Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 553
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 553Đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời, vẫn còn nhỏ như vậy mà đã phải chịu trách nhiệm cứu vớt sinh mệnh một người.Khi Lê Nhược Vũ nghĩ đến cảnh tượng đó cô cảm thấy thật đau lòng: “Ra đi không có nghĩa là biến mất hay vĩnh biệt, sau này nó nhất định sẽ quay lại. Chờ đến khi con lớn lên, cho đến khi con có thể đi học, người trong trường mẫu giáo hỏi con chúng ta vì sao không cùng một mẹ với Lâm Niệm Sơ thì anh muốn nó trả lời thế nào? Thậm chí còn có người sẽ chê cười nó, nói rằng con chúng ta sinh ra là để chữa bệnh cho Lâm Niệm Sơ và nó sẽ cảm thấy khó chịu đến thế nào?”Bàn tay to lớn của Lâm Minh v**t v* bờ vai nghẹn ngào của cô qua chăn bông: “Tin vào anh, sẽ không xảy ra chuyện như vậy đâu?”“Lần nào tôi cũng đã tin anh, nhưng lần nào anh cũng nói dối em. Quá tam ba bận, nhưng anh hãy đếm lại xem anh đã lừa dối tôi bao nhiêu lần rồi”“Nhược Vũ…”“Trước đây tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng khi nói ra từ ly hôn tôi đột nhiên cảm thấy rất thoải mái. Ly hôn thật là tốt, đứa con là của mình tôi. Nó không cần phải gánh vác sinh mạng của ai khác, nó có thể yên ổn bình an ở lại trong bụng của tôi”“Tôi hứa với anh nếu đứa trẻ sau khi sinh ra an toàn và khỏe mạnh thì tôi sẽ dẫn nó đến làm phẫu thuật cấy ghép cho Lâm Niệm Sơ.Nhưng bây giờ con của tôi còn chưa ổn định được, nó còn chưa được sinh ra, tôi tuyệt đối sẽ không để nó gặp bất cứ sự nguy hiểm nào”Lâm Minh siết chặt nằm tay rồi lại buông lỏng, buông lỏng rồi siết chặt, nhưng lông mày cau lại của anh trong thoáng chốc không khỏi: “Không lấy máu cuống rốn cũng được, nhưng tuyệt đối không thể ly hôn”Lê Nhược Vũ im lặng và không đưa ra bất kỳ phản ứng nào.Hoàng Ánh không thể chịu đựng được nữa, con trai của bà ta chưa từng cư xử nhún nhường với người khác như vậy?“Muốn ly hôn cũng được, nhưng cấy ghép tuỷ nhất định phải làm”Lê Nhược Vũ đột nhiên trở mình ngồi dậy: “Tại sao?”“Khi mang thai không thể ly hôn. Dù muốn ly hôn thì ít nhất cũng phải đợi đến khi đứa trẻ hết thời kỳ bú sữa mẹ. Trong giai đoạn này, cô.vẫn là con dâu của nhà họ Lâm. Vì vậy cô cũng phải cân nhắc vì nhà họ Lâm. Niệm Sơ cũng là con trai của Lâm Minh, tại sao cô không nghĩ cho Lâm Minh một chút chứ? Chỉ yêu cầu cô làm xét nghiệm cuống rốn, cho dù là có nguy hiểm nhưng cũng không bảo con cô đi chết, sao cô lại không hiểu chuyện như vậy?”Bị ép đến tình thế tuyệt vọng, Lê Nhược Vũ gần như cảm thấy nghẹt thở, cô luống cuống ôm đầu, chật vật tìm cơ hội cho mình.Nhưng dù có làm gì đi chăng nữa, cô cũng không thể thoát khỏi tình cảnh khốn khó này.Cô gần như hét lên: “Tôi chỉ muốn con tôi được sinh ra một cách an toàn?!”Các bác sĩ và y tá đi cùng thuốc thấy Lê Nhược Vũ quá kích động, vội vàng đè cô không cho cô động đậy.Ống nhỏ giọt được điều chỉnh, đầu kim mát lạnh đâm vào mạch máu của cô: “Đây là lọ thuốc mới được điều chế. Mợ không được di chuyển nó nữa, thưa mợ. Như vậy rất dễ gây thương tích cho bản thân và đứa trẻ.”Với thân thể không cử động được, cô thì thầm: “Tôi đau bụng… Bụng, đau…”Bác sĩ cảm thấy có gì đó không ổn: “Đưa đi cấp cứu trước!”Tâm trí của Lâm Minh đều đi theo cô, nhưng không thể nào đi vào trong được, chỉ có thể đứng chờ ngoài cửa.
Chương 553
Đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời, vẫn còn nhỏ như vậy mà đã phải chịu trách nhiệm cứu vớt sinh mệnh một người.
Khi Lê Nhược Vũ nghĩ đến cảnh tượng đó cô cảm thấy thật đau lòng: “Ra đi không có nghĩa là biến mất hay vĩnh biệt, sau này nó nhất định sẽ quay lại. Chờ đến khi con lớn lên, cho đến khi con có thể đi học, người trong trường mẫu giáo hỏi con chúng ta vì sao không cùng một mẹ với Lâm Niệm Sơ thì anh muốn nó trả lời thế nào? Thậm chí còn có người sẽ chê cười nó, nói rằng con chúng ta sinh ra là để chữa bệnh cho Lâm Niệm Sơ và nó sẽ cảm thấy khó chịu đến thế nào?”
Bàn tay to lớn của Lâm Minh v**t v* bờ vai nghẹn ngào của cô qua chăn bông: “Tin vào anh, sẽ không xảy ra chuyện như vậy đâu?”
“Lần nào tôi cũng đã tin anh, nhưng lần nào anh cũng nói dối em. Quá tam ba bận, nhưng anh hãy đếm lại xem anh đã lừa dối tôi bao nhiêu lần rồi”
“Nhược Vũ…”
“Trước đây tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng khi nói ra từ ly hôn tôi đột nhiên cảm thấy rất thoải mái. Ly hôn thật là tốt, đứa con là của mình tôi. Nó không cần phải gánh vác sinh mạng của ai khác, nó có thể yên ổn bình an ở lại trong bụng của tôi”
“Tôi hứa với anh nếu đứa trẻ sau khi sinh ra an toàn và khỏe mạnh thì tôi sẽ dẫn nó đến làm phẫu thuật cấy ghép cho Lâm Niệm Sơ.
Nhưng bây giờ con của tôi còn chưa ổn định được, nó còn chưa được sinh ra, tôi tuyệt đối sẽ không để nó gặp bất cứ sự nguy hiểm nào”
Lâm Minh siết chặt nằm tay rồi lại buông lỏng, buông lỏng rồi siết chặt, nhưng lông mày cau lại của anh trong thoáng chốc không khỏi: “Không lấy máu cuống rốn cũng được, nhưng tuyệt đối không thể ly hôn”
Lê Nhược Vũ im lặng và không đưa ra bất kỳ phản ứng nào.
Hoàng Ánh không thể chịu đựng được nữa, con trai của bà ta chưa từng cư xử nhún nhường với người khác như vậy?
“Muốn ly hôn cũng được, nhưng cấy ghép tuỷ nhất định phải làm”
Lê Nhược Vũ đột nhiên trở mình ngồi dậy: “Tại sao?”
“Khi mang thai không thể ly hôn. Dù muốn ly hôn thì ít nhất cũng phải đợi đến khi đứa trẻ hết thời kỳ bú sữa mẹ. Trong giai đoạn này, cô.
vẫn là con dâu của nhà họ Lâm. Vì vậy cô cũng phải cân nhắc vì nhà họ Lâm. Niệm Sơ cũng là con trai của Lâm Minh, tại sao cô không nghĩ cho Lâm Minh một chút chứ? Chỉ yêu cầu cô làm xét nghiệm cuống rốn, cho dù là có nguy hiểm nhưng cũng không bảo con cô đi chết, sao cô lại không hiểu chuyện như vậy?”
Bị ép đến tình thế tuyệt vọng, Lê Nhược Vũ gần như cảm thấy nghẹt thở, cô luống cuống ôm đầu, chật vật tìm cơ hội cho mình.
Nhưng dù có làm gì đi chăng nữa, cô cũng không thể thoát khỏi tình cảnh khốn khó này.
Cô gần như hét lên: “Tôi chỉ muốn con tôi được sinh ra một cách an toàn?!”
Các bác sĩ và y tá đi cùng thuốc thấy Lê Nhược Vũ quá kích động, vội vàng đè cô không cho cô động đậy.
Ống nhỏ giọt được điều chỉnh, đầu kim mát lạnh đâm vào mạch máu của cô: “Đây là lọ thuốc mới được điều chế. Mợ không được di chuyển nó nữa, thưa mợ. Như vậy rất dễ gây thương tích cho bản thân và đứa trẻ.”
Với thân thể không cử động được, cô thì thầm: “Tôi đau bụng… Bụng, đau…”
Bác sĩ cảm thấy có gì đó không ổn: “Đưa đi cấp cứu trước!”
Tâm trí của Lâm Minh đều đi theo cô, nhưng không thể nào đi vào trong được, chỉ có thể đứng chờ ngoài cửa.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 553Đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời, vẫn còn nhỏ như vậy mà đã phải chịu trách nhiệm cứu vớt sinh mệnh một người.Khi Lê Nhược Vũ nghĩ đến cảnh tượng đó cô cảm thấy thật đau lòng: “Ra đi không có nghĩa là biến mất hay vĩnh biệt, sau này nó nhất định sẽ quay lại. Chờ đến khi con lớn lên, cho đến khi con có thể đi học, người trong trường mẫu giáo hỏi con chúng ta vì sao không cùng một mẹ với Lâm Niệm Sơ thì anh muốn nó trả lời thế nào? Thậm chí còn có người sẽ chê cười nó, nói rằng con chúng ta sinh ra là để chữa bệnh cho Lâm Niệm Sơ và nó sẽ cảm thấy khó chịu đến thế nào?”Bàn tay to lớn của Lâm Minh v**t v* bờ vai nghẹn ngào của cô qua chăn bông: “Tin vào anh, sẽ không xảy ra chuyện như vậy đâu?”“Lần nào tôi cũng đã tin anh, nhưng lần nào anh cũng nói dối em. Quá tam ba bận, nhưng anh hãy đếm lại xem anh đã lừa dối tôi bao nhiêu lần rồi”“Nhược Vũ…”“Trước đây tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng khi nói ra từ ly hôn tôi đột nhiên cảm thấy rất thoải mái. Ly hôn thật là tốt, đứa con là của mình tôi. Nó không cần phải gánh vác sinh mạng của ai khác, nó có thể yên ổn bình an ở lại trong bụng của tôi”“Tôi hứa với anh nếu đứa trẻ sau khi sinh ra an toàn và khỏe mạnh thì tôi sẽ dẫn nó đến làm phẫu thuật cấy ghép cho Lâm Niệm Sơ.Nhưng bây giờ con của tôi còn chưa ổn định được, nó còn chưa được sinh ra, tôi tuyệt đối sẽ không để nó gặp bất cứ sự nguy hiểm nào”Lâm Minh siết chặt nằm tay rồi lại buông lỏng, buông lỏng rồi siết chặt, nhưng lông mày cau lại của anh trong thoáng chốc không khỏi: “Không lấy máu cuống rốn cũng được, nhưng tuyệt đối không thể ly hôn”Lê Nhược Vũ im lặng và không đưa ra bất kỳ phản ứng nào.Hoàng Ánh không thể chịu đựng được nữa, con trai của bà ta chưa từng cư xử nhún nhường với người khác như vậy?“Muốn ly hôn cũng được, nhưng cấy ghép tuỷ nhất định phải làm”Lê Nhược Vũ đột nhiên trở mình ngồi dậy: “Tại sao?”“Khi mang thai không thể ly hôn. Dù muốn ly hôn thì ít nhất cũng phải đợi đến khi đứa trẻ hết thời kỳ bú sữa mẹ. Trong giai đoạn này, cô.vẫn là con dâu của nhà họ Lâm. Vì vậy cô cũng phải cân nhắc vì nhà họ Lâm. Niệm Sơ cũng là con trai của Lâm Minh, tại sao cô không nghĩ cho Lâm Minh một chút chứ? Chỉ yêu cầu cô làm xét nghiệm cuống rốn, cho dù là có nguy hiểm nhưng cũng không bảo con cô đi chết, sao cô lại không hiểu chuyện như vậy?”Bị ép đến tình thế tuyệt vọng, Lê Nhược Vũ gần như cảm thấy nghẹt thở, cô luống cuống ôm đầu, chật vật tìm cơ hội cho mình.Nhưng dù có làm gì đi chăng nữa, cô cũng không thể thoát khỏi tình cảnh khốn khó này.Cô gần như hét lên: “Tôi chỉ muốn con tôi được sinh ra một cách an toàn?!”Các bác sĩ và y tá đi cùng thuốc thấy Lê Nhược Vũ quá kích động, vội vàng đè cô không cho cô động đậy.Ống nhỏ giọt được điều chỉnh, đầu kim mát lạnh đâm vào mạch máu của cô: “Đây là lọ thuốc mới được điều chế. Mợ không được di chuyển nó nữa, thưa mợ. Như vậy rất dễ gây thương tích cho bản thân và đứa trẻ.”Với thân thể không cử động được, cô thì thầm: “Tôi đau bụng… Bụng, đau…”Bác sĩ cảm thấy có gì đó không ổn: “Đưa đi cấp cứu trước!”Tâm trí của Lâm Minh đều đi theo cô, nhưng không thể nào đi vào trong được, chỉ có thể đứng chờ ngoài cửa.