Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 473
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 473Lâm Minh chế giễu: “Mắt cô mù hay là tai cô điếc, không phải cô biết rõ tình huống ngày hôm đó thế nào rồi sao?”Dương Tuyết Nhi hoàn toàn không còn hy vọng gì, cô ta lau nước mắt đi ra ngoài: “Vậy tôi đi là được”“Đứng lại” Lâm Minh gọi một tiếng.Dương Tuyết Nhi dừng bước, xoay người lại rụt rè nhìn anh.Lại nghe anh lạnh lùng nói: “Lúc đi cầm quần áo đi luôn, ném vào thùng rác dưới lầu.”Mặt Dương Tuyết Nhi thoáng cái trắng bệch.Nói đến cùng, bọn họ vẫn coi cô ta là đồ bỏ đi.Không, là ngay cả đồ bỏ đi cũng không bằng.Cô ta phải đi về tìm dì Lâm, cô ta muốn nói cho dì Lâm biết không phải là cô ta không muốn sống ở chỗ này, mà là bọn họ đuổi mình đi.Lê Nhược Vũ tựa vàõ trong lòng anh, phía sau là một bầu trời xanh biếc như đã được gột rửa, cô lẩm bẩm: “Cứ đuổi cô ta đï như vậy thì phải ăn nói với mẹ thế nào đây?”Lâm Minh nói lời chứa đầy yêu thương vào tai cô: “Chỉ cần có em ở đây, anh không sợ gì cả”Cô mở trừng hai mắt, đôi mắt trong suốt gợn sóng lăn tăn.Nhưng cô sợ…Trong vòng nửa năm ngắn ngủi, rõ ràng cô có nhà có cha mẹ lại trở thành trẻ mồ côi. Bạn thân nhiều năm cũng trở thành người đâm dao sau: lưng mình, người chồng cô một lòng yêu thương lại giấu cô tất cả mọi chuyện Cảm giác an toàn của cô biến mất gần như không còn.“Anh yêu em” Anh cúi người nhẹ giọng nỉ non vào tai cô.‘Chỉ cần thất thần trong một chớp mắt, sẽ bỏ lỡ lời nói như có như không này.Nhưng cô nghe được: “Lâm Minh, sao anh luôn không cho em một chút không gian, tại sao chuyện gì cũng giấu em. Điều em sợ nhất chính là lừa gạt giấu giếm”Lê Hải Thiên và Viên Vũ lừa cô hơn hai mươi năm, cô cho rằng mình là một người có gia đình nhưng lại bất chợt phát hiện mình là trẻ mồ côi.Cô cho rằng Lâm Minh và cô đã đủ thân mật không còn khoảng cách, thế nhưng anh lại luôn giấu cô vô số chuyện, thậm chí không tiếc hy sinh cuộc hôn nhân của Hạ Đông Quân.Tình yêu như vậy quá méo mó.Đối với anh mà nói, làm chuyện gì cũng không Sao.Chỉ cần em còn yêu anh, chỉ cần em còn yêu anh: Vậy là đủ rồi.Không đợi được Hoàng Ánh tính sổ nhưng lại đợi được Hạ Tư Duệ một mình đến đây.Lâm Minh dùng ánh mắt liên tục cảnh cáo Hạ Tư Duệ, sau đó mới để cho Lê Nhược Vũ và cô ta có không gian nói chuyện riêng.Lâm Minh thật sự coi Lê Nhược Vũ như búp bê sứ, hận không thể khống chế cô ở trong vòng bảo vệ của mình bất cứ lúc nào.
Chương 473
Lâm Minh chế giễu: “Mắt cô mù hay là tai cô điếc, không phải cô biết rõ tình huống ngày hôm đó thế nào rồi sao?”
Dương Tuyết Nhi hoàn toàn không còn hy vọng gì, cô ta lau nước mắt đi ra ngoài: “Vậy tôi đi là được”
“Đứng lại” Lâm Minh gọi một tiếng.
Dương Tuyết Nhi dừng bước, xoay người lại rụt rè nhìn anh.
Lại nghe anh lạnh lùng nói: “Lúc đi cầm quần áo đi luôn, ném vào thùng rác dưới lầu.”
Mặt Dương Tuyết Nhi thoáng cái trắng bệch.
Nói đến cùng, bọn họ vẫn coi cô ta là đồ bỏ đi.
Không, là ngay cả đồ bỏ đi cũng không bằng.
Cô ta phải đi về tìm dì Lâm, cô ta muốn nói cho dì Lâm biết không phải là cô ta không muốn sống ở chỗ này, mà là bọn họ đuổi mình đi.
Lê Nhược Vũ tựa vàõ trong lòng anh, phía sau là một bầu trời xanh biếc như đã được gột rửa, cô lẩm bẩm: “Cứ đuổi cô ta đï như vậy thì phải ăn nói với mẹ thế nào đây?”
Lâm Minh nói lời chứa đầy yêu thương vào tai cô: “Chỉ cần có em ở đây, anh không sợ gì cả”
Cô mở trừng hai mắt, đôi mắt trong suốt gợn sóng lăn tăn.
Nhưng cô sợ…
Trong vòng nửa năm ngắn ngủi, rõ ràng cô có nhà có cha mẹ lại trở thành trẻ mồ côi. Bạn thân nhiều năm cũng trở thành người đâm dao sau: lưng mình, người chồng cô một lòng yêu thương lại giấu cô tất cả mọi chuyện Cảm giác an toàn của cô biến mất gần như không còn.
“Anh yêu em” Anh cúi người nhẹ giọng nỉ non vào tai cô.
‘Chỉ cần thất thần trong một chớp mắt, sẽ bỏ lỡ lời nói như có như không này.
Nhưng cô nghe được: “Lâm Minh, sao anh luôn không cho em một chút không gian, tại sao chuyện gì cũng giấu em. Điều em sợ nhất chính là lừa gạt giấu giếm”
Lê Hải Thiên và Viên Vũ lừa cô hơn hai mươi năm, cô cho rằng mình là một người có gia đình nhưng lại bất chợt phát hiện mình là trẻ mồ côi.
Cô cho rằng Lâm Minh và cô đã đủ thân mật không còn khoảng cách, thế nhưng anh lại luôn giấu cô vô số chuyện, thậm chí không tiếc hy sinh cuộc hôn nhân của Hạ Đông Quân.
Tình yêu như vậy quá méo mó.
Đối với anh mà nói, làm chuyện gì cũng không Sao.
Chỉ cần em còn yêu anh, chỉ cần em còn yêu anh: Vậy là đủ rồi.
Không đợi được Hoàng Ánh tính sổ nhưng lại đợi được Hạ Tư Duệ một mình đến đây.
Lâm Minh dùng ánh mắt liên tục cảnh cáo Hạ Tư Duệ, sau đó mới để cho Lê Nhược Vũ và cô ta có không gian nói chuyện riêng.
Lâm Minh thật sự coi Lê Nhược Vũ như búp bê sứ, hận không thể khống chế cô ở trong vòng bảo vệ của mình bất cứ lúc nào.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 473Lâm Minh chế giễu: “Mắt cô mù hay là tai cô điếc, không phải cô biết rõ tình huống ngày hôm đó thế nào rồi sao?”Dương Tuyết Nhi hoàn toàn không còn hy vọng gì, cô ta lau nước mắt đi ra ngoài: “Vậy tôi đi là được”“Đứng lại” Lâm Minh gọi một tiếng.Dương Tuyết Nhi dừng bước, xoay người lại rụt rè nhìn anh.Lại nghe anh lạnh lùng nói: “Lúc đi cầm quần áo đi luôn, ném vào thùng rác dưới lầu.”Mặt Dương Tuyết Nhi thoáng cái trắng bệch.Nói đến cùng, bọn họ vẫn coi cô ta là đồ bỏ đi.Không, là ngay cả đồ bỏ đi cũng không bằng.Cô ta phải đi về tìm dì Lâm, cô ta muốn nói cho dì Lâm biết không phải là cô ta không muốn sống ở chỗ này, mà là bọn họ đuổi mình đi.Lê Nhược Vũ tựa vàõ trong lòng anh, phía sau là một bầu trời xanh biếc như đã được gột rửa, cô lẩm bẩm: “Cứ đuổi cô ta đï như vậy thì phải ăn nói với mẹ thế nào đây?”Lâm Minh nói lời chứa đầy yêu thương vào tai cô: “Chỉ cần có em ở đây, anh không sợ gì cả”Cô mở trừng hai mắt, đôi mắt trong suốt gợn sóng lăn tăn.Nhưng cô sợ…Trong vòng nửa năm ngắn ngủi, rõ ràng cô có nhà có cha mẹ lại trở thành trẻ mồ côi. Bạn thân nhiều năm cũng trở thành người đâm dao sau: lưng mình, người chồng cô một lòng yêu thương lại giấu cô tất cả mọi chuyện Cảm giác an toàn của cô biến mất gần như không còn.“Anh yêu em” Anh cúi người nhẹ giọng nỉ non vào tai cô.‘Chỉ cần thất thần trong một chớp mắt, sẽ bỏ lỡ lời nói như có như không này.Nhưng cô nghe được: “Lâm Minh, sao anh luôn không cho em một chút không gian, tại sao chuyện gì cũng giấu em. Điều em sợ nhất chính là lừa gạt giấu giếm”Lê Hải Thiên và Viên Vũ lừa cô hơn hai mươi năm, cô cho rằng mình là một người có gia đình nhưng lại bất chợt phát hiện mình là trẻ mồ côi.Cô cho rằng Lâm Minh và cô đã đủ thân mật không còn khoảng cách, thế nhưng anh lại luôn giấu cô vô số chuyện, thậm chí không tiếc hy sinh cuộc hôn nhân của Hạ Đông Quân.Tình yêu như vậy quá méo mó.Đối với anh mà nói, làm chuyện gì cũng không Sao.Chỉ cần em còn yêu anh, chỉ cần em còn yêu anh: Vậy là đủ rồi.Không đợi được Hoàng Ánh tính sổ nhưng lại đợi được Hạ Tư Duệ một mình đến đây.Lâm Minh dùng ánh mắt liên tục cảnh cáo Hạ Tư Duệ, sau đó mới để cho Lê Nhược Vũ và cô ta có không gian nói chuyện riêng.Lâm Minh thật sự coi Lê Nhược Vũ như búp bê sứ, hận không thể khống chế cô ở trong vòng bảo vệ của mình bất cứ lúc nào.