náy cả”“Quân!”“Cho con một cơ hội nữa để con và cô ấy được sống bên nhau, được không?”Hoàng Ánh không lay chuyển được con trai, chỉ có thể gật đầu: “Thế nhưng nếu như còn có lần sau, mẹ nhất định sẽ không dễ dàng cho qua như vậy đâu.”“Không có lần sau nữa”Đúng lúc bà chuẩn bị cúp điện thoại, Lâm Minh lại nói: “Mẹ, còn có một việc, con muốn xin mẹ: Anh đã dùng chữ “xin”.Đứa con cao ngạo này của bà từ khi nào đã biết nói chữ “xin” với người ta?“Cô ấy muốn trở về nhà họ Lâm để thăm mẹ, đến lúc đó, xin mẹ hãy đối xử với cô ấy tốt một chút, cho dù không thể được giống lúc trước nhưng ít nhất cũng đừng xỉa xói cô ấy bằng mấy chuyện này, được không ạ?”“Quân, con trúng tà thật rồi!”Hoàng Ánh nổi giật đùng đùng cắt đứt điện thoại.Con của bà thật sự bị người phụ nữ Lê Nhược Vũ kia mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.Cuộc trò chuyện chấm dứt, Lâm Minh chuẩn bị quay lại tiếp tục xem phim với Lê Nhược Vũ.Kết quả vừa quay đầu lại, đã thấy cô đứng ở cách đó không xa, con ngươi đen như mực nhìn mình không chớp mắt.Trong lòng Lâm Minh căng thẳng: “Em ra đây từ lúc nào?”Những lời vừa rồi anh nói với mẹ, cô đã nghe được bao nhiêu?
Chương 331
“Con yêu cô ta đến vậy ư?”
“Đúng vậy, con yêu cô ấy, rất rất yêu.”
Hoàng Ánh không hiểu được sao bỗng nhiên con trai mình cứ như là bị bỏ bùa vậy, lòng dạ đều để trên người Lê Nhược Vũ, rõ ràng trước kia vẫn luôn là bộ dạng không thèm đoái hoài gì đến cô, thậm chí ghét bỏ cô.
Lê Nhược Vũ mới trở vê nửa năm nhưng đã tóm gọn anh vào trong tay.
Lê Nhược Vũ có thật sự đơn thuần hay là thủ đoạn cao thâm?
Bà không thể hiểu được.
“Mẹ, mẹ đừng can thiệp vào chuyện giữa vợ chồng con nữa, bây giờ chúng con đang rất hạnh phúc”
“Mẹ thấy con chắc là bị bỏ bùa rồi!” Người bị cắm sừng mà vẫn vui vẻ chịu đựng kia có còn là con trai của bà nữa hay không?
“Có lẽ là vậy. Nhưng mẹ à, thật sự mỗi ngày con đều cảm thấy rất may mắn. Nếu không phải con kịp thời phát hiện ra chân tướng, lỡ như đánh mất cô ấy thật rồi, sau này con có hối hận cũng không biết còn có thể trở về như cũ không.” Lâm Minh nói.
“Con có ý gì?”
“Chuyện của ba năm trước là do con vẫn luôn hiểu lầm cô ấy. Con có lỗi với cô ấy”
“Áy náy không phải là yêu! Nhà họ Lâm chúng ta có thể bồi thường! Mấy năm qua, khoản trợ cấp tài chính mà nhà họ Lâm cung cấp cho nhà họ Lê từ lâu đã đủ để đền đáp phần ân nghĩa này. Nếu Lê Nhược Vũ cảm thấy vẫn chưa đủ, chúng ta có thể đưa thêm một trăm triệu tệ để chấm dứt món giao dịch này. “
“Mẹ, con yêu cô ấy, con thật sự yêu cô ấy, không liên quan gì đến chuyện áy náy cả”
“Quân!”
“Cho con một cơ hội nữa để con và cô ấy được sống bên nhau, được không?”
Hoàng Ánh không lay chuyển được con trai, chỉ có thể gật đầu: “Thế nhưng nếu như còn có lần sau, mẹ nhất định sẽ không dễ dàng cho qua như vậy đâu.”
“Không có lần sau nữa”
Đúng lúc bà chuẩn bị cúp điện thoại, Lâm Minh lại nói: “Mẹ, còn có một việc, con muốn xin mẹ: Anh đã dùng chữ “xin”.
Đứa con cao ngạo này của bà từ khi nào đã biết nói chữ “xin” với người ta?
“Cô ấy muốn trở về nhà họ Lâm để thăm mẹ, đến lúc đó, xin mẹ hãy đối xử với cô ấy tốt một chút, cho dù không thể được giống lúc trước nhưng ít nhất cũng đừng xỉa xói cô ấy bằng mấy chuyện này, được không ạ?”
“Quân, con trúng tà thật rồi!”
Hoàng Ánh nổi giật đùng đùng cắt đứt điện thoại.
Con của bà thật sự bị người phụ nữ Lê Nhược Vũ kia mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.
Cuộc trò chuyện chấm dứt, Lâm Minh chuẩn bị quay lại tiếp tục xem phim với Lê Nhược Vũ.
Kết quả vừa quay đầu lại, đã thấy cô đứng ở cách đó không xa, con ngươi đen như mực nhìn mình không chớp mắt.
Trong lòng Lâm Minh căng thẳng: “Em ra đây từ lúc nào?”
Những lời vừa rồi anh nói với mẹ, cô đã nghe được bao nhiêu?
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 331“Con yêu cô ta đến vậy ư?”“Đúng vậy, con yêu cô ấy, rất rất yêu.”Hoàng Ánh không hiểu được sao bỗng nhiên con trai mình cứ như là bị bỏ bùa vậy, lòng dạ đều để trên người Lê Nhược Vũ, rõ ràng trước kia vẫn luôn là bộ dạng không thèm đoái hoài gì đến cô, thậm chí ghét bỏ cô.Lê Nhược Vũ mới trở vê nửa năm nhưng đã tóm gọn anh vào trong tay.Lê Nhược Vũ có thật sự đơn thuần hay là thủ đoạn cao thâm?Bà không thể hiểu được.“Mẹ, mẹ đừng can thiệp vào chuyện giữa vợ chồng con nữa, bây giờ chúng con đang rất hạnh phúc”“Mẹ thấy con chắc là bị bỏ bùa rồi!” Người bị cắm sừng mà vẫn vui vẻ chịu đựng kia có còn là con trai của bà nữa hay không?“Có lẽ là vậy. Nhưng mẹ à, thật sự mỗi ngày con đều cảm thấy rất may mắn. Nếu không phải con kịp thời phát hiện ra chân tướng, lỡ như đánh mất cô ấy thật rồi, sau này con có hối hận cũng không biết còn có thể trở về như cũ không.” Lâm Minh nói.“Con có ý gì?”“Chuyện của ba năm trước là do con vẫn luôn hiểu lầm cô ấy. Con có lỗi với cô ấy”“Áy náy không phải là yêu! Nhà họ Lâm chúng ta có thể bồi thường! Mấy năm qua, khoản trợ cấp tài chính mà nhà họ Lâm cung cấp cho nhà họ Lê từ lâu đã đủ để đền đáp phần ân nghĩa này. Nếu Lê Nhược Vũ cảm thấy vẫn chưa đủ, chúng ta có thể đưa thêm một trăm triệu tệ để chấm dứt món giao dịch này. ““Mẹ, con yêu cô ấy, con thật sự yêu cô ấy, không liên quan gì đến chuyện áy náy cả”“Quân!”“Cho con một cơ hội nữa để con và cô ấy được sống bên nhau, được không?”Hoàng Ánh không lay chuyển được con trai, chỉ có thể gật đầu: “Thế nhưng nếu như còn có lần sau, mẹ nhất định sẽ không dễ dàng cho qua như vậy đâu.”“Không có lần sau nữa”Đúng lúc bà chuẩn bị cúp điện thoại, Lâm Minh lại nói: “Mẹ, còn có một việc, con muốn xin mẹ: Anh đã dùng chữ “xin”.Đứa con cao ngạo này của bà từ khi nào đã biết nói chữ “xin” với người ta?“Cô ấy muốn trở về nhà họ Lâm để thăm mẹ, đến lúc đó, xin mẹ hãy đối xử với cô ấy tốt một chút, cho dù không thể được giống lúc trước nhưng ít nhất cũng đừng xỉa xói cô ấy bằng mấy chuyện này, được không ạ?”“Quân, con trúng tà thật rồi!”Hoàng Ánh nổi giật đùng đùng cắt đứt điện thoại.Con của bà thật sự bị người phụ nữ Lê Nhược Vũ kia mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.Cuộc trò chuyện chấm dứt, Lâm Minh chuẩn bị quay lại tiếp tục xem phim với Lê Nhược Vũ.Kết quả vừa quay đầu lại, đã thấy cô đứng ở cách đó không xa, con ngươi đen như mực nhìn mình không chớp mắt.Trong lòng Lâm Minh căng thẳng: “Em ra đây từ lúc nào?”Những lời vừa rồi anh nói với mẹ, cô đã nghe được bao nhiêu?