Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 397
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 397Lâm Minh đứng ngay đẳng sau cô, nhìn thấy hành động thật cẩn thật như vậy của cô, không nhịn được có chút chua xót nói: “Rốt cuộc sợi dây chuyền này có cái gì mà khiến em trân quý nó như thế? Đến mức mà ngay cả cái nhẫn anh tặng cho em, em cũng không quý trọng nó như thế.”“Là tín vật định ước của cha mẹ em” Cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên chiếc vòng cổ, dịu dàng nói.Ánh mắt của Lâm Minh khế trầm xuống, không nhịn được mà hỏi: “Đối với em nhà họ Lê quan trọng như thế sao?”Cô nhẹ nhàng gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu: “Ai mà không thích gia đình của mình cơ chứ? Cho dù bố mẹ đối xử với em và Lê Nhã Tuyết có chút khác biệt. Hai người họ luôn dành những thứ tốt nhất cho Nhã Tuyết, nâng như Nhã Tuyết trong lòng bàn tay, so sánh ra thì em chẳng khác gì một đứa được nhận nuôi cả.”Lê Nhược Vũ nở một nụ cười tự giễu, sau đó lại vô cùng thản nhiên nói: “Dây chuyền này là mẹ cho em khi em gái vừa mới ra đời, bà nói đây là tín vật đính ước, là kết tinh của tình yêu, mẹ cho em cái này là hi vọng em có thể biết được rằng, em cũng là con gái mà hai người họ yêu thương. Mà Nhã Tuyết là em gái, em ấy cần được chăm sóc.nhiều hơn, vì vậy có thể sẽ không đối xử công bằng với em được. Nhưng mẹ nói, mẹ vẫn hi vọng em biết được rằng, em và cái tín vật đính ước này giống nhau, đều là kết tinh tình yêu của hai người họ”Dường như vòng cổ bạch kim đã lây dính hơi ấm trên đầu ngón tay của cô: “Lúc ban đầu đối với em mà nói, chiếc vòng cổ này chẳng khác gì một thứ được gửi nhờ, nhưng hiện tại, nó đã nhắc nhở em, em và nó đều giống nhau, đều được hai người họ âm thầm yêu thương, dù có chuyện gì xảy ra, em không thể để bản thân của mình rơi vào tình huống xấu nhất.”“Đúng rồi, anh xem, sợi dây chuyền này này được chế tác vô cùng đẹp.’ Lê Nhược Vũ lấy chiếc vòng cổ ra, chỉ vào chỉ tiết mà cô nhìn thấy: “Ồ!Anh xem ở đây hình như từng được khắc chữ thì phải. nhưng thời gian đã quá lâu rồi, đã bị mài mòn nên không nhìn rõ nữa.”Hơn hai mươi năm trước, người nghệ nhân tỉ mỉ có thể khắc chữ trên khóa của vòng cổ, thì thực ra đã vô cùng giỏi rồi.Lâm Minh nhìn vào ánh mắt của cô, phát hiện thấy ánh mắt của cô vẫn thanh tịnh như thường, không hề bị ảnh hưởng ảnh bởi những người nhà họ Lê, mà thật sự đang nói về chiếc dây chuyền thì mới yên tâm.“Nhưng mà giữa chúng ta hình như cũng chưa có tín vật đính ước đấy.”€ô cười rồi nói: “Nhưng hiện tại có tặng, thì cũng chẳng phải là thời gian đính hôn nữa rồi.”Anh ngừng một chút rồi, đưa tay về phía cô ‘Em đưa cho anh chiếc dây chuyền đó đi.”“Cái này cũng có đáng bao nhiêu tiền đâu.“Anh cũng muốn nó nhắc nhở anh, lúc nào cũng phải yêu em”Lê Nhược Vũ cười cười, rốt cuộc vẫn đưa dây chuyền cho anh: “Anh giữ cẩn thận đấy! Đừng có mà làm mất”Bàn tay của cô vừa hạ xuống lòng bàn tay anh, anh liền nằm chặt nhất quyết không buông ra, sau đó nâng lên hôn hôn mấy cái: “Yên tâm đi”Việc chuyển nhà không cần bọn họ phải liên tục đứng quan sát, những người ở dưới có thể tự mình mình xử lý cho tốt.Vì vậy Lê Nhược Vũ bị Lâm Minh cưỡng ép, túm đến công ty.Lâu lắm rồi chưa thấy vợ của Tổng giám đốc và vợ của Tổng giám đốc tới công ty làm mấy trò yêu đương, nên những người nhân viên liên tục cất tiếng, chào Tổng giám đốc, chào bà chủ.
Chương 397
Lâm Minh đứng ngay đẳng sau cô, nhìn thấy hành động thật cẩn thật như vậy của cô, không nhịn được có chút chua xót nói: “Rốt cuộc sợi dây chuyền này có cái gì mà khiến em trân quý nó như thế? Đến mức mà ngay cả cái nhẫn anh tặng cho em, em cũng không quý trọng nó như thế.”
“Là tín vật định ước của cha mẹ em” Cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên chiếc vòng cổ, dịu dàng nói.
Ánh mắt của Lâm Minh khế trầm xuống, không nhịn được mà hỏi: “Đối với em nhà họ Lê quan trọng như thế sao?”
Cô nhẹ nhàng gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu: “Ai mà không thích gia đình của mình cơ chứ? Cho dù bố mẹ đối xử với em và Lê Nhã Tuyết có chút khác biệt. Hai người họ luôn dành những thứ tốt nhất cho Nhã Tuyết, nâng như Nhã Tuyết trong lòng bàn tay, so sánh ra thì em chẳng khác gì một đứa được nhận nuôi cả.”
Lê Nhược Vũ nở một nụ cười tự giễu, sau đó lại vô cùng thản nhiên nói: “Dây chuyền này là mẹ cho em khi em gái vừa mới ra đời, bà nói đây là tín vật đính ước, là kết tinh của tình yêu, mẹ cho em cái này là hi vọng em có thể biết được rằng, em cũng là con gái mà hai người họ yêu thương. Mà Nhã Tuyết là em gái, em ấy cần được chăm sóc.
nhiều hơn, vì vậy có thể sẽ không đối xử công bằng với em được. Nhưng mẹ nói, mẹ vẫn hi vọng em biết được rằng, em và cái tín vật đính ước này giống nhau, đều là kết tinh tình yêu của hai người họ”
Dường như vòng cổ bạch kim đã lây dính hơi ấm trên đầu ngón tay của cô: “Lúc ban đầu đối với em mà nói, chiếc vòng cổ này chẳng khác gì một thứ được gửi nhờ, nhưng hiện tại, nó đã nhắc nhở em, em và nó đều giống nhau, đều được hai người họ âm thầm yêu thương, dù có chuyện gì xảy ra, em không thể để bản thân của mình rơi vào tình huống xấu nhất.”
“Đúng rồi, anh xem, sợi dây chuyền này này được chế tác vô cùng đẹp.’ Lê Nhược Vũ lấy chiếc vòng cổ ra, chỉ vào chỉ tiết mà cô nhìn thấy: “Ồ!
Anh xem ở đây hình như từng được khắc chữ thì phải. nhưng thời gian đã quá lâu rồi, đã bị mài mòn nên không nhìn rõ nữa.”
Hơn hai mươi năm trước, người nghệ nhân tỉ mỉ có thể khắc chữ trên khóa của vòng cổ, thì thực ra đã vô cùng giỏi rồi.
Lâm Minh nhìn vào ánh mắt của cô, phát hiện thấy ánh mắt của cô vẫn thanh tịnh như thường, không hề bị ảnh hưởng ảnh bởi những người nhà họ Lê, mà thật sự đang nói về chiếc dây chuyền thì mới yên tâm.
“Nhưng mà giữa chúng ta hình như cũng chưa có tín vật đính ước đấy.”
€ô cười rồi nói: “Nhưng hiện tại có tặng, thì cũng chẳng phải là thời gian đính hôn nữa rồi.”
Anh ngừng một chút rồi, đưa tay về phía cô ‘Em đưa cho anh chiếc dây chuyền đó đi.”
“Cái này cũng có đáng bao nhiêu tiền đâu.
“Anh cũng muốn nó nhắc nhở anh, lúc nào cũng phải yêu em”
Lê Nhược Vũ cười cười, rốt cuộc vẫn đưa dây chuyền cho anh: “Anh giữ cẩn thận đấy! Đừng có mà làm mất”
Bàn tay của cô vừa hạ xuống lòng bàn tay anh, anh liền nằm chặt nhất quyết không buông ra, sau đó nâng lên hôn hôn mấy cái: “Yên tâm đi”
Việc chuyển nhà không cần bọn họ phải liên tục đứng quan sát, những người ở dưới có thể tự mình mình xử lý cho tốt.
Vì vậy Lê Nhược Vũ bị Lâm Minh cưỡng ép, túm đến công ty.
Lâu lắm rồi chưa thấy vợ của Tổng giám đốc và vợ của Tổng giám đốc tới công ty làm mấy trò yêu đương, nên những người nhân viên liên tục cất tiếng, chào Tổng giám đốc, chào bà chủ.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 397Lâm Minh đứng ngay đẳng sau cô, nhìn thấy hành động thật cẩn thật như vậy của cô, không nhịn được có chút chua xót nói: “Rốt cuộc sợi dây chuyền này có cái gì mà khiến em trân quý nó như thế? Đến mức mà ngay cả cái nhẫn anh tặng cho em, em cũng không quý trọng nó như thế.”“Là tín vật định ước của cha mẹ em” Cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên chiếc vòng cổ, dịu dàng nói.Ánh mắt của Lâm Minh khế trầm xuống, không nhịn được mà hỏi: “Đối với em nhà họ Lê quan trọng như thế sao?”Cô nhẹ nhàng gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu: “Ai mà không thích gia đình của mình cơ chứ? Cho dù bố mẹ đối xử với em và Lê Nhã Tuyết có chút khác biệt. Hai người họ luôn dành những thứ tốt nhất cho Nhã Tuyết, nâng như Nhã Tuyết trong lòng bàn tay, so sánh ra thì em chẳng khác gì một đứa được nhận nuôi cả.”Lê Nhược Vũ nở một nụ cười tự giễu, sau đó lại vô cùng thản nhiên nói: “Dây chuyền này là mẹ cho em khi em gái vừa mới ra đời, bà nói đây là tín vật đính ước, là kết tinh của tình yêu, mẹ cho em cái này là hi vọng em có thể biết được rằng, em cũng là con gái mà hai người họ yêu thương. Mà Nhã Tuyết là em gái, em ấy cần được chăm sóc.nhiều hơn, vì vậy có thể sẽ không đối xử công bằng với em được. Nhưng mẹ nói, mẹ vẫn hi vọng em biết được rằng, em và cái tín vật đính ước này giống nhau, đều là kết tinh tình yêu của hai người họ”Dường như vòng cổ bạch kim đã lây dính hơi ấm trên đầu ngón tay của cô: “Lúc ban đầu đối với em mà nói, chiếc vòng cổ này chẳng khác gì một thứ được gửi nhờ, nhưng hiện tại, nó đã nhắc nhở em, em và nó đều giống nhau, đều được hai người họ âm thầm yêu thương, dù có chuyện gì xảy ra, em không thể để bản thân của mình rơi vào tình huống xấu nhất.”“Đúng rồi, anh xem, sợi dây chuyền này này được chế tác vô cùng đẹp.’ Lê Nhược Vũ lấy chiếc vòng cổ ra, chỉ vào chỉ tiết mà cô nhìn thấy: “Ồ!Anh xem ở đây hình như từng được khắc chữ thì phải. nhưng thời gian đã quá lâu rồi, đã bị mài mòn nên không nhìn rõ nữa.”Hơn hai mươi năm trước, người nghệ nhân tỉ mỉ có thể khắc chữ trên khóa của vòng cổ, thì thực ra đã vô cùng giỏi rồi.Lâm Minh nhìn vào ánh mắt của cô, phát hiện thấy ánh mắt của cô vẫn thanh tịnh như thường, không hề bị ảnh hưởng ảnh bởi những người nhà họ Lê, mà thật sự đang nói về chiếc dây chuyền thì mới yên tâm.“Nhưng mà giữa chúng ta hình như cũng chưa có tín vật đính ước đấy.”€ô cười rồi nói: “Nhưng hiện tại có tặng, thì cũng chẳng phải là thời gian đính hôn nữa rồi.”Anh ngừng một chút rồi, đưa tay về phía cô ‘Em đưa cho anh chiếc dây chuyền đó đi.”“Cái này cũng có đáng bao nhiêu tiền đâu.“Anh cũng muốn nó nhắc nhở anh, lúc nào cũng phải yêu em”Lê Nhược Vũ cười cười, rốt cuộc vẫn đưa dây chuyền cho anh: “Anh giữ cẩn thận đấy! Đừng có mà làm mất”Bàn tay của cô vừa hạ xuống lòng bàn tay anh, anh liền nằm chặt nhất quyết không buông ra, sau đó nâng lên hôn hôn mấy cái: “Yên tâm đi”Việc chuyển nhà không cần bọn họ phải liên tục đứng quan sát, những người ở dưới có thể tự mình mình xử lý cho tốt.Vì vậy Lê Nhược Vũ bị Lâm Minh cưỡng ép, túm đến công ty.Lâu lắm rồi chưa thấy vợ của Tổng giám đốc và vợ của Tổng giám đốc tới công ty làm mấy trò yêu đương, nên những người nhân viên liên tục cất tiếng, chào Tổng giám đốc, chào bà chủ.