Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 383

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 383Nhưng dù cô ta không chết cũng chẳng sao.Cô ta biết mình chắc chắn không thể ở mãi trang viên Lệ Thủy này.Hiện giờ, cô ta ngày ngày phát sinh quan hệ với bốn tay bảo vệ trông chừng mình, những gã này đều thật sự tưởng rằng cô ta đã điên loạn thần chí, bị hãm h**p tập thể cũng sẽ không nói ra.Ha ha, chẳng trách cả đời chỉ có thể làm bảo Với cái nhìn ngu ngốc, thiển cận, chẳng có ý thức về nguy hiểm, không biết nặng nhẹ như vậy thì đời sau bảo vệ cũng chẳng thể làm mà được, chỉ có thể đi xin cơm dưới chân cầu vượt thôi.Từ sau khi cô ta bị hai gã đàn ông một béo một gầy lôi vào bụi cỏ làm nhục, thân thể cô ta sớm đã chẳng còn sạch sẽ nữa rồi.Dù có bị hai gã cùng làm hay bị cả bốn gã tiến vào thì đối với cô ta mà nói cũng chẳng có gì khác nhau.Nhưng vừa khéo cô ta có thể lợi dụng điểm này để dù có phải về nhà họ Lê, cô ta cũng có thể tố cáo với mẹ, ở trang viên Lệ Thủy, cô ta bị hãm h**p tập thể mà tất cả những thứ này đều do.người chị thân yêu nhất của cô ta sai khiến.Dù cho Lê Nhược Vũ có giải thích thế nào thì vết thương ở trên cơ thể cô ta đều là thật, cả dấu vết bị xâm phạm lâu dài ở th*n d*** cũng vẫn còn đó.Đến lúc ấy, bất kể ra sao thì mẹ cũng sẽ chỉ tin tưởng cô ta, rồi nổi giận, thậm chí là thù ghét Lê Nhược Vũ.Bị người mẹ mình quan tâm nhất thù ghét là loại cảm giác như thế nào?Có lẽ còn tệ hại hơn sự tuyệt vọng lúc này của cô ta, nhưng cũng chẳng sao cả, cô ta có thể từ từ, cơ hội sau này vẫn còn nhiều lắm.Nghĩ tới kế hoạch hoàn hảo của mình, Lê Nhã Tuyết cười rộ lên.Bất kể có thế nào cô ta cũng đã bước đầu thành công rồi Lê Nhược Vũ, chị cứ đợi tôi từ từ hủy hoại cả cuộc đời chị đi.Biểu cảm trên mặt Lê Nhã Tuyết quá mức đáng sợ, Hà Duy Hùng nhìn mà phát run. Cô ta thực sự đã đạt đến ranh giới cuồng điên rồi.Anh ta kéo tay Lê Nhược Vũ, cố hết sức đặt cô trong phạm vi bảo vệ của mình Lê Nhã Tuyết bật cười: “Chị gái tốt của tôi ơi, chị cũng giỏi quá đấy, tùy tiện vươn tay ra đã tóm được toàn là đàn ông tốt. Chị đã chia tay với Hạ Huy Thánh lâu vậy rồi mà anh ấy vẫn nhớ mãi không quên được chị. Giờ chị đã gả đi rồi mà đến cả bạn của chồng chị cũng quan tâm chị chu đáo như thế”Bốn chữ “quan tâm chu đáo” này bị cô ta nhấn giọng rất mạnh.Hà Duy Hùng cau mày muốn phản bác lại bị Lê Nhược Vũ cản lại.Lê Nhược Vũ dửng dưng nhìn Lê Nhã Tuyết áo quần xộc xệch, kiên định nói: “Vậy nên em trăm phương ngàn kế gọi chị tới đây, rốt cuộc là muốn nói gì?”“Vốn dĩ có rất nhiều điều muốn nói, giờ lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nên tôi chẳng còn gì muốn nói với chị cả.” Lê Nhã tuyết nhún vai, hờ hững đáp lại.Cô ta nghĩ dù gì cũng đã lột bỏ mặt nạ xuống rồi thì cần gì phải giả vờ làm người tốt nữa?Chuyện giả tạo như thế cũng chỉ có Lê Nhược Vũ mới làm được.Lúc mới bắt đầu, cô ta còn muốn nói nhiều lời khiêu khích cô hơn, thậm chí còn muốn mỗi ngày đều gọi Lê Nhược Vũ đến đây mắng nhiếc cô.Nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bây giờ cô ta không dám nữa.Nếu bây giờ không khống chế tốt thì người không chịu khổ sẽ chính là cô ta.Lê Nhược Vũ nhếch môi: “Vừa hay, chị cũng có chuyện muốn nói với em”

Chương 383

Nhưng dù cô ta không chết cũng chẳng sao.

Cô ta biết mình chắc chắn không thể ở mãi trang viên Lệ Thủy này.

Hiện giờ, cô ta ngày ngày phát sinh quan hệ với bốn tay bảo vệ trông chừng mình, những gã này đều thật sự tưởng rằng cô ta đã điên loạn thần chí, bị hãm h**p tập thể cũng sẽ không nói ra.

Ha ha, chẳng trách cả đời chỉ có thể làm bảo Với cái nhìn ngu ngốc, thiển cận, chẳng có ý thức về nguy hiểm, không biết nặng nhẹ như vậy thì đời sau bảo vệ cũng chẳng thể làm mà được, chỉ có thể đi xin cơm dưới chân cầu vượt thôi.

Từ sau khi cô ta bị hai gã đàn ông một béo một gầy lôi vào bụi cỏ làm nhục, thân thể cô ta sớm đã chẳng còn sạch sẽ nữa rồi.

Dù có bị hai gã cùng làm hay bị cả bốn gã tiến vào thì đối với cô ta mà nói cũng chẳng có gì khác nhau.

Nhưng vừa khéo cô ta có thể lợi dụng điểm này để dù có phải về nhà họ Lê, cô ta cũng có thể tố cáo với mẹ, ở trang viên Lệ Thủy, cô ta bị hãm h**p tập thể mà tất cả những thứ này đều do.

người chị thân yêu nhất của cô ta sai khiến.

Dù cho Lê Nhược Vũ có giải thích thế nào thì vết thương ở trên cơ thể cô ta đều là thật, cả dấu vết bị xâm phạm lâu dài ở th*n d*** cũng vẫn còn đó.

Đến lúc ấy, bất kể ra sao thì mẹ cũng sẽ chỉ tin tưởng cô ta, rồi nổi giận, thậm chí là thù ghét Lê Nhược Vũ.

Bị người mẹ mình quan tâm nhất thù ghét là loại cảm giác như thế nào?

Có lẽ còn tệ hại hơn sự tuyệt vọng lúc này của cô ta, nhưng cũng chẳng sao cả, cô ta có thể từ từ, cơ hội sau này vẫn còn nhiều lắm.

Nghĩ tới kế hoạch hoàn hảo của mình, Lê Nhã Tuyết cười rộ lên.

Bất kể có thế nào cô ta cũng đã bước đầu thành công rồi Lê Nhược Vũ, chị cứ đợi tôi từ từ hủy hoại cả cuộc đời chị đi.

Biểu cảm trên mặt Lê Nhã Tuyết quá mức đáng sợ, Hà Duy Hùng nhìn mà phát run. Cô ta thực sự đã đạt đến ranh giới cuồng điên rồi.

Anh ta kéo tay Lê Nhược Vũ, cố hết sức đặt cô trong phạm vi bảo vệ của mình Lê Nhã Tuyết bật cười: “Chị gái tốt của tôi ơi, chị cũng giỏi quá đấy, tùy tiện vươn tay ra đã tóm được toàn là đàn ông tốt. Chị đã chia tay với Hạ Huy Thánh lâu vậy rồi mà anh ấy vẫn nhớ mãi không quên được chị. Giờ chị đã gả đi rồi mà đến cả bạn của chồng chị cũng quan tâm chị chu đáo như thế”

Bốn chữ “quan tâm chu đáo” này bị cô ta nhấn giọng rất mạnh.

Hà Duy Hùng cau mày muốn phản bác lại bị Lê Nhược Vũ cản lại.

Lê Nhược Vũ dửng dưng nhìn Lê Nhã Tuyết áo quần xộc xệch, kiên định nói: “Vậy nên em trăm phương ngàn kế gọi chị tới đây, rốt cuộc là muốn nói gì?”

“Vốn dĩ có rất nhiều điều muốn nói, giờ lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nên tôi chẳng còn gì muốn nói với chị cả.” Lê Nhã tuyết nhún vai, hờ hững đáp lại.

Cô ta nghĩ dù gì cũng đã lột bỏ mặt nạ xuống rồi thì cần gì phải giả vờ làm người tốt nữa?

Chuyện giả tạo như thế cũng chỉ có Lê Nhược Vũ mới làm được.

Lúc mới bắt đầu, cô ta còn muốn nói nhiều lời khiêu khích cô hơn, thậm chí còn muốn mỗi ngày đều gọi Lê Nhược Vũ đến đây mắng nhiếc cô.

Nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bây giờ cô ta không dám nữa.

Nếu bây giờ không khống chế tốt thì người không chịu khổ sẽ chính là cô ta.

Lê Nhược Vũ nhếch môi: “Vừa hay, chị cũng có chuyện muốn nói với em”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 383Nhưng dù cô ta không chết cũng chẳng sao.Cô ta biết mình chắc chắn không thể ở mãi trang viên Lệ Thủy này.Hiện giờ, cô ta ngày ngày phát sinh quan hệ với bốn tay bảo vệ trông chừng mình, những gã này đều thật sự tưởng rằng cô ta đã điên loạn thần chí, bị hãm h**p tập thể cũng sẽ không nói ra.Ha ha, chẳng trách cả đời chỉ có thể làm bảo Với cái nhìn ngu ngốc, thiển cận, chẳng có ý thức về nguy hiểm, không biết nặng nhẹ như vậy thì đời sau bảo vệ cũng chẳng thể làm mà được, chỉ có thể đi xin cơm dưới chân cầu vượt thôi.Từ sau khi cô ta bị hai gã đàn ông một béo một gầy lôi vào bụi cỏ làm nhục, thân thể cô ta sớm đã chẳng còn sạch sẽ nữa rồi.Dù có bị hai gã cùng làm hay bị cả bốn gã tiến vào thì đối với cô ta mà nói cũng chẳng có gì khác nhau.Nhưng vừa khéo cô ta có thể lợi dụng điểm này để dù có phải về nhà họ Lê, cô ta cũng có thể tố cáo với mẹ, ở trang viên Lệ Thủy, cô ta bị hãm h**p tập thể mà tất cả những thứ này đều do.người chị thân yêu nhất của cô ta sai khiến.Dù cho Lê Nhược Vũ có giải thích thế nào thì vết thương ở trên cơ thể cô ta đều là thật, cả dấu vết bị xâm phạm lâu dài ở th*n d*** cũng vẫn còn đó.Đến lúc ấy, bất kể ra sao thì mẹ cũng sẽ chỉ tin tưởng cô ta, rồi nổi giận, thậm chí là thù ghét Lê Nhược Vũ.Bị người mẹ mình quan tâm nhất thù ghét là loại cảm giác như thế nào?Có lẽ còn tệ hại hơn sự tuyệt vọng lúc này của cô ta, nhưng cũng chẳng sao cả, cô ta có thể từ từ, cơ hội sau này vẫn còn nhiều lắm.Nghĩ tới kế hoạch hoàn hảo của mình, Lê Nhã Tuyết cười rộ lên.Bất kể có thế nào cô ta cũng đã bước đầu thành công rồi Lê Nhược Vũ, chị cứ đợi tôi từ từ hủy hoại cả cuộc đời chị đi.Biểu cảm trên mặt Lê Nhã Tuyết quá mức đáng sợ, Hà Duy Hùng nhìn mà phát run. Cô ta thực sự đã đạt đến ranh giới cuồng điên rồi.Anh ta kéo tay Lê Nhược Vũ, cố hết sức đặt cô trong phạm vi bảo vệ của mình Lê Nhã Tuyết bật cười: “Chị gái tốt của tôi ơi, chị cũng giỏi quá đấy, tùy tiện vươn tay ra đã tóm được toàn là đàn ông tốt. Chị đã chia tay với Hạ Huy Thánh lâu vậy rồi mà anh ấy vẫn nhớ mãi không quên được chị. Giờ chị đã gả đi rồi mà đến cả bạn của chồng chị cũng quan tâm chị chu đáo như thế”Bốn chữ “quan tâm chu đáo” này bị cô ta nhấn giọng rất mạnh.Hà Duy Hùng cau mày muốn phản bác lại bị Lê Nhược Vũ cản lại.Lê Nhược Vũ dửng dưng nhìn Lê Nhã Tuyết áo quần xộc xệch, kiên định nói: “Vậy nên em trăm phương ngàn kế gọi chị tới đây, rốt cuộc là muốn nói gì?”“Vốn dĩ có rất nhiều điều muốn nói, giờ lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn nên tôi chẳng còn gì muốn nói với chị cả.” Lê Nhã tuyết nhún vai, hờ hững đáp lại.Cô ta nghĩ dù gì cũng đã lột bỏ mặt nạ xuống rồi thì cần gì phải giả vờ làm người tốt nữa?Chuyện giả tạo như thế cũng chỉ có Lê Nhược Vũ mới làm được.Lúc mới bắt đầu, cô ta còn muốn nói nhiều lời khiêu khích cô hơn, thậm chí còn muốn mỗi ngày đều gọi Lê Nhược Vũ đến đây mắng nhiếc cô.Nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bây giờ cô ta không dám nữa.Nếu bây giờ không khống chế tốt thì người không chịu khổ sẽ chính là cô ta.Lê Nhược Vũ nhếch môi: “Vừa hay, chị cũng có chuyện muốn nói với em”

Chương 383