Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 519
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 519Hoàng Ánh nhìn thấy bộ dáng lạnh lùng kia của con trai thì tức lên, bà ta nghiêng người đi không nói chuyện.Lâm Thùy Ngọc cũng ngoan ngoãn mà đỡ Hoàng Ánh, không mở miệng nữa Lâm Minh nhăn mày, cực kỳ không kiên nhân “Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”“Đứa trẻ đã được chẩn đoán là bị bệnh bạch cầu, hôm nay bị thương, chảy không ít máu, đến bây giờ văn còn sốt cao chưa hạ.” Hốc mát Hoàng Ảnh đỏ hồng, cháu trai bảo bối của bà ta sao số lại khổ như vậy chứ.“Chẳng phải có người trông coi sao, sao lại bị thương?” Lâm Minh mắt lạnh chất vấn Lâm Thùy Ngọc.Lâm Thùy Ngọc hoảng hốt trong lòng, nhưng van cổ giả vờ thành bộ dáng không biết gì cả.“Nói chuyện, đừng có chơi trò giả ngu trước mặt tôi”“Hôm qua, sau khi anh và cô Vũ rời đi, thì cô Vũ lại quay lại, nhìn thấy Niệm Sơ ở trong vườn hoa, sau đó cô ấy đụng vào Niệm Sơ, Niệm Sơ ngã xuống ngay bên đường cho nên…”Những lời còn lại, Lâm Thùy Ngọc không nói hết Cô ta sẽ không làm người xấu mà nói xấu Lê Nhược Vũ, cô ta để lại cho mọi người một không gian tưởng tượng phong phú, như vô tình nhắc nhở mọi người Lê Nhược Vũ độc ác tới mức nào.Thực ra, ngay khi nhìn thấy Lâm Niệm Sơ bị thương, Lâm Thùy Ngọc không có nghĩ nhiều như vậy.Trẻ con thì khó trách sẽ bị đụng đâu té đó lung tung, Lâm Niệm Sơ chỉ là té một cái, bị rách chân chảy chút máu mà thôi, chăc không sao, nên cô ta cũng không để ý.Nghĩ räng vừa hay để lại chút vết thương trên người làm chứng cứ, để sau này khi Hoàng Ánh nhìn thấy sẽ càng đau lòng cho nó hơn.Ai ngờ vết thương trên chân đứa trẻ lại cứ chảy máu không ngừng, tuy miệng vết thương không lớn, nhưng máu thì lại không ngừng chảy ra Đợi khi Lâm Thùy Ngọc nhớ tới, chạy đi tìm bác sĩ thì đã muộn rồi.Trẻ con bị bệnh bạch cầu vốn đã yếu ớt hơn người bình thường, lại thêm miệng vết thương bị nhiễm trùng, một khi bị sốt cao thì cứ mãi không hạ được.Vậy nên cô ta mới hoảng loạn mà gọi điện cho Hoàng Ánh Trên mặt Lâm Niệm Sơ còn ăn một cái tát của Hà Vi Nhiên, bộ dáng đáng thương vừa nhìn đã khiến người ta thương xót.Quả nhiên, Hoàng Ánh vừa nhìn thấy liền chịu không nổi, lập tức gọi điện thoại kêu Lâm Minh tới.Vốn Lâm Thùy Ngọc sợ chuyện đứa trẻ phát sốt sẽ liên lụy đến mình nên cũng không nói chuyện của Lê Nhược Vũ, nhưng bị Lâm Minh truy hỏi như vậy bèn mới dứt khoát mà nói hết ra, đem toàn bộ trách nhiệm đẩy hết lên người Lê Nhược Vũ.Hoàng Ánh nghe xong lời này, hiểu lâm đối với Lê Nhược Vũ càng sâu hơn.Sao lại có thể có người phụ nữ độc ác như vậy, đối với một đứa trẻ mà cũng có thể ra tay được?Bây giờ Lê Nhược Vũ đã cỏ thế ra tay với đứa trẻ, thì chăc chăn sẽ không chấp nhận nó được, càng đừng nói đến sẽ đối xử tốt với nó.Cuộc hôn nhân này, xem ra vần phải ly hôn thôi Mà Lâm Minh vừa nghe xong lại trực tiếp tóm lấy cổ áo Lâm Thùy Ngọc, ánh mắt tàn độc như muốn b*p ch*t cô ta: “Cô ấy tới bệnh viện, đã thấy đứa trẻ này rồi?”
Chương 519
Hoàng Ánh nhìn thấy bộ dáng lạnh lùng kia của con trai thì tức lên, bà ta nghiêng người đi không nói chuyện.
Lâm Thùy Ngọc cũng ngoan ngoãn mà đỡ Hoàng Ánh, không mở miệng nữa Lâm Minh nhăn mày, cực kỳ không kiên nhân “Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
“Đứa trẻ đã được chẩn đoán là bị bệnh bạch cầu, hôm nay bị thương, chảy không ít máu, đến bây giờ văn còn sốt cao chưa hạ.” Hốc mát Hoàng Ảnh đỏ hồng, cháu trai bảo bối của bà ta sao số lại khổ như vậy chứ.
“Chẳng phải có người trông coi sao, sao lại bị thương?” Lâm Minh mắt lạnh chất vấn Lâm Thùy Ngọc.
Lâm Thùy Ngọc hoảng hốt trong lòng, nhưng van cổ giả vờ thành bộ dáng không biết gì cả.
“Nói chuyện, đừng có chơi trò giả ngu trước mặt tôi”
“Hôm qua, sau khi anh và cô Vũ rời đi, thì cô Vũ lại quay lại, nhìn thấy Niệm Sơ ở trong vườn hoa, sau đó cô ấy đụng vào Niệm Sơ, Niệm Sơ ngã xuống ngay bên đường cho nên…”
Những lời còn lại, Lâm Thùy Ngọc không nói hết Cô ta sẽ không làm người xấu mà nói xấu Lê Nhược Vũ, cô ta để lại cho mọi người một không gian tưởng tượng phong phú, như vô tình nhắc nhở mọi người Lê Nhược Vũ độc ác tới mức nào.
Thực ra, ngay khi nhìn thấy Lâm Niệm Sơ bị thương, Lâm Thùy Ngọc không có nghĩ nhiều như vậy.
Trẻ con thì khó trách sẽ bị đụng đâu té đó lung tung, Lâm Niệm Sơ chỉ là té một cái, bị rách chân chảy chút máu mà thôi, chăc không sao, nên cô ta cũng không để ý.
Nghĩ räng vừa hay để lại chút vết thương trên người làm chứng cứ, để sau này khi Hoàng Ánh nhìn thấy sẽ càng đau lòng cho nó hơn.
Ai ngờ vết thương trên chân đứa trẻ lại cứ chảy máu không ngừng, tuy miệng vết thương không lớn, nhưng máu thì lại không ngừng chảy ra Đợi khi Lâm Thùy Ngọc nhớ tới, chạy đi tìm bác sĩ thì đã muộn rồi.
Trẻ con bị bệnh bạch cầu vốn đã yếu ớt hơn người bình thường, lại thêm miệng vết thương bị nhiễm trùng, một khi bị sốt cao thì cứ mãi không hạ được.
Vậy nên cô ta mới hoảng loạn mà gọi điện cho Hoàng Ánh Trên mặt Lâm Niệm Sơ còn ăn một cái tát của Hà Vi Nhiên, bộ dáng đáng thương vừa nhìn đã khiến người ta thương xót.
Quả nhiên, Hoàng Ánh vừa nhìn thấy liền chịu không nổi, lập tức gọi điện thoại kêu Lâm Minh tới.
Vốn Lâm Thùy Ngọc sợ chuyện đứa trẻ phát sốt sẽ liên lụy đến mình nên cũng không nói chuyện của Lê Nhược Vũ, nhưng bị Lâm Minh truy hỏi như vậy bèn mới dứt khoát mà nói hết ra, đem toàn bộ trách nhiệm đẩy hết lên người Lê Nhược Vũ.
Hoàng Ánh nghe xong lời này, hiểu lâm đối với Lê Nhược Vũ càng sâu hơn.
Sao lại có thể có người phụ nữ độc ác như vậy, đối với một đứa trẻ mà cũng có thể ra tay được?
Bây giờ Lê Nhược Vũ đã cỏ thế ra tay với đứa trẻ, thì chăc chăn sẽ không chấp nhận nó được, càng đừng nói đến sẽ đối xử tốt với nó.
Cuộc hôn nhân này, xem ra vần phải ly hôn thôi Mà Lâm Minh vừa nghe xong lại trực tiếp tóm lấy cổ áo Lâm Thùy Ngọc, ánh mắt tàn độc như muốn b*p ch*t cô ta: “Cô ấy tới bệnh viện, đã thấy đứa trẻ này rồi?”
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 519Hoàng Ánh nhìn thấy bộ dáng lạnh lùng kia của con trai thì tức lên, bà ta nghiêng người đi không nói chuyện.Lâm Thùy Ngọc cũng ngoan ngoãn mà đỡ Hoàng Ánh, không mở miệng nữa Lâm Minh nhăn mày, cực kỳ không kiên nhân “Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”“Đứa trẻ đã được chẩn đoán là bị bệnh bạch cầu, hôm nay bị thương, chảy không ít máu, đến bây giờ văn còn sốt cao chưa hạ.” Hốc mát Hoàng Ảnh đỏ hồng, cháu trai bảo bối của bà ta sao số lại khổ như vậy chứ.“Chẳng phải có người trông coi sao, sao lại bị thương?” Lâm Minh mắt lạnh chất vấn Lâm Thùy Ngọc.Lâm Thùy Ngọc hoảng hốt trong lòng, nhưng van cổ giả vờ thành bộ dáng không biết gì cả.“Nói chuyện, đừng có chơi trò giả ngu trước mặt tôi”“Hôm qua, sau khi anh và cô Vũ rời đi, thì cô Vũ lại quay lại, nhìn thấy Niệm Sơ ở trong vườn hoa, sau đó cô ấy đụng vào Niệm Sơ, Niệm Sơ ngã xuống ngay bên đường cho nên…”Những lời còn lại, Lâm Thùy Ngọc không nói hết Cô ta sẽ không làm người xấu mà nói xấu Lê Nhược Vũ, cô ta để lại cho mọi người một không gian tưởng tượng phong phú, như vô tình nhắc nhở mọi người Lê Nhược Vũ độc ác tới mức nào.Thực ra, ngay khi nhìn thấy Lâm Niệm Sơ bị thương, Lâm Thùy Ngọc không có nghĩ nhiều như vậy.Trẻ con thì khó trách sẽ bị đụng đâu té đó lung tung, Lâm Niệm Sơ chỉ là té một cái, bị rách chân chảy chút máu mà thôi, chăc không sao, nên cô ta cũng không để ý.Nghĩ räng vừa hay để lại chút vết thương trên người làm chứng cứ, để sau này khi Hoàng Ánh nhìn thấy sẽ càng đau lòng cho nó hơn.Ai ngờ vết thương trên chân đứa trẻ lại cứ chảy máu không ngừng, tuy miệng vết thương không lớn, nhưng máu thì lại không ngừng chảy ra Đợi khi Lâm Thùy Ngọc nhớ tới, chạy đi tìm bác sĩ thì đã muộn rồi.Trẻ con bị bệnh bạch cầu vốn đã yếu ớt hơn người bình thường, lại thêm miệng vết thương bị nhiễm trùng, một khi bị sốt cao thì cứ mãi không hạ được.Vậy nên cô ta mới hoảng loạn mà gọi điện cho Hoàng Ánh Trên mặt Lâm Niệm Sơ còn ăn một cái tát của Hà Vi Nhiên, bộ dáng đáng thương vừa nhìn đã khiến người ta thương xót.Quả nhiên, Hoàng Ánh vừa nhìn thấy liền chịu không nổi, lập tức gọi điện thoại kêu Lâm Minh tới.Vốn Lâm Thùy Ngọc sợ chuyện đứa trẻ phát sốt sẽ liên lụy đến mình nên cũng không nói chuyện của Lê Nhược Vũ, nhưng bị Lâm Minh truy hỏi như vậy bèn mới dứt khoát mà nói hết ra, đem toàn bộ trách nhiệm đẩy hết lên người Lê Nhược Vũ.Hoàng Ánh nghe xong lời này, hiểu lâm đối với Lê Nhược Vũ càng sâu hơn.Sao lại có thể có người phụ nữ độc ác như vậy, đối với một đứa trẻ mà cũng có thể ra tay được?Bây giờ Lê Nhược Vũ đã cỏ thế ra tay với đứa trẻ, thì chăc chăn sẽ không chấp nhận nó được, càng đừng nói đến sẽ đối xử tốt với nó.Cuộc hôn nhân này, xem ra vần phải ly hôn thôi Mà Lâm Minh vừa nghe xong lại trực tiếp tóm lấy cổ áo Lâm Thùy Ngọc, ánh mắt tàn độc như muốn b*p ch*t cô ta: “Cô ấy tới bệnh viện, đã thấy đứa trẻ này rồi?”