Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 362

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 362Mí mắt của Lâm Minh cứ nhảy lên suốt, anh cảm giác có chỗ nào đó không thoải mái Nhìn quanh phòng làm việc với cửa sổ sát đất trống trải, lúc này anh mới thấy nhớ Lê Nhược Vũ.Anh muốn gọi cô tới đưa cơm cho mình.Nhưng Lê Nhược Vũ không dám nhận điện thoại của anh, giờ đây trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu.Cô đồng ý rồi, đồng ý chia anh cho em gái.Thế mà cô lại đồng ý rồi.Cô che mắt, nhìn thấy ánh nắng lại vô thức muốn khóc.Lâm Minh gọi điện thoại hai lần cô đều không nhận máy nên mới nhắn tin sang.“Vợ ơi, em đang làm gì đó? Mấy món tối qua chưa ăn xong, em gói lại chút nữa tới giờ cơm trưa thì mang qua cho anh nhé, anh đói.”Đến khi Lê Nhược Vũ định thần lại, dường như ngón tay cô vẫn còn đang run rẩy.“Để trợ lý Lưu đi mua đồ ăn cho anh nhé, em không thoải mái”“Có phải tối qua anh ác quá không?”“Không phải”Suy nghĩ một chút, cô lại gửi thêm câu nữa: “Em không sao, anh đừng suy nghĩ nhiều, em chỉ muốn nghỉ ngơi một lúc thôi.”Lâm Minh không nhắn tin lại nữa mà gọi điện thoại sang.Lê Nhược Vũ không dám nhận máy, bây giờ cô nói chuyện đều mang theo giọng mũi, cô sợ bị anh ấy nghe được.Lâm Minh chỉ gọi một lần, cô không nhận nên anh không gọi nữa.Nhưng Lê Nhược Vũ không ngờ là, nửa tiếng sau anh lại xuất hiện trước mặt cô.€ô ngồi ở trên ghế salon, viền mắt đỏ hồng, trên đất vo đầy khăn giấy.Trong lòng Lâm Minh ê ẩm, anh còn tưởng là cô không thoải mái, muốn tới ôm cô đưa cô đi bệnh viện nữa.Lê Nhược Vũ vội vàng giải thích: “Lâm Minh, em không sao, em thực sự không có chuyện gì đâu”Thấy cô là lạ, anh mới thả cô xuống, trầm mặt nói: “Vậy sao em lại khóc?”€ô nhìn anh, nghĩ đến những lời mẹ mình vừa nói, nhất thời cô lại không có cách nào mở miệng được.Chuyện trái với đạo lý luân thường như vậy thì hỏi cô phải nói thế nào đây.Cô bất lực, đau lòng, cô muốn nói hết nhưng lại không thể nào nói được.Đặc biệt là với người đàn ông trước mặt này…Người đàn ông cô yêu, mà em gái cũng yêu.Lâm Minh giữ lấy vai cô, để cô ngồi xuống ghế salon, rồi lại rót một ly nước ấm.Lê Nhược Vũ cầm ly nước, trong lòng mới bình tĩnh hơn một chút.Thấy tâm trạng của cô ổn định rồi, lúc này Lâm Minh mới ngồi xuống bên cô, ánh mắt nhìn cô chăm chú: “Rốt cuộc là sao?”

Chương 362

Mí mắt của Lâm Minh cứ nhảy lên suốt, anh cảm giác có chỗ nào đó không thoải mái Nhìn quanh phòng làm việc với cửa sổ sát đất trống trải, lúc này anh mới thấy nhớ Lê Nhược Vũ.

Anh muốn gọi cô tới đưa cơm cho mình.

Nhưng Lê Nhược Vũ không dám nhận điện thoại của anh, giờ đây trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cô đồng ý rồi, đồng ý chia anh cho em gái.

Thế mà cô lại đồng ý rồi.

Cô che mắt, nhìn thấy ánh nắng lại vô thức muốn khóc.

Lâm Minh gọi điện thoại hai lần cô đều không nhận máy nên mới nhắn tin sang.

“Vợ ơi, em đang làm gì đó? Mấy món tối qua chưa ăn xong, em gói lại chút nữa tới giờ cơm trưa thì mang qua cho anh nhé, anh đói.”

Đến khi Lê Nhược Vũ định thần lại, dường như ngón tay cô vẫn còn đang run rẩy.

“Để trợ lý Lưu đi mua đồ ăn cho anh nhé, em không thoải mái”

“Có phải tối qua anh ác quá không?”

“Không phải”

Suy nghĩ một chút, cô lại gửi thêm câu nữa: “Em không sao, anh đừng suy nghĩ nhiều, em chỉ muốn nghỉ ngơi một lúc thôi.”

Lâm Minh không nhắn tin lại nữa mà gọi điện thoại sang.

Lê Nhược Vũ không dám nhận máy, bây giờ cô nói chuyện đều mang theo giọng mũi, cô sợ bị anh ấy nghe được.

Lâm Minh chỉ gọi một lần, cô không nhận nên anh không gọi nữa.

Nhưng Lê Nhược Vũ không ngờ là, nửa tiếng sau anh lại xuất hiện trước mặt cô.

€ô ngồi ở trên ghế salon, viền mắt đỏ hồng, trên đất vo đầy khăn giấy.

Trong lòng Lâm Minh ê ẩm, anh còn tưởng là cô không thoải mái, muốn tới ôm cô đưa cô đi bệnh viện nữa.

Lê Nhược Vũ vội vàng giải thích: “Lâm Minh, em không sao, em thực sự không có chuyện gì đâu”

Thấy cô là lạ, anh mới thả cô xuống, trầm mặt nói: “Vậy sao em lại khóc?”

€ô nhìn anh, nghĩ đến những lời mẹ mình vừa nói, nhất thời cô lại không có cách nào mở miệng được.

Chuyện trái với đạo lý luân thường như vậy thì hỏi cô phải nói thế nào đây.

Cô bất lực, đau lòng, cô muốn nói hết nhưng lại không thể nào nói được.

Đặc biệt là với người đàn ông trước mặt này…

Người đàn ông cô yêu, mà em gái cũng yêu.

Lâm Minh giữ lấy vai cô, để cô ngồi xuống ghế salon, rồi lại rót một ly nước ấm.

Lê Nhược Vũ cầm ly nước, trong lòng mới bình tĩnh hơn một chút.

Thấy tâm trạng của cô ổn định rồi, lúc này Lâm Minh mới ngồi xuống bên cô, ánh mắt nhìn cô chăm chú: “Rốt cuộc là sao?”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 362Mí mắt của Lâm Minh cứ nhảy lên suốt, anh cảm giác có chỗ nào đó không thoải mái Nhìn quanh phòng làm việc với cửa sổ sát đất trống trải, lúc này anh mới thấy nhớ Lê Nhược Vũ.Anh muốn gọi cô tới đưa cơm cho mình.Nhưng Lê Nhược Vũ không dám nhận điện thoại của anh, giờ đây trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu.Cô đồng ý rồi, đồng ý chia anh cho em gái.Thế mà cô lại đồng ý rồi.Cô che mắt, nhìn thấy ánh nắng lại vô thức muốn khóc.Lâm Minh gọi điện thoại hai lần cô đều không nhận máy nên mới nhắn tin sang.“Vợ ơi, em đang làm gì đó? Mấy món tối qua chưa ăn xong, em gói lại chút nữa tới giờ cơm trưa thì mang qua cho anh nhé, anh đói.”Đến khi Lê Nhược Vũ định thần lại, dường như ngón tay cô vẫn còn đang run rẩy.“Để trợ lý Lưu đi mua đồ ăn cho anh nhé, em không thoải mái”“Có phải tối qua anh ác quá không?”“Không phải”Suy nghĩ một chút, cô lại gửi thêm câu nữa: “Em không sao, anh đừng suy nghĩ nhiều, em chỉ muốn nghỉ ngơi một lúc thôi.”Lâm Minh không nhắn tin lại nữa mà gọi điện thoại sang.Lê Nhược Vũ không dám nhận máy, bây giờ cô nói chuyện đều mang theo giọng mũi, cô sợ bị anh ấy nghe được.Lâm Minh chỉ gọi một lần, cô không nhận nên anh không gọi nữa.Nhưng Lê Nhược Vũ không ngờ là, nửa tiếng sau anh lại xuất hiện trước mặt cô.€ô ngồi ở trên ghế salon, viền mắt đỏ hồng, trên đất vo đầy khăn giấy.Trong lòng Lâm Minh ê ẩm, anh còn tưởng là cô không thoải mái, muốn tới ôm cô đưa cô đi bệnh viện nữa.Lê Nhược Vũ vội vàng giải thích: “Lâm Minh, em không sao, em thực sự không có chuyện gì đâu”Thấy cô là lạ, anh mới thả cô xuống, trầm mặt nói: “Vậy sao em lại khóc?”€ô nhìn anh, nghĩ đến những lời mẹ mình vừa nói, nhất thời cô lại không có cách nào mở miệng được.Chuyện trái với đạo lý luân thường như vậy thì hỏi cô phải nói thế nào đây.Cô bất lực, đau lòng, cô muốn nói hết nhưng lại không thể nào nói được.Đặc biệt là với người đàn ông trước mặt này…Người đàn ông cô yêu, mà em gái cũng yêu.Lâm Minh giữ lấy vai cô, để cô ngồi xuống ghế salon, rồi lại rót một ly nước ấm.Lê Nhược Vũ cầm ly nước, trong lòng mới bình tĩnh hơn một chút.Thấy tâm trạng của cô ổn định rồi, lúc này Lâm Minh mới ngồi xuống bên cô, ánh mắt nhìn cô chăm chú: “Rốt cuộc là sao?”

Chương 362