Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 336

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 336Anh nhướng mày, gọi cô: “Em qua đây xem là biết anh có ký nhầm không mà”“Không phải là cơ mật kinh doanh sao? Em có thể xem hả?”“khắp người anh từ trên xuống dưới, không có chỗ nào là em không thể nhìn được”Nghe anh nói như vậy, Lê Nhược Vũ cũng nhàn rỗi, liền bước tới.Đi đến trước mặt anh mới phát hiện, câu này của anh có vấn đề, lại là ý đồ đen tối: “Anh có thể đừng có lúc nào cũng nghĩ mấy cái đó không?”“Nhìn thấy em, anh liền không nhịn được nghĩ về mấy cái đó”Nói giống như trong mấy video cô là kẻ trêu ghẹo vậy.Nhìn thấy ánh mắt mờ ám của anh, cô cũng không định nhìn nữa, vừa chuẩn bị đi, liền bị Lâm Minh kéo vào ngồi trên đùi anh, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm áp phả vào gò má mỏng manh và nhạy cảm của cô.“Vừa nhìn thấy em, anh liền nhớ đến nốt ruồi đỏ trên ngực em” Vừa nói, giọng nói càng trầm hơn, đến hơi thở cũng trở nên nặng nề: “Còn vết bớt màu hồng kích thước bằng móng tay trên mông em”Lệ Nhược Vũ giật mình: “Anh điên rồi, đây là văn phòng đấy”Tài liệu vương vãi dưới đất, anh ôm lấy cơ thể cô, đè lên trên bàn làm việc: “Yên tâm, bọn họ không dám vào đâu, cho dù có chuyện gấp, cũng phải gõ cửa trước khi đi vào.”“Ở đây không được”“Được”“Không được, cửa sổ sát đất quá lớn, sẽ bị người khác nhìn thấy”“Được, ở đây là tâng cao, người khác không nhìn thấy được”“Nhưng em không quen thế này”“Vừa bắt đầu, em cũng không quen với các tư thế khác nhau trên giường, làm nhiều lần rồi không phải cũng quen sao, đời người cần trải nghiệm nhiều, kinh nghiệm nhiều”“Không được!”Anh lùi lại một bước, để cô vòng chân qua eo mình, giống như ôm đứa trẻ đi đến bên rèm cửa: “Vậy anh đi kéo rèm cửa lại”Lê Nhược Vũ đương nhiên không để anh qua đó làm bừa: “Ngộ nh trợ lí Lưu đi vào thì sao?”Người phụ nữ trên người giấy dụa không chịu hợp tác, Lâm Minh không còn cách nào chỉ có thể ép cô lên trên ghế sô pha bên cửa sổ, đưa tay c ởi quần áo của cô: “Không thể nào, anh nói rồi, bọn họ cho dù có đi vào cũng phải gõ cửa thông báo trước.”Vừa nói dứt lời, đã bị thực tế tát vào mặt.Hà Duy Hùng nghênh ngang đẩy cửa bước vào.Đừng nói đến gõ cửa, đến ý định dừng lại một chút cũng không có, bước chân nhịp nhàng, vẻ mặt vui tươi bước vào.Để ý thấy hai người đang âu yếm nhau trên sô pha chuẩn bị tư thế ân ái, Hà Duy Hùng đột nhiên cảm thấy đôi mắt hợp kim độc thân của mình sắp bị đui mù.“Chết tiệt” Lâm Minh thấp giọng chửi, đứng dậy khỏi người Lê Nhược Vũ, chỉnh lại phần vai áo bị lộ cho cô.Phát hiện Hà Vi Nhiên vẫn đang cười đùa nhìn bọn họ, Lâm Minh thấp giọng mắng anh ta: “Chó độc thân nhìn cái gì, quay người lại.”

Chương 336

Anh nhướng mày, gọi cô: “Em qua đây xem là biết anh có ký nhầm không mà”

“Không phải là cơ mật kinh doanh sao? Em có thể xem hả?”

“khắp người anh từ trên xuống dưới, không có chỗ nào là em không thể nhìn được”

Nghe anh nói như vậy, Lê Nhược Vũ cũng nhàn rỗi, liền bước tới.

Đi đến trước mặt anh mới phát hiện, câu này của anh có vấn đề, lại là ý đồ đen tối: “Anh có thể đừng có lúc nào cũng nghĩ mấy cái đó không?”

“Nhìn thấy em, anh liền không nhịn được nghĩ về mấy cái đó”

Nói giống như trong mấy video cô là kẻ trêu ghẹo vậy.

Nhìn thấy ánh mắt mờ ám của anh, cô cũng không định nhìn nữa, vừa chuẩn bị đi, liền bị Lâm Minh kéo vào ngồi trên đùi anh, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm áp phả vào gò má mỏng manh và nhạy cảm của cô.

“Vừa nhìn thấy em, anh liền nhớ đến nốt ruồi đỏ trên ngực em” Vừa nói, giọng nói càng trầm hơn, đến hơi thở cũng trở nên nặng nề: “Còn vết bớt màu hồng kích thước bằng móng tay trên mông em”

Lệ Nhược Vũ giật mình: “Anh điên rồi, đây là văn phòng đấy”

Tài liệu vương vãi dưới đất, anh ôm lấy cơ thể cô, đè lên trên bàn làm việc: “Yên tâm, bọn họ không dám vào đâu, cho dù có chuyện gấp, cũng phải gõ cửa trước khi đi vào.”

“Ở đây không được”

“Được”

“Không được, cửa sổ sát đất quá lớn, sẽ bị người khác nhìn thấy”

“Được, ở đây là tâng cao, người khác không nhìn thấy được”

“Nhưng em không quen thế này”

“Vừa bắt đầu, em cũng không quen với các tư thế khác nhau trên giường, làm nhiều lần rồi không phải cũng quen sao, đời người cần trải nghiệm nhiều, kinh nghiệm nhiều”

“Không được!”

Anh lùi lại một bước, để cô vòng chân qua eo mình, giống như ôm đứa trẻ đi đến bên rèm cửa: “Vậy anh đi kéo rèm cửa lại”

Lê Nhược Vũ đương nhiên không để anh qua đó làm bừa: “Ngộ nh trợ lí Lưu đi vào thì sao?”

Người phụ nữ trên người giấy dụa không chịu hợp tác, Lâm Minh không còn cách nào chỉ có thể ép cô lên trên ghế sô pha bên cửa sổ, đưa tay c ởi quần áo của cô: “Không thể nào, anh nói rồi, bọn họ cho dù có đi vào cũng phải gõ cửa thông báo trước.”

Vừa nói dứt lời, đã bị thực tế tát vào mặt.

Hà Duy Hùng nghênh ngang đẩy cửa bước vào.

Đừng nói đến gõ cửa, đến ý định dừng lại một chút cũng không có, bước chân nhịp nhàng, vẻ mặt vui tươi bước vào.

Để ý thấy hai người đang âu yếm nhau trên sô pha chuẩn bị tư thế ân ái, Hà Duy Hùng đột nhiên cảm thấy đôi mắt hợp kim độc thân của mình sắp bị đui mù.

“Chết tiệt” Lâm Minh thấp giọng chửi, đứng dậy khỏi người Lê Nhược Vũ, chỉnh lại phần vai áo bị lộ cho cô.

Phát hiện Hà Vi Nhiên vẫn đang cười đùa nhìn bọn họ, Lâm Minh thấp giọng mắng anh ta: “Chó độc thân nhìn cái gì, quay người lại.”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 336Anh nhướng mày, gọi cô: “Em qua đây xem là biết anh có ký nhầm không mà”“Không phải là cơ mật kinh doanh sao? Em có thể xem hả?”“khắp người anh từ trên xuống dưới, không có chỗ nào là em không thể nhìn được”Nghe anh nói như vậy, Lê Nhược Vũ cũng nhàn rỗi, liền bước tới.Đi đến trước mặt anh mới phát hiện, câu này của anh có vấn đề, lại là ý đồ đen tối: “Anh có thể đừng có lúc nào cũng nghĩ mấy cái đó không?”“Nhìn thấy em, anh liền không nhịn được nghĩ về mấy cái đó”Nói giống như trong mấy video cô là kẻ trêu ghẹo vậy.Nhìn thấy ánh mắt mờ ám của anh, cô cũng không định nhìn nữa, vừa chuẩn bị đi, liền bị Lâm Minh kéo vào ngồi trên đùi anh, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm áp phả vào gò má mỏng manh và nhạy cảm của cô.“Vừa nhìn thấy em, anh liền nhớ đến nốt ruồi đỏ trên ngực em” Vừa nói, giọng nói càng trầm hơn, đến hơi thở cũng trở nên nặng nề: “Còn vết bớt màu hồng kích thước bằng móng tay trên mông em”Lệ Nhược Vũ giật mình: “Anh điên rồi, đây là văn phòng đấy”Tài liệu vương vãi dưới đất, anh ôm lấy cơ thể cô, đè lên trên bàn làm việc: “Yên tâm, bọn họ không dám vào đâu, cho dù có chuyện gấp, cũng phải gõ cửa trước khi đi vào.”“Ở đây không được”“Được”“Không được, cửa sổ sát đất quá lớn, sẽ bị người khác nhìn thấy”“Được, ở đây là tâng cao, người khác không nhìn thấy được”“Nhưng em không quen thế này”“Vừa bắt đầu, em cũng không quen với các tư thế khác nhau trên giường, làm nhiều lần rồi không phải cũng quen sao, đời người cần trải nghiệm nhiều, kinh nghiệm nhiều”“Không được!”Anh lùi lại một bước, để cô vòng chân qua eo mình, giống như ôm đứa trẻ đi đến bên rèm cửa: “Vậy anh đi kéo rèm cửa lại”Lê Nhược Vũ đương nhiên không để anh qua đó làm bừa: “Ngộ nh trợ lí Lưu đi vào thì sao?”Người phụ nữ trên người giấy dụa không chịu hợp tác, Lâm Minh không còn cách nào chỉ có thể ép cô lên trên ghế sô pha bên cửa sổ, đưa tay c ởi quần áo của cô: “Không thể nào, anh nói rồi, bọn họ cho dù có đi vào cũng phải gõ cửa thông báo trước.”Vừa nói dứt lời, đã bị thực tế tát vào mặt.Hà Duy Hùng nghênh ngang đẩy cửa bước vào.Đừng nói đến gõ cửa, đến ý định dừng lại một chút cũng không có, bước chân nhịp nhàng, vẻ mặt vui tươi bước vào.Để ý thấy hai người đang âu yếm nhau trên sô pha chuẩn bị tư thế ân ái, Hà Duy Hùng đột nhiên cảm thấy đôi mắt hợp kim độc thân của mình sắp bị đui mù.“Chết tiệt” Lâm Minh thấp giọng chửi, đứng dậy khỏi người Lê Nhược Vũ, chỉnh lại phần vai áo bị lộ cho cô.Phát hiện Hà Vi Nhiên vẫn đang cười đùa nhìn bọn họ, Lâm Minh thấp giọng mắng anh ta: “Chó độc thân nhìn cái gì, quay người lại.”

Chương 336