Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 442
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 442Lê Nhược Vũ bất ngờ ngồi dậy: “Đừng chạm vào tôi”“Tôi còn không chạm vào cô được sao?”Người đàn ông kia cười một cách nham hiểm: “Vậy tôi nhất định phải chạm vào cô, không chỉ muốn chạm vào má cô mà còn muốn chạm vào cơ thể cô nữa”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe“Chạm vào tôi? Lúc Lâm Minh đến thì anh định giải thích thế nào đây?”“Lâm Minh sẽ không biết tôi là ai đâu” Nói rồi, anh ta cúi người hôn lên mặt cô: “Cô bị một người lạ làm nhục, cô có dám nóira không? Tôi biết là cô không dám đâu, Lâm Minh cũng không biết…”“Đúng vậy, đại ca Diệp.” Vừa nghĩ đến những bàn tay mập mạp nó chạm vào cơ thể mình, còn muốn làm chuyện đồi bại đó với mình là Lê Nhược Vũ chỉ có thể liều chết một phen: “Anh là người nhà họ Diệp đúng không, là Diệp Sâm Lâm, hay là Diệp Trầm?”Tay người đàn ông kía đột nhiên khựng lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, anh ta nhìn cô chäm chằm, hồi lâu cũng không nói nên lời.Lê Nhược Vũ biết, cô đã đoán đúng rồi.Cô lại vội vàng nói: “Người họ Diệp ở thành phố này cũng không nhiều. Chỉ cần anh chạm vào.tôi thì tôi có thể cảm giác được anh cao bao nhiêu, nặng cỡ nào, mùi hương trên người của anh ra sao. Nhỡ đâu một khi bất cẩn lưu lại một chút vết tích thì trong đám người họ Diệp sẽ có thể loại trừ đi rất nhiều rồi”Lời nói này của cô, một mặt là nói rõ rằng mình không chắc rốt cuộc anh ta là ai, mặt khác lại thấp thoáng mang theo chút ý nghĩa uy h**p.Người đàn ông quả nhiên là nhát gan, không dám làm điều xăng bậy nữa, anh ta cách xa cô một khoảng.Nhưng anh ta nghĩ kỹ lại thì cảm thấy không cam tâm.Rõ ràng anh ta mới là người đi bắt cóc cô, dựa vào đâu lại phải bị người phụ nữ này dắt mũi như thế chứ?Người đàn ông không nhịn được gào lên một tiếng với người ở bên ngoài cửa: “Thuốc lần trước còn không?”“Vẫn còn ạ, đại ca muốn ra ngoài chơi thì lần sau cũng đưa tụi em theo đi.”“Chơi con khi, lấy một ít mang qua đây cho tao”“Vâng, anh đợi một lát.”Sau đó liền vang lên tiếng bước chân nhanh chóng rời đi của những người đó.Trong lòng Lê Nhược Vũ chợt hoảng lên: “Thuốc gì đấy?”Người đàn ông cười một cách ph*ng đ*ng: “Một loại thuốc có thể khiến cô sung sướng đến tận mây xanh”Sắc mặt của cô phút chốc trở nên trắng bệch.Chuyện lần đó ngâm mình suốt một đêm trong bồn tắm ở quán bar cùng với Hạ Đông Quân vấn còn rõ mồn một trong đầu.Hạ Đông Quân là người đàng hoàng nên mới ngâm nước lạnh cùng với cô chứ không làm ra những chuyện gì khác.Người đàn ông trước mắtnày tuyệt đối không phải là hạng tốt lành gì. Nếu như cô thật sự bị chuốc thuốc k*ch d*c thì hậu quả rất khó lường.
Chương 442
Lê Nhược Vũ bất ngờ ngồi dậy: “Đừng chạm vào tôi”
“Tôi còn không chạm vào cô được sao?”
Người đàn ông kia cười một cách nham hiểm: “Vậy tôi nhất định phải chạm vào cô, không chỉ muốn chạm vào má cô mà còn muốn chạm vào cơ thể cô nữa”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe
“Chạm vào tôi? Lúc Lâm Minh đến thì anh định giải thích thế nào đây?”
“Lâm Minh sẽ không biết tôi là ai đâu” Nói rồi, anh ta cúi người hôn lên mặt cô: “Cô bị một người lạ làm nhục, cô có dám nóira không? Tôi biết là cô không dám đâu, Lâm Minh cũng không biết…”
“Đúng vậy, đại ca Diệp.” Vừa nghĩ đến những bàn tay mập mạp nó chạm vào cơ thể mình, còn muốn làm chuyện đồi bại đó với mình là Lê Nhược Vũ chỉ có thể liều chết một phen: “Anh là người nhà họ Diệp đúng không, là Diệp Sâm Lâm, hay là Diệp Trầm?”
Tay người đàn ông kía đột nhiên khựng lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, anh ta nhìn cô chäm chằm, hồi lâu cũng không nói nên lời.
Lê Nhược Vũ biết, cô đã đoán đúng rồi.
Cô lại vội vàng nói: “Người họ Diệp ở thành phố này cũng không nhiều. Chỉ cần anh chạm vào.
tôi thì tôi có thể cảm giác được anh cao bao nhiêu, nặng cỡ nào, mùi hương trên người của anh ra sao. Nhỡ đâu một khi bất cẩn lưu lại một chút vết tích thì trong đám người họ Diệp sẽ có thể loại trừ đi rất nhiều rồi”
Lời nói này của cô, một mặt là nói rõ rằng mình không chắc rốt cuộc anh ta là ai, mặt khác lại thấp thoáng mang theo chút ý nghĩa uy h**p.
Người đàn ông quả nhiên là nhát gan, không dám làm điều xăng bậy nữa, anh ta cách xa cô một khoảng.
Nhưng anh ta nghĩ kỹ lại thì cảm thấy không cam tâm.
Rõ ràng anh ta mới là người đi bắt cóc cô, dựa vào đâu lại phải bị người phụ nữ này dắt mũi như thế chứ?
Người đàn ông không nhịn được gào lên một tiếng với người ở bên ngoài cửa: “Thuốc lần trước còn không?”
“Vẫn còn ạ, đại ca muốn ra ngoài chơi thì lần sau cũng đưa tụi em theo đi.”
“Chơi con khi, lấy một ít mang qua đây cho tao”
“Vâng, anh đợi một lát.”
Sau đó liền vang lên tiếng bước chân nhanh chóng rời đi của những người đó.
Trong lòng Lê Nhược Vũ chợt hoảng lên: “Thuốc gì đấy?”
Người đàn ông cười một cách ph*ng đ*ng: “Một loại thuốc có thể khiến cô sung sướng đến tận mây xanh”
Sắc mặt của cô phút chốc trở nên trắng bệch.
Chuyện lần đó ngâm mình suốt một đêm trong bồn tắm ở quán bar cùng với Hạ Đông Quân vấn còn rõ mồn một trong đầu.
Hạ Đông Quân là người đàng hoàng nên mới ngâm nước lạnh cùng với cô chứ không làm ra những chuyện gì khác.
Người đàn ông trước mắtnày tuyệt đối không phải là hạng tốt lành gì. Nếu như cô thật sự bị chuốc thuốc k*ch d*c thì hậu quả rất khó lường.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 442Lê Nhược Vũ bất ngờ ngồi dậy: “Đừng chạm vào tôi”“Tôi còn không chạm vào cô được sao?”Người đàn ông kia cười một cách nham hiểm: “Vậy tôi nhất định phải chạm vào cô, không chỉ muốn chạm vào má cô mà còn muốn chạm vào cơ thể cô nữa”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe“Chạm vào tôi? Lúc Lâm Minh đến thì anh định giải thích thế nào đây?”“Lâm Minh sẽ không biết tôi là ai đâu” Nói rồi, anh ta cúi người hôn lên mặt cô: “Cô bị một người lạ làm nhục, cô có dám nóira không? Tôi biết là cô không dám đâu, Lâm Minh cũng không biết…”“Đúng vậy, đại ca Diệp.” Vừa nghĩ đến những bàn tay mập mạp nó chạm vào cơ thể mình, còn muốn làm chuyện đồi bại đó với mình là Lê Nhược Vũ chỉ có thể liều chết một phen: “Anh là người nhà họ Diệp đúng không, là Diệp Sâm Lâm, hay là Diệp Trầm?”Tay người đàn ông kía đột nhiên khựng lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, anh ta nhìn cô chäm chằm, hồi lâu cũng không nói nên lời.Lê Nhược Vũ biết, cô đã đoán đúng rồi.Cô lại vội vàng nói: “Người họ Diệp ở thành phố này cũng không nhiều. Chỉ cần anh chạm vào.tôi thì tôi có thể cảm giác được anh cao bao nhiêu, nặng cỡ nào, mùi hương trên người của anh ra sao. Nhỡ đâu một khi bất cẩn lưu lại một chút vết tích thì trong đám người họ Diệp sẽ có thể loại trừ đi rất nhiều rồi”Lời nói này của cô, một mặt là nói rõ rằng mình không chắc rốt cuộc anh ta là ai, mặt khác lại thấp thoáng mang theo chút ý nghĩa uy h**p.Người đàn ông quả nhiên là nhát gan, không dám làm điều xăng bậy nữa, anh ta cách xa cô một khoảng.Nhưng anh ta nghĩ kỹ lại thì cảm thấy không cam tâm.Rõ ràng anh ta mới là người đi bắt cóc cô, dựa vào đâu lại phải bị người phụ nữ này dắt mũi như thế chứ?Người đàn ông không nhịn được gào lên một tiếng với người ở bên ngoài cửa: “Thuốc lần trước còn không?”“Vẫn còn ạ, đại ca muốn ra ngoài chơi thì lần sau cũng đưa tụi em theo đi.”“Chơi con khi, lấy một ít mang qua đây cho tao”“Vâng, anh đợi một lát.”Sau đó liền vang lên tiếng bước chân nhanh chóng rời đi của những người đó.Trong lòng Lê Nhược Vũ chợt hoảng lên: “Thuốc gì đấy?”Người đàn ông cười một cách ph*ng đ*ng: “Một loại thuốc có thể khiến cô sung sướng đến tận mây xanh”Sắc mặt của cô phút chốc trở nên trắng bệch.Chuyện lần đó ngâm mình suốt một đêm trong bồn tắm ở quán bar cùng với Hạ Đông Quân vấn còn rõ mồn một trong đầu.Hạ Đông Quân là người đàng hoàng nên mới ngâm nước lạnh cùng với cô chứ không làm ra những chuyện gì khác.Người đàn ông trước mắtnày tuyệt đối không phải là hạng tốt lành gì. Nếu như cô thật sự bị chuốc thuốc k*ch d*c thì hậu quả rất khó lường.