Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 447
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 447Chết tiệt, bị cần mà ra nhiều máu như vậy.Hôm nay, anh ta đã có được người phụ nữ của Lâm Minh trong tay, anh ta nhất định phải nếm thử mới được.“Buông ra, đừng chạm vào tôi.”Người đàn ông thô lỗ giữ mắt cá chân của cô và kéo cô đến trước mặt mình: “Cô không thể chạy thoát được đâu.”“Tôi biết anh là ai. Chắc chắn tôi sẽ biết. Tay của anh đã bị tôi cản thành vết. Nếu hôm nay anh chạm vào tôi, anh cũng không chạy thoát được đâu: “Vậy nếu tao đã không thể chạy trốn, không bằng bây giờ sảng khoái một trận, coi như không uổng công làm việc này”Người đàn ông bị dực vọng làm đỏ mắt. Anh ta không quan tâm đến bất cứ thứ gì, cũng không nhìn thấy gì ngoại trừ da thịt trắng nốn, như thể người uống viên thuốc k*ch d*c là anh ta vậy.Người đàn ông xé hết toàn bộ quần áo trên người cô. Trong lúc anh ta đang chuẩn bị mở chân của cô ra thì cánh cửa tầng hầm bất ngờ bị người nào đó đá tung ra.Người đàn ông hét lên: “Hai đứa bọn mày làm gì vậy, trông cái cửa cũng không xong. Tao nuôi chúng mày lại băng mấy cái rắm…”Lời còn chưa kịp nói xong, đèn trong phòng đột nhiên được bật sáng: Ngay lập tức, đôi mắt của người đàn ông đang đeo kính thấu thị bị ánh sáng làm cho chói lòa. Anh ta buông Lê Nhược Vũ ra, vừa định tháo chiếc kính thấu thị ra thì đã bị đá văng ra xa mấy mét.Trên người Lê Nhược Vũ chỉ còn sót lại vài mảnh vải rách nát và phần lớn da thịt của cô đều bị lộ ra ngoài. Cô vòng tay ôm chặt lấy ngực, cuộn mình thành vòng tròn, cắn chặt răng, toàn thân run rẩy.Lâm Minh cởi áo khoác ngoài bọc cơ thể cô lại. Hai tay Lê Nhược Vũ nắm chặt áo khoác của anh, quấn chặt lấy người cô. Đột nhiên ánh sáng chói lọi chiếu vào mắt cô khiến mắt cô hơi nhức.Cô nheo mắt lại miễn cưỡng có thể nhìn thấy dáng vẻ của người trước mặt: “Lâm Minh, Lâm Minh… cuối cùng anh cũng đến r Anh nửa quỳ trước mặt cô, ôm chặt cô vào lòng; “Đừng sợ, đừng sợ. Không sao đâu, anh luôn ở đây, anh luôn ở bên cạnh-em”“Hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô, anh hỏi: “Anh ta đã chạm vào chỗ nào của em?”Trên người Lê Nhược Vũ vẫn còn phát sốt, dán vào thân thể của người khác phái khiến tốc độ phát tác của thuốc càng nhanh hơn: “Anh ta đã s* s**ng người em hai lần. Nhưng là anh ta cho em uống thuốc, hiện tại em cảm thấy rất nóng”“Không sao, đừng sợ, anh đưa em trở về.”Lâm Minh đang chuẩn bị ôm cô rời đi, Lê Nhược Vũ lại giấy giụa lắc đầu, vùi mặt vào trong lồng ngực anh: “Chờ một chút.”Bỗng nhiên có ánh sáng chói mắt mà cô lại ở trong bóng tối lâu như vậy, nhất thời không thể thích ứng kịp.“Được rồi, nếu em cảm thấy không thoải mái thì hãy nói cho anh biết”-Lâm Minh kìm nén cơn tức giận đang hoành hành trong người, ôm chặt Lê Nhược Vũ đang nóng bừng cả người.Để khuôn mặt của cô vào trong lồng ngực.của mình, đột nhiên Lâm Minh ngẩng đầu lên nhìn Diệp Sâm Lâm đang ở một bên. Hà Duy Hùng cũng tức giận đến đỏ mắt, đá một phát vào bụng Diệp Sâm Lâm. Diệp Sâm Lâm-vấn chưa nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra. Ngay khi vừa tháo chiếc kính nhìn ban đêm ra, hai má của anh ta đã bị giày da của Hà Duy Hùng hung hăng đè xuống mặt đất.Khóe miệng của Diệp Sâm Lâm sưng đỏ, lẩm bẩm kêu lên không rõ: “Hà, cậu Hà… tha cho tôi…”“Diệp Sâm Lâm, lại là anh.” Lâm Minh cười lạnh nhìn anh ta, đáy mắt anh đầy những tia lạnh băng.
Chương 447
Chết tiệt, bị cần mà ra nhiều máu như vậy.
Hôm nay, anh ta đã có được người phụ nữ của Lâm Minh trong tay, anh ta nhất định phải nếm thử mới được.
“Buông ra, đừng chạm vào tôi.”
Người đàn ông thô lỗ giữ mắt cá chân của cô và kéo cô đến trước mặt mình: “Cô không thể chạy thoát được đâu.”
“Tôi biết anh là ai. Chắc chắn tôi sẽ biết. Tay của anh đã bị tôi cản thành vết. Nếu hôm nay anh chạm vào tôi, anh cũng không chạy thoát được đâu: “Vậy nếu tao đã không thể chạy trốn, không bằng bây giờ sảng khoái một trận, coi như không uổng công làm việc này”
Người đàn ông bị dực vọng làm đỏ mắt. Anh ta không quan tâm đến bất cứ thứ gì, cũng không nhìn thấy gì ngoại trừ da thịt trắng nốn, như thể người uống viên thuốc k*ch d*c là anh ta vậy.
Người đàn ông xé hết toàn bộ quần áo trên người cô. Trong lúc anh ta đang chuẩn bị mở chân của cô ra thì cánh cửa tầng hầm bất ngờ bị người nào đó đá tung ra.
Người đàn ông hét lên: “Hai đứa bọn mày làm gì vậy, trông cái cửa cũng không xong. Tao nuôi chúng mày lại băng mấy cái rắm…”
Lời còn chưa kịp nói xong, đèn trong phòng đột nhiên được bật sáng: Ngay lập tức, đôi mắt của người đàn ông đang đeo kính thấu thị bị ánh sáng làm cho chói lòa. Anh ta buông Lê Nhược Vũ ra, vừa định tháo chiếc kính thấu thị ra thì đã bị đá văng ra xa mấy mét.
Trên người Lê Nhược Vũ chỉ còn sót lại vài mảnh vải rách nát và phần lớn da thịt của cô đều bị lộ ra ngoài. Cô vòng tay ôm chặt lấy ngực, cuộn mình thành vòng tròn, cắn chặt răng, toàn thân run rẩy.
Lâm Minh cởi áo khoác ngoài bọc cơ thể cô lại. Hai tay Lê Nhược Vũ nắm chặt áo khoác của anh, quấn chặt lấy người cô. Đột nhiên ánh sáng chói lọi chiếu vào mắt cô khiến mắt cô hơi nhức.
Cô nheo mắt lại miễn cưỡng có thể nhìn thấy dáng vẻ của người trước mặt: “Lâm Minh, Lâm Minh… cuối cùng anh cũng đến r Anh nửa quỳ trước mặt cô, ôm chặt cô vào lòng; “Đừng sợ, đừng sợ. Không sao đâu, anh luôn ở đây, anh luôn ở bên cạnh-em”“
Hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô, anh hỏi: “Anh ta đã chạm vào chỗ nào của em?”
Trên người Lê Nhược Vũ vẫn còn phát sốt, dán vào thân thể của người khác phái khiến tốc độ phát tác của thuốc càng nhanh hơn: “Anh ta đã s* s**ng người em hai lần. Nhưng là anh ta cho em uống thuốc, hiện tại em cảm thấy rất nóng”
“Không sao, đừng sợ, anh đưa em trở về.”
Lâm Minh đang chuẩn bị ôm cô rời đi, Lê Nhược Vũ lại giấy giụa lắc đầu, vùi mặt vào trong lồng ngực anh: “Chờ một chút.”
Bỗng nhiên có ánh sáng chói mắt mà cô lại ở trong bóng tối lâu như vậy, nhất thời không thể thích ứng kịp.
“Được rồi, nếu em cảm thấy không thoải mái thì hãy nói cho anh biết”-Lâm Minh kìm nén cơn tức giận đang hoành hành trong người, ôm chặt Lê Nhược Vũ đang nóng bừng cả người.
Để khuôn mặt của cô vào trong lồng ngực.
của mình, đột nhiên Lâm Minh ngẩng đầu lên nhìn Diệp Sâm Lâm đang ở một bên. Hà Duy Hùng cũng tức giận đến đỏ mắt, đá một phát vào bụng Diệp Sâm Lâm. Diệp Sâm Lâm-vấn chưa nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra. Ngay khi vừa tháo chiếc kính nhìn ban đêm ra, hai má của anh ta đã bị giày da của Hà Duy Hùng hung hăng đè xuống mặt đất.
Khóe miệng của Diệp Sâm Lâm sưng đỏ, lẩm bẩm kêu lên không rõ: “Hà, cậu Hà… tha cho tôi…”
“Diệp Sâm Lâm, lại là anh.” Lâm Minh cười lạnh nhìn anh ta, đáy mắt anh đầy những tia lạnh băng.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 447Chết tiệt, bị cần mà ra nhiều máu như vậy.Hôm nay, anh ta đã có được người phụ nữ của Lâm Minh trong tay, anh ta nhất định phải nếm thử mới được.“Buông ra, đừng chạm vào tôi.”Người đàn ông thô lỗ giữ mắt cá chân của cô và kéo cô đến trước mặt mình: “Cô không thể chạy thoát được đâu.”“Tôi biết anh là ai. Chắc chắn tôi sẽ biết. Tay của anh đã bị tôi cản thành vết. Nếu hôm nay anh chạm vào tôi, anh cũng không chạy thoát được đâu: “Vậy nếu tao đã không thể chạy trốn, không bằng bây giờ sảng khoái một trận, coi như không uổng công làm việc này”Người đàn ông bị dực vọng làm đỏ mắt. Anh ta không quan tâm đến bất cứ thứ gì, cũng không nhìn thấy gì ngoại trừ da thịt trắng nốn, như thể người uống viên thuốc k*ch d*c là anh ta vậy.Người đàn ông xé hết toàn bộ quần áo trên người cô. Trong lúc anh ta đang chuẩn bị mở chân của cô ra thì cánh cửa tầng hầm bất ngờ bị người nào đó đá tung ra.Người đàn ông hét lên: “Hai đứa bọn mày làm gì vậy, trông cái cửa cũng không xong. Tao nuôi chúng mày lại băng mấy cái rắm…”Lời còn chưa kịp nói xong, đèn trong phòng đột nhiên được bật sáng: Ngay lập tức, đôi mắt của người đàn ông đang đeo kính thấu thị bị ánh sáng làm cho chói lòa. Anh ta buông Lê Nhược Vũ ra, vừa định tháo chiếc kính thấu thị ra thì đã bị đá văng ra xa mấy mét.Trên người Lê Nhược Vũ chỉ còn sót lại vài mảnh vải rách nát và phần lớn da thịt của cô đều bị lộ ra ngoài. Cô vòng tay ôm chặt lấy ngực, cuộn mình thành vòng tròn, cắn chặt răng, toàn thân run rẩy.Lâm Minh cởi áo khoác ngoài bọc cơ thể cô lại. Hai tay Lê Nhược Vũ nắm chặt áo khoác của anh, quấn chặt lấy người cô. Đột nhiên ánh sáng chói lọi chiếu vào mắt cô khiến mắt cô hơi nhức.Cô nheo mắt lại miễn cưỡng có thể nhìn thấy dáng vẻ của người trước mặt: “Lâm Minh, Lâm Minh… cuối cùng anh cũng đến r Anh nửa quỳ trước mặt cô, ôm chặt cô vào lòng; “Đừng sợ, đừng sợ. Không sao đâu, anh luôn ở đây, anh luôn ở bên cạnh-em”“Hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô, anh hỏi: “Anh ta đã chạm vào chỗ nào của em?”Trên người Lê Nhược Vũ vẫn còn phát sốt, dán vào thân thể của người khác phái khiến tốc độ phát tác của thuốc càng nhanh hơn: “Anh ta đã s* s**ng người em hai lần. Nhưng là anh ta cho em uống thuốc, hiện tại em cảm thấy rất nóng”“Không sao, đừng sợ, anh đưa em trở về.”Lâm Minh đang chuẩn bị ôm cô rời đi, Lê Nhược Vũ lại giấy giụa lắc đầu, vùi mặt vào trong lồng ngực anh: “Chờ một chút.”Bỗng nhiên có ánh sáng chói mắt mà cô lại ở trong bóng tối lâu như vậy, nhất thời không thể thích ứng kịp.“Được rồi, nếu em cảm thấy không thoải mái thì hãy nói cho anh biết”-Lâm Minh kìm nén cơn tức giận đang hoành hành trong người, ôm chặt Lê Nhược Vũ đang nóng bừng cả người.Để khuôn mặt của cô vào trong lồng ngực.của mình, đột nhiên Lâm Minh ngẩng đầu lên nhìn Diệp Sâm Lâm đang ở một bên. Hà Duy Hùng cũng tức giận đến đỏ mắt, đá một phát vào bụng Diệp Sâm Lâm. Diệp Sâm Lâm-vấn chưa nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra. Ngay khi vừa tháo chiếc kính nhìn ban đêm ra, hai má của anh ta đã bị giày da của Hà Duy Hùng hung hăng đè xuống mặt đất.Khóe miệng của Diệp Sâm Lâm sưng đỏ, lẩm bẩm kêu lên không rõ: “Hà, cậu Hà… tha cho tôi…”“Diệp Sâm Lâm, lại là anh.” Lâm Minh cười lạnh nhìn anh ta, đáy mắt anh đầy những tia lạnh băng.