Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 451

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 451Anh ấy muốn bước lên đỡ cô nhưng rồi lại không dám đỡ, sợ nếu khi chạm vào cô thì dược tính của thuốc sẽ phát tác lợi hại hơn.Lâm Minh ôm eo cô, kéo cô vào trong lòng ngực mình, cánh tay siết chặt vòng eo mảnh mai của cô.“Chúng ta đi về trước, chờ đến khi công dụng của thuốc tan rồi nói sau”“Không, em không cần.” Tấm lưng thon gầy của cô kề sát lòng ngực nóng như lửa của anh, thuốc đã phát tác, tinh thần của Lê Nhược Vũ rất tỉnh táo, nhưng mà cơ thể càng lúc càng mềm, cô dùng chút sức lực cuối củng nắm lấy ống tay áo của Hạ Đông Quân: “Em muốn Hạ Đông Quân…”Cô trúng thuốc, nhất định Lâm Minh sẽ muốn Nhưng bây giờ cô thật sự không muốn xảy ra quan hệ với Lâm Minh, dù chỉ một chút, thậm chí cô cũng không biết rốt cuộc bản thân phải đối mặt với anh như thế nào.Mà Hạ Đông Quân thì không giống, Hạ Đông Quân sẽ tình nguyện ngâm nước lạnh với cô cả một đêm, Hạ Đông Quân khiến cho cô an tâm hơn Vậy nên cô muốn đi cùng với Hạ Đông Quân Vẻ mặt Lâm Minh lập tức sầm xuống, không quan tâm đến sự phản kháng của cô, khiêng cô lên trên vai rồi ném vào trong xe.Tài xế nhanh tay lẹ mắt kéo tấm ngăn bên trong xe lên, ngăn chiếc xe thành hai không gian khác nhau.Lâm Minh giữ chặt không cho cô giấy giụa, cúi đầu cần vành tai cô: “Thuốc còn chưa phát tác đến lúc mạnh nhất, nếu em không muốn làm ngay trên xe vậy thì em ngoan ngoãn chút, chờ về nhà lại âm ỹ với anh”Không biết vì nóng hay vìtức mà gương mặt Lê Nhược Vũ càng thêm ửng hồng, hốc mắt cũng dần nóng lên.Hạ Đông Quân đứng ngoài xe im lặng nhìn bọn họ.Lâm Minh đóng cửa số xe lại, tâm mắt Hạ Đông Quân bị cửa sổ ngăn lại không thể nào nhìn thấy tình hình bên trong: Nhưng anh ấy vẫn nhìn chằm chăm cô, mặc dù không nhìn thấy, nhưng vẫn không dời tầm mắt, Hốc mắt Lê Nhược Vũ dần trở nên ẩm ướt, Hạ Đông Quân thật sự… quá cố chấp… cô nên lấy cái gì để báo đáp lại tình yêu của anh đây?Lâm Minh bóp hàm dưới của cô quay lại, ép cô nhìn anh: “Xe đã chạy xa, em không nhìn thấy anh ta nữa, em còn nhìn cái gì, hay là quá khứ đã qua mà còn nhớ nhung không dứt?”Lê Nhược Vũ yếu ớt nắm lấy tay anh, hốc mắt ẩm ướt có vài giọt lệ nóng hổi chảy ra: “Lâm Minh, anh đối với em, là d*c v*ng chiếm hữu, hay là yêu?”Lâm Minh kéo cô vào trong lòng ngực, đặt cô ngồi lên đùi anh, ôm chặt lấy cô giống như là đang ôm một đứa trẻ đang ngủ.Đôi môi mỏng của anh kề sát tai cô: “Yêu, đương nhiên là vì yêu.”“Lâm Minh, tình yêu của anh là lừa gạt sao?Em biết, cái gì em cũng đã biết” Cô từ từ nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.Lâm Minh đối xử tốt với cô không phải vì yêu Mà là vì Hạ Đông Quân đã kể ra chuyện về ba năm trước, anh cảm thấy áy náy vì đã hiểu lầm.Mà sau khi anh phát hiện chuyện này đã vượt ra khỏi tầm khống chế của mình, d*c v*ng chiếm hữu càng trở nên mãnh liệt hơn.d*c v*ng khống chế anh còn nhiều hơn là tình cảm anh dành cho cô, nhưng anh vẫn luôn giấu giếm, giam cầm cô ở bên trong nhà giam bằng vàng mà anh tạo ra.Rõ ràng là biết hết tất cả nhưng lại không nói một điều.Đây là d*c v*ng khống chế và d*c v*ng chiếm hữu… Yêu không phải là như vậy.

Chương 451

Anh ấy muốn bước lên đỡ cô nhưng rồi lại không dám đỡ, sợ nếu khi chạm vào cô thì dược tính của thuốc sẽ phát tác lợi hại hơn.

Lâm Minh ôm eo cô, kéo cô vào trong lòng ngực mình, cánh tay siết chặt vòng eo mảnh mai của cô.

“Chúng ta đi về trước, chờ đến khi công dụng của thuốc tan rồi nói sau”

“Không, em không cần.” Tấm lưng thon gầy của cô kề sát lòng ngực nóng như lửa của anh, thuốc đã phát tác, tinh thần của Lê Nhược Vũ rất tỉnh táo, nhưng mà cơ thể càng lúc càng mềm, cô dùng chút sức lực cuối củng nắm lấy ống tay áo của Hạ Đông Quân: “Em muốn Hạ Đông Quân…”

Cô trúng thuốc, nhất định Lâm Minh sẽ muốn Nhưng bây giờ cô thật sự không muốn xảy ra quan hệ với Lâm Minh, dù chỉ một chút, thậm chí cô cũng không biết rốt cuộc bản thân phải đối mặt với anh như thế nào.

Mà Hạ Đông Quân thì không giống, Hạ Đông Quân sẽ tình nguyện ngâm nước lạnh với cô cả một đêm, Hạ Đông Quân khiến cho cô an tâm hơn Vậy nên cô muốn đi cùng với Hạ Đông Quân Vẻ mặt Lâm Minh lập tức sầm xuống, không quan tâm đến sự phản kháng của cô, khiêng cô lên trên vai rồi ném vào trong xe.

Tài xế nhanh tay lẹ mắt kéo tấm ngăn bên trong xe lên, ngăn chiếc xe thành hai không gian khác nhau.

Lâm Minh giữ chặt không cho cô giấy giụa, cúi đầu cần vành tai cô: “Thuốc còn chưa phát tác đến lúc mạnh nhất, nếu em không muốn làm ngay trên xe vậy thì em ngoan ngoãn chút, chờ về nhà lại âm ỹ với anh”

Không biết vì nóng hay vìtức mà gương mặt Lê Nhược Vũ càng thêm ửng hồng, hốc mắt cũng dần nóng lên.

Hạ Đông Quân đứng ngoài xe im lặng nhìn bọn họ.

Lâm Minh đóng cửa số xe lại, tâm mắt Hạ Đông Quân bị cửa sổ ngăn lại không thể nào nhìn thấy tình hình bên trong: Nhưng anh ấy vẫn nhìn chằm chăm cô, mặc dù không nhìn thấy, nhưng vẫn không dời tầm mắt, Hốc mắt Lê Nhược Vũ dần trở nên ẩm ướt, Hạ Đông Quân thật sự… quá cố chấp… cô nên lấy cái gì để báo đáp lại tình yêu của anh đây?

Lâm Minh bóp hàm dưới của cô quay lại, ép cô nhìn anh: “Xe đã chạy xa, em không nhìn thấy anh ta nữa, em còn nhìn cái gì, hay là quá khứ đã qua mà còn nhớ nhung không dứt?”

Lê Nhược Vũ yếu ớt nắm lấy tay anh, hốc mắt ẩm ướt có vài giọt lệ nóng hổi chảy ra: “Lâm Minh, anh đối với em, là d*c v*ng chiếm hữu, hay là yêu?”

Lâm Minh kéo cô vào trong lòng ngực, đặt cô ngồi lên đùi anh, ôm chặt lấy cô giống như là đang ôm một đứa trẻ đang ngủ.

Đôi môi mỏng của anh kề sát tai cô: “Yêu, đương nhiên là vì yêu.”

“Lâm Minh, tình yêu của anh là lừa gạt sao?

Em biết, cái gì em cũng đã biết” Cô từ từ nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.

Lâm Minh đối xử tốt với cô không phải vì yêu Mà là vì Hạ Đông Quân đã kể ra chuyện về ba năm trước, anh cảm thấy áy náy vì đã hiểu lầm.

Mà sau khi anh phát hiện chuyện này đã vượt ra khỏi tầm khống chế của mình, d*c v*ng chiếm hữu càng trở nên mãnh liệt hơn.

d*c v*ng khống chế anh còn nhiều hơn là tình cảm anh dành cho cô, nhưng anh vẫn luôn giấu giếm, giam cầm cô ở bên trong nhà giam bằng vàng mà anh tạo ra.

Rõ ràng là biết hết tất cả nhưng lại không nói một điều.

Đây là d*c v*ng khống chế và d*c v*ng chiếm hữu… Yêu không phải là như vậy.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 451Anh ấy muốn bước lên đỡ cô nhưng rồi lại không dám đỡ, sợ nếu khi chạm vào cô thì dược tính của thuốc sẽ phát tác lợi hại hơn.Lâm Minh ôm eo cô, kéo cô vào trong lòng ngực mình, cánh tay siết chặt vòng eo mảnh mai của cô.“Chúng ta đi về trước, chờ đến khi công dụng của thuốc tan rồi nói sau”“Không, em không cần.” Tấm lưng thon gầy của cô kề sát lòng ngực nóng như lửa của anh, thuốc đã phát tác, tinh thần của Lê Nhược Vũ rất tỉnh táo, nhưng mà cơ thể càng lúc càng mềm, cô dùng chút sức lực cuối củng nắm lấy ống tay áo của Hạ Đông Quân: “Em muốn Hạ Đông Quân…”Cô trúng thuốc, nhất định Lâm Minh sẽ muốn Nhưng bây giờ cô thật sự không muốn xảy ra quan hệ với Lâm Minh, dù chỉ một chút, thậm chí cô cũng không biết rốt cuộc bản thân phải đối mặt với anh như thế nào.Mà Hạ Đông Quân thì không giống, Hạ Đông Quân sẽ tình nguyện ngâm nước lạnh với cô cả một đêm, Hạ Đông Quân khiến cho cô an tâm hơn Vậy nên cô muốn đi cùng với Hạ Đông Quân Vẻ mặt Lâm Minh lập tức sầm xuống, không quan tâm đến sự phản kháng của cô, khiêng cô lên trên vai rồi ném vào trong xe.Tài xế nhanh tay lẹ mắt kéo tấm ngăn bên trong xe lên, ngăn chiếc xe thành hai không gian khác nhau.Lâm Minh giữ chặt không cho cô giấy giụa, cúi đầu cần vành tai cô: “Thuốc còn chưa phát tác đến lúc mạnh nhất, nếu em không muốn làm ngay trên xe vậy thì em ngoan ngoãn chút, chờ về nhà lại âm ỹ với anh”Không biết vì nóng hay vìtức mà gương mặt Lê Nhược Vũ càng thêm ửng hồng, hốc mắt cũng dần nóng lên.Hạ Đông Quân đứng ngoài xe im lặng nhìn bọn họ.Lâm Minh đóng cửa số xe lại, tâm mắt Hạ Đông Quân bị cửa sổ ngăn lại không thể nào nhìn thấy tình hình bên trong: Nhưng anh ấy vẫn nhìn chằm chăm cô, mặc dù không nhìn thấy, nhưng vẫn không dời tầm mắt, Hốc mắt Lê Nhược Vũ dần trở nên ẩm ướt, Hạ Đông Quân thật sự… quá cố chấp… cô nên lấy cái gì để báo đáp lại tình yêu của anh đây?Lâm Minh bóp hàm dưới của cô quay lại, ép cô nhìn anh: “Xe đã chạy xa, em không nhìn thấy anh ta nữa, em còn nhìn cái gì, hay là quá khứ đã qua mà còn nhớ nhung không dứt?”Lê Nhược Vũ yếu ớt nắm lấy tay anh, hốc mắt ẩm ướt có vài giọt lệ nóng hổi chảy ra: “Lâm Minh, anh đối với em, là d*c v*ng chiếm hữu, hay là yêu?”Lâm Minh kéo cô vào trong lòng ngực, đặt cô ngồi lên đùi anh, ôm chặt lấy cô giống như là đang ôm một đứa trẻ đang ngủ.Đôi môi mỏng của anh kề sát tai cô: “Yêu, đương nhiên là vì yêu.”“Lâm Minh, tình yêu của anh là lừa gạt sao?Em biết, cái gì em cũng đã biết” Cô từ từ nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.Lâm Minh đối xử tốt với cô không phải vì yêu Mà là vì Hạ Đông Quân đã kể ra chuyện về ba năm trước, anh cảm thấy áy náy vì đã hiểu lầm.Mà sau khi anh phát hiện chuyện này đã vượt ra khỏi tầm khống chế của mình, d*c v*ng chiếm hữu càng trở nên mãnh liệt hơn.d*c v*ng khống chế anh còn nhiều hơn là tình cảm anh dành cho cô, nhưng anh vẫn luôn giấu giếm, giam cầm cô ở bên trong nhà giam bằng vàng mà anh tạo ra.Rõ ràng là biết hết tất cả nhưng lại không nói một điều.Đây là d*c v*ng khống chế và d*c v*ng chiếm hữu… Yêu không phải là như vậy.

Chương 451