Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 510
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 510Có vẻ như, là bởi vì Lê Nhược Vũ.Sự kiên trì ban đầu của Lê Nhược Vũ và sự vì tình yêu mà thỏa hiệp, mọi khía cạnh của cô đều là người mà anh ta khao khát nhất.Trong mát anh ta, người phụ nữ này hoàn hảo.gân như không có khuyết điểm.Vì vậy, anh ta cũng muốn lây lòng, cố gảng ở gần người phụ nữ giống mình này, để cảm nhận cám giác yêu là như thể nào.Thấy anh ta im lặng, tựa hồ có chút xấu hổ, Lê Nhược Vũ vội vàng nói: “Anh có phiên không? Nếu không tiện, chúng ta hẹn lân sau”“Thuận tiện, đi thôi, lên xe của tôi. Tôi sẽ tìm một nhà hàng lớn, cô sẽ thanh toán tiên”Hà Duy Hùng trong nháy mắt nở nụ cười, một bên tät máy điện thoại di động.Không ai quản được anh ta đi đâu nữa.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Nếu mẹ anh ta tính số, thì anh ta cũng sẽ phải ăn bữa ăn của Lê Nhược Vũ đã rồi nói sau Cô nói răng cô nợ một bữa ăn, nhưng sau bao lâu, Hà Duy Hùng thực sự chưa bao giờ ăn một bữa nào với cô cả.Ngoại trừ bữa tiệc chia tay độc thân khi đó.Nghiêm túc mà nói, khi nhớ lại, Hà Duy Hùng thực sự nghĩ rãng đó là bữa ăn đáng nhớ nhất mà anh ta đã ăn trong năm nay.Mê muội, anh ta thực sự là mê muội rồi Hà Duy Hùng đi xung quanh và tìm thấy một cửa hàng không có tên trong một con hẻm nào đó.Quán trang trí theo phong cách cổ điển, diện tích mặt bảng nhỏ, khá đông người ăn, mỏi bàn tám người, người không quen biết cũng đều ngồi cùng một bàn, nhiều người xếp hàng bên ngoài Ngay khi ông chủ nhìn thấy Hà Duy Hùng đến, ông ta đã mời anh ta lên lầu và tìm thấy một phòng riêng sạch sẽ và sáng sủa.Phòng riêng năm trên tâng hai, và có mở cửa số ra có thể nhìn được nhiều người đang đi lại dưới đường.Cho dù chưa nểm thử mùi vị của các món ăn, Lê Nhược Vũ cũng đã cảm nhận được một luông sinh khí mạnh mẽ.Cô nhìn những người đang xếp hàng ở tăng dưới: “Cửa hàng này rất đặc biệt. Tôi cứ tưởng những người như anh chỉ thích ăn những cửa hàng sang trọng nào đó.”Hà Duy Hùng thấy cô rất thích quán này, trong mắt cũng có chút tự hảo: “Tôi là ông chủ thứ hai, nếu em thích hương vị này, tí nữa tôi sẽ đưa em đi làm quen với ông chủ, lúc nào đến đây ăn cũng được mien phí”Không cần bọn họ gọi món, ông chú trực tiếp bưng bê món ăn lên và đưa vào phòng riêng, Lê Nhược Vũ nếm thứ, hương vị cũng không tệ, cô vừa nhâm nhi đồ ăn vừa nói chuyện phiếm với Hà Duy Hùng.“Lâm Minh gân đây bận việc gì sao? Tôi luôn cảm thấy anh ấy có chuyện gì đó rất bận rộn”“Trợ lý Lưu ở công ty thì nói rất mập mờ. Anh lớn lên cùng Lâm Minh. Anh có biết anh ấy dạo này có chuyện gì không?”Ban đầu, Hà Duy Hùng khá vui vẻ, nhưng ngay khi Lê Nhược Vũ hỏi về tình hình hiện tại của Lâm Minh, Hà Duy Hùng đã hơi chạnh lòng.Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh ta cũng không có gì phải phiên lòng.Lê Nhược Vũ và Lâm Minh là vợ chồng, lo lắng cho nhau là chuyện bình thường.
Chương 510
Có vẻ như, là bởi vì Lê Nhược Vũ.
Sự kiên trì ban đầu của Lê Nhược Vũ và sự vì tình yêu mà thỏa hiệp, mọi khía cạnh của cô đều là người mà anh ta khao khát nhất.
Trong mát anh ta, người phụ nữ này hoàn hảo.
gân như không có khuyết điểm.
Vì vậy, anh ta cũng muốn lây lòng, cố gảng ở gần người phụ nữ giống mình này, để cảm nhận cám giác yêu là như thể nào.
Thấy anh ta im lặng, tựa hồ có chút xấu hổ, Lê Nhược Vũ vội vàng nói: “Anh có phiên không? Nếu không tiện, chúng ta hẹn lân sau”
“Thuận tiện, đi thôi, lên xe của tôi. Tôi sẽ tìm một nhà hàng lớn, cô sẽ thanh toán tiên”
Hà Duy Hùng trong nháy mắt nở nụ cười, một bên tät máy điện thoại di động.
Không ai quản được anh ta đi đâu nữa.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Nếu mẹ anh ta tính số, thì anh ta cũng sẽ phải ăn bữa ăn của Lê Nhược Vũ đã rồi nói sau Cô nói răng cô nợ một bữa ăn, nhưng sau bao lâu, Hà Duy Hùng thực sự chưa bao giờ ăn một bữa nào với cô cả.
Ngoại trừ bữa tiệc chia tay độc thân khi đó.
Nghiêm túc mà nói, khi nhớ lại, Hà Duy Hùng thực sự nghĩ rãng đó là bữa ăn đáng nhớ nhất mà anh ta đã ăn trong năm nay.
Mê muội, anh ta thực sự là mê muội rồi Hà Duy Hùng đi xung quanh và tìm thấy một cửa hàng không có tên trong một con hẻm nào đó.
Quán trang trí theo phong cách cổ điển, diện tích mặt bảng nhỏ, khá đông người ăn, mỏi bàn tám người, người không quen biết cũng đều ngồi cùng một bàn, nhiều người xếp hàng bên ngoài Ngay khi ông chủ nhìn thấy Hà Duy Hùng đến, ông ta đã mời anh ta lên lầu và tìm thấy một phòng riêng sạch sẽ và sáng sủa.
Phòng riêng năm trên tâng hai, và có mở cửa số ra có thể nhìn được nhiều người đang đi lại dưới đường.
Cho dù chưa nểm thử mùi vị của các món ăn, Lê Nhược Vũ cũng đã cảm nhận được một luông sinh khí mạnh mẽ.
Cô nhìn những người đang xếp hàng ở tăng dưới: “Cửa hàng này rất đặc biệt. Tôi cứ tưởng những người như anh chỉ thích ăn những cửa hàng sang trọng nào đó.”
Hà Duy Hùng thấy cô rất thích quán này, trong mắt cũng có chút tự hảo: “Tôi là ông chủ thứ hai, nếu em thích hương vị này, tí nữa tôi sẽ đưa em đi làm quen với ông chủ, lúc nào đến đây ăn cũng được mien phí”
Không cần bọn họ gọi món, ông chú trực tiếp bưng bê món ăn lên và đưa vào phòng riêng, Lê Nhược Vũ nếm thứ, hương vị cũng không tệ, cô vừa nhâm nhi đồ ăn vừa nói chuyện phiếm với Hà Duy Hùng.
“Lâm Minh gân đây bận việc gì sao? Tôi luôn cảm thấy anh ấy có chuyện gì đó rất bận rộn”
“Trợ lý Lưu ở công ty thì nói rất mập mờ. Anh lớn lên cùng Lâm Minh. Anh có biết anh ấy dạo này có chuyện gì không?”
Ban đầu, Hà Duy Hùng khá vui vẻ, nhưng ngay khi Lê Nhược Vũ hỏi về tình hình hiện tại của Lâm Minh, Hà Duy Hùng đã hơi chạnh lòng.
Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh ta cũng không có gì phải phiên lòng.
Lê Nhược Vũ và Lâm Minh là vợ chồng, lo lắng cho nhau là chuyện bình thường.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 510Có vẻ như, là bởi vì Lê Nhược Vũ.Sự kiên trì ban đầu của Lê Nhược Vũ và sự vì tình yêu mà thỏa hiệp, mọi khía cạnh của cô đều là người mà anh ta khao khát nhất.Trong mát anh ta, người phụ nữ này hoàn hảo.gân như không có khuyết điểm.Vì vậy, anh ta cũng muốn lây lòng, cố gảng ở gần người phụ nữ giống mình này, để cảm nhận cám giác yêu là như thể nào.Thấy anh ta im lặng, tựa hồ có chút xấu hổ, Lê Nhược Vũ vội vàng nói: “Anh có phiên không? Nếu không tiện, chúng ta hẹn lân sau”“Thuận tiện, đi thôi, lên xe của tôi. Tôi sẽ tìm một nhà hàng lớn, cô sẽ thanh toán tiên”Hà Duy Hùng trong nháy mắt nở nụ cười, một bên tät máy điện thoại di động.Không ai quản được anh ta đi đâu nữa.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Nếu mẹ anh ta tính số, thì anh ta cũng sẽ phải ăn bữa ăn của Lê Nhược Vũ đã rồi nói sau Cô nói răng cô nợ một bữa ăn, nhưng sau bao lâu, Hà Duy Hùng thực sự chưa bao giờ ăn một bữa nào với cô cả.Ngoại trừ bữa tiệc chia tay độc thân khi đó.Nghiêm túc mà nói, khi nhớ lại, Hà Duy Hùng thực sự nghĩ rãng đó là bữa ăn đáng nhớ nhất mà anh ta đã ăn trong năm nay.Mê muội, anh ta thực sự là mê muội rồi Hà Duy Hùng đi xung quanh và tìm thấy một cửa hàng không có tên trong một con hẻm nào đó.Quán trang trí theo phong cách cổ điển, diện tích mặt bảng nhỏ, khá đông người ăn, mỏi bàn tám người, người không quen biết cũng đều ngồi cùng một bàn, nhiều người xếp hàng bên ngoài Ngay khi ông chủ nhìn thấy Hà Duy Hùng đến, ông ta đã mời anh ta lên lầu và tìm thấy một phòng riêng sạch sẽ và sáng sủa.Phòng riêng năm trên tâng hai, và có mở cửa số ra có thể nhìn được nhiều người đang đi lại dưới đường.Cho dù chưa nểm thử mùi vị của các món ăn, Lê Nhược Vũ cũng đã cảm nhận được một luông sinh khí mạnh mẽ.Cô nhìn những người đang xếp hàng ở tăng dưới: “Cửa hàng này rất đặc biệt. Tôi cứ tưởng những người như anh chỉ thích ăn những cửa hàng sang trọng nào đó.”Hà Duy Hùng thấy cô rất thích quán này, trong mắt cũng có chút tự hảo: “Tôi là ông chủ thứ hai, nếu em thích hương vị này, tí nữa tôi sẽ đưa em đi làm quen với ông chủ, lúc nào đến đây ăn cũng được mien phí”Không cần bọn họ gọi món, ông chú trực tiếp bưng bê món ăn lên và đưa vào phòng riêng, Lê Nhược Vũ nếm thứ, hương vị cũng không tệ, cô vừa nhâm nhi đồ ăn vừa nói chuyện phiếm với Hà Duy Hùng.“Lâm Minh gân đây bận việc gì sao? Tôi luôn cảm thấy anh ấy có chuyện gì đó rất bận rộn”“Trợ lý Lưu ở công ty thì nói rất mập mờ. Anh lớn lên cùng Lâm Minh. Anh có biết anh ấy dạo này có chuyện gì không?”Ban đầu, Hà Duy Hùng khá vui vẻ, nhưng ngay khi Lê Nhược Vũ hỏi về tình hình hiện tại của Lâm Minh, Hà Duy Hùng đã hơi chạnh lòng.Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh ta cũng không có gì phải phiên lòng.Lê Nhược Vũ và Lâm Minh là vợ chồng, lo lắng cho nhau là chuyện bình thường.