Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 373
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 373Lê Nhã Tuyết ôm chặt lấy quần áo của mình, trong lòng tê tái.€ô ta rít gào lên, cúi đầu chạy ra ngoài.Cô ta không để cho những kẻ bẩn thỉu kia chạm vào, cô ta cảm giác mình rất bẩn.Mà nhóm bảo vệ nào dám thả cô ta đi, một người đè lên người cô ta, khống chế lại.Cô gái này là nhân vật nguy hiểm ở trang viên Lệ Thủy, nếu không xử lý tốt thì công việc vừa không còn nữa, mà có thể bị chịu phạt liên đới mới càng kinh khủng hơn.Cho nên với những người điên như thế này, họ không thể lơ là.Vốn hai người đàn ông đối phó với một người phụ nữ là đã dư sức, nhưng vì an toàn, họ sắp xếp bốn người.Các nhân viên an ninh khống chế Lê Nhấ Tuyết, chân tay chạm vào nhau, dây thần kinh yếu nhất của cô ta như bị chạm phải, cô ta tránh khỏi tay nhân viên nọ, cởi q/uần áo trên người mình ra: “Không phải mấy người muốn thân thể của tôi sao? Tôi cho là được.”Ở trong mắt Lê Nhã Tuyết, bốn người đàn ông này giống hệt như hai người đàn ông tối hôm đó.“Tôi cho mấy người hết, giống như lần trước, làm xong thì thả tôi đi”Vừa nói Lê Nhã Tuyết vừa cởi /sạch toàn bộ không còn một chút nào.Bốn người bảo vệ không biết nên đưa mắt nhìn đâu, vốn chỉ phải khống chế người này, không định làm gì khác.Nhưng cô gái này lại cởi s/ạch quần áo trước mặt họ.Nhưng mà, người ta là cô chủ nhà giàu, da dẻ mềm mại lắm.Một bảo vệ trẻ tuổi trong đó không nhịn được mê hoặc, ngắm nhìn thêm vài lần. Nhìn càng nhiều sắc tâm càng nổi lên.Máu nóng nổi lên, anh ta không thể kiềm chế được, xông lên phía trước đẩy Lê Nhã Tuyết ngã ra nền đất, cởi q/uần ra rồi ngồi lên trên người cô ta Người bảo vệ lớn tuổi lôi anh ta ra: “Cậu đừng có làm bậy, đây không phải phòng trực ban của chúng ta. Đây là nhà của tổng giám đốc Lâm. Nói thế nào thì người phụ nữ này cũng là em gái vợ.của tổng giám đốc Lâm. Cậu làm như vậy không Sợ xảy ra chuyện à?”“Sợ cái gì, người phụ nữ này tự cởi q/uần áo, còn có thể trách tôi cưỡng ép à? Cùng lắm thì tôi cũng chỉ có tội không khống chế được, bị cô ta quyến rũ mà thôi”Đầu óc người bảo vệ trẻ tuổi bị chữ sắc làm cho mê mu : “Anh không nhìn thấy lúc tổng giám đốc Hà đi ra ngoài, người anh ta ôm trong lòng là dáng vẻ như thế nào à? Cả mặt đầy máu, chắc chắn là người phụ nữ này gây ra. Người phụ nữ này bị tổng giám đốc Lâm phòng bị như giặc cỏ, có thể là đồ tốt đẹp gì chứ? Anh còn lo lắng điều này sao?”Anh ta nói cũng có lý, ba người bảo vệ khác cũng hơi dao động: “Nhưng chúng ta còn có nhiệm vụ là trông chừng cô ta”“Tôi vừa làm vừa canh chừng, cô ta cũng không chạy được. Tôi còn có thể sảng khoái nữa.Hơn nữa, anh xem tổng giám đốc Hà đưa bà Lâm đi bệnh viện rồi, cái dáng vẻ đó một hai tiếng đồng hồ cũng chưa quay về được đâu. Chúng ta tranh thủ, mỗi người lên một lần vẫn kịp.”Đầu óc người bảo vệ trẻ tuổi bị chữ sắc làm mụ mị không nhìn thấy lúc tổng giám đốc Hà đi ra ngoài, người anh ta ôm trong lòng là dáng vẻ như thế nào à? Cả mặt đầy máu, chắc chắn là người phụ nữ này gây ra. Người phụ nữ này bị tổng giám đốc Lâm phòng bị như giặc cỏ, có thể là đồ tốt đẹp gì chứ? Anh còn lo lắng điều này sao?”
Chương 373
Lê Nhã Tuyết ôm chặt lấy quần áo của mình, trong lòng tê tái.
€ô ta rít gào lên, cúi đầu chạy ra ngoài.
Cô ta không để cho những kẻ bẩn thỉu kia chạm vào, cô ta cảm giác mình rất bẩn.
Mà nhóm bảo vệ nào dám thả cô ta đi, một người đè lên người cô ta, khống chế lại.
Cô gái này là nhân vật nguy hiểm ở trang viên Lệ Thủy, nếu không xử lý tốt thì công việc vừa không còn nữa, mà có thể bị chịu phạt liên đới mới càng kinh khủng hơn.
Cho nên với những người điên như thế này, họ không thể lơ là.
Vốn hai người đàn ông đối phó với một người phụ nữ là đã dư sức, nhưng vì an toàn, họ sắp xếp bốn người.
Các nhân viên an ninh khống chế Lê Nhấ Tuyết, chân tay chạm vào nhau, dây thần kinh yếu nhất của cô ta như bị chạm phải, cô ta tránh khỏi tay nhân viên nọ, cởi q/uần áo trên người mình ra: “Không phải mấy người muốn thân thể của tôi sao? Tôi cho là được.”
Ở trong mắt Lê Nhã Tuyết, bốn người đàn ông này giống hệt như hai người đàn ông tối hôm đó.
“Tôi cho mấy người hết, giống như lần trước, làm xong thì thả tôi đi”
Vừa nói Lê Nhã Tuyết vừa cởi /sạch toàn bộ không còn một chút nào.
Bốn người bảo vệ không biết nên đưa mắt nhìn đâu, vốn chỉ phải khống chế người này, không định làm gì khác.
Nhưng cô gái này lại cởi s/ạch quần áo trước mặt họ.
Nhưng mà, người ta là cô chủ nhà giàu, da dẻ mềm mại lắm.
Một bảo vệ trẻ tuổi trong đó không nhịn được mê hoặc, ngắm nhìn thêm vài lần. Nhìn càng nhiều sắc tâm càng nổi lên.
Máu nóng nổi lên, anh ta không thể kiềm chế được, xông lên phía trước đẩy Lê Nhã Tuyết ngã ra nền đất, cởi q/uần ra rồi ngồi lên trên người cô ta Người bảo vệ lớn tuổi lôi anh ta ra: “Cậu đừng có làm bậy, đây không phải phòng trực ban của chúng ta. Đây là nhà của tổng giám đốc Lâm. Nói thế nào thì người phụ nữ này cũng là em gái vợ.
của tổng giám đốc Lâm. Cậu làm như vậy không Sợ xảy ra chuyện à?”
“Sợ cái gì, người phụ nữ này tự cởi q/uần áo, còn có thể trách tôi cưỡng ép à? Cùng lắm thì tôi cũng chỉ có tội không khống chế được, bị cô ta quyến rũ mà thôi”
Đầu óc người bảo vệ trẻ tuổi bị chữ sắc làm cho mê mu : “Anh không nhìn thấy lúc tổng giám đốc Hà đi ra ngoài, người anh ta ôm trong lòng là dáng vẻ như thế nào à? Cả mặt đầy máu, chắc chắn là người phụ nữ này gây ra. Người phụ nữ này bị tổng giám đốc Lâm phòng bị như giặc cỏ, có thể là đồ tốt đẹp gì chứ? Anh còn lo lắng điều này sao?”
Anh ta nói cũng có lý, ba người bảo vệ khác cũng hơi dao động: “Nhưng chúng ta còn có nhiệm vụ là trông chừng cô ta”
“Tôi vừa làm vừa canh chừng, cô ta cũng không chạy được. Tôi còn có thể sảng khoái nữa.
Hơn nữa, anh xem tổng giám đốc Hà đưa bà Lâm đi bệnh viện rồi, cái dáng vẻ đó một hai tiếng đồng hồ cũng chưa quay về được đâu. Chúng ta tranh thủ, mỗi người lên một lần vẫn kịp.”
Đầu óc người bảo vệ trẻ tuổi bị chữ sắc làm mụ mị không nhìn thấy lúc tổng giám đốc Hà đi ra ngoài, người anh ta ôm trong lòng là dáng vẻ như thế nào à? Cả mặt đầy máu, chắc chắn là người phụ nữ này gây ra. Người phụ nữ này bị tổng giám đốc Lâm phòng bị như giặc cỏ, có thể là đồ tốt đẹp gì chứ? Anh còn lo lắng điều này sao?”
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 373Lê Nhã Tuyết ôm chặt lấy quần áo của mình, trong lòng tê tái.€ô ta rít gào lên, cúi đầu chạy ra ngoài.Cô ta không để cho những kẻ bẩn thỉu kia chạm vào, cô ta cảm giác mình rất bẩn.Mà nhóm bảo vệ nào dám thả cô ta đi, một người đè lên người cô ta, khống chế lại.Cô gái này là nhân vật nguy hiểm ở trang viên Lệ Thủy, nếu không xử lý tốt thì công việc vừa không còn nữa, mà có thể bị chịu phạt liên đới mới càng kinh khủng hơn.Cho nên với những người điên như thế này, họ không thể lơ là.Vốn hai người đàn ông đối phó với một người phụ nữ là đã dư sức, nhưng vì an toàn, họ sắp xếp bốn người.Các nhân viên an ninh khống chế Lê Nhấ Tuyết, chân tay chạm vào nhau, dây thần kinh yếu nhất của cô ta như bị chạm phải, cô ta tránh khỏi tay nhân viên nọ, cởi q/uần áo trên người mình ra: “Không phải mấy người muốn thân thể của tôi sao? Tôi cho là được.”Ở trong mắt Lê Nhã Tuyết, bốn người đàn ông này giống hệt như hai người đàn ông tối hôm đó.“Tôi cho mấy người hết, giống như lần trước, làm xong thì thả tôi đi”Vừa nói Lê Nhã Tuyết vừa cởi /sạch toàn bộ không còn một chút nào.Bốn người bảo vệ không biết nên đưa mắt nhìn đâu, vốn chỉ phải khống chế người này, không định làm gì khác.Nhưng cô gái này lại cởi s/ạch quần áo trước mặt họ.Nhưng mà, người ta là cô chủ nhà giàu, da dẻ mềm mại lắm.Một bảo vệ trẻ tuổi trong đó không nhịn được mê hoặc, ngắm nhìn thêm vài lần. Nhìn càng nhiều sắc tâm càng nổi lên.Máu nóng nổi lên, anh ta không thể kiềm chế được, xông lên phía trước đẩy Lê Nhã Tuyết ngã ra nền đất, cởi q/uần ra rồi ngồi lên trên người cô ta Người bảo vệ lớn tuổi lôi anh ta ra: “Cậu đừng có làm bậy, đây không phải phòng trực ban của chúng ta. Đây là nhà của tổng giám đốc Lâm. Nói thế nào thì người phụ nữ này cũng là em gái vợ.của tổng giám đốc Lâm. Cậu làm như vậy không Sợ xảy ra chuyện à?”“Sợ cái gì, người phụ nữ này tự cởi q/uần áo, còn có thể trách tôi cưỡng ép à? Cùng lắm thì tôi cũng chỉ có tội không khống chế được, bị cô ta quyến rũ mà thôi”Đầu óc người bảo vệ trẻ tuổi bị chữ sắc làm cho mê mu : “Anh không nhìn thấy lúc tổng giám đốc Hà đi ra ngoài, người anh ta ôm trong lòng là dáng vẻ như thế nào à? Cả mặt đầy máu, chắc chắn là người phụ nữ này gây ra. Người phụ nữ này bị tổng giám đốc Lâm phòng bị như giặc cỏ, có thể là đồ tốt đẹp gì chứ? Anh còn lo lắng điều này sao?”Anh ta nói cũng có lý, ba người bảo vệ khác cũng hơi dao động: “Nhưng chúng ta còn có nhiệm vụ là trông chừng cô ta”“Tôi vừa làm vừa canh chừng, cô ta cũng không chạy được. Tôi còn có thể sảng khoái nữa.Hơn nữa, anh xem tổng giám đốc Hà đưa bà Lâm đi bệnh viện rồi, cái dáng vẻ đó một hai tiếng đồng hồ cũng chưa quay về được đâu. Chúng ta tranh thủ, mỗi người lên một lần vẫn kịp.”Đầu óc người bảo vệ trẻ tuổi bị chữ sắc làm mụ mị không nhìn thấy lúc tổng giám đốc Hà đi ra ngoài, người anh ta ôm trong lòng là dáng vẻ như thế nào à? Cả mặt đầy máu, chắc chắn là người phụ nữ này gây ra. Người phụ nữ này bị tổng giám đốc Lâm phòng bị như giặc cỏ, có thể là đồ tốt đẹp gì chứ? Anh còn lo lắng điều này sao?”