Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 560

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 560Cho dù Lê Minh Nguyệt không nói gì, cô có thể từ trong ánh mắt của Lê Minh Nguyệt nhìn ra mọi thứ.Duyên phận thực sự là một điều rất kỳ lạ, có lúc, thậm chí Lê Nhược Vũ sẽ nghĩ, kiếp trước của mình và Lê Minh Nguyệt có phải là chị em ruột hay không.Điện thoại di động của Lê Minh Nguyệt rơi bên giường, màn hình còn sáng, trên màn hình là tấm hình chụp sau gáy cô.Một hình trái tim tình yêu màu hồng nhạt.Giờ nghĩ lại, Lâm Minh hẳn rất thích trái tim hồng này.Nghĩ đến Lâm Minh, ánh mắt Lê Nhược Vũ không khỏi ảm đạm một chút.Kế từ ngày hôm đó Lâm Minh rời đi, nửa tháng nay anh vẫn chưa từng xuất hiện lại Cô chỉ là ba đến năm lần sẽ phát hiện anh nhìn lén ở cửa, chỉ lén nhìn mà thôi, không tiến vào.Đôi khi cô cũng sẽ mềm lòng, muốn gọi tên anh, muốn gọi anh vào.Nhưng nghĩ đến hai đứa con trong bụng mình còn chưa ổn định, cô làm sao cũng không mở miệng được.Anh cũng là cha của đứa bé, nhưng lại muốn cục cưng của cô có thể tốt lên để ghép tủy cho một đứa trẻ khác…Lê Minh Nguyệt rất để tâm chăm sóc Lê Nhược Vũ.‘Vừa nhìn thấy Lê Nhược Vũ phân tâm, chỉ sợ cô suy nghĩ lung tung làm bản thân phiền n, lập tức đánh gãy suy nghĩ của cô, khiến cô quên đi những chuyện không vui đó.Có sự chăm sóc của Lê Minh Nguyệt, cơ thể của Lê Nhược Vũ đã hồi phục khá tốt.Bác sĩ nói, quan sát thêm nửa tháng nữa, nếu không có vấn đề gì, có thể rời giường đi qua đi lại thích hợp.Nhưng nhất định phải cẩn thận, đặc biệt cẩn thận.Lê Minh Nguyệt vui vẻ lập tức nói tin này cho Hà Duy Hùng.Hà Duy Hùng vui mừng, lập tức mang hoa đến bệnh viện thăm Lê Nhược Vũ.Thật ra không cần mượn tin tức làm lời cớ, Hà Duy Hùng cũng mỗi ngày sẽ đến bệnh viện thăm cô.Hà Duy Hùng nắm bắt tiêu chuẩn rất tốt, mỗi ngày đến một chuyến, phần lớn ở lại nửa giờ, nhiều nhất là một giờ sẽ rời đi, không lưu lại điểm sơ hở cho bất kỳ ai có thể khuếch đại lên.Mặc dù người ngoài bới không ra khuyết điểm, nhưng người trong nhà có thể nhận thấy điều không thích hợp.Hà Duy Hùng bình thường ghét bệnh viện nhất, ghét mùi thuốc khử trùng, ngửi thấy sẽ muốn nôn mửa. Nếu không phải chuyện cần thiết, anh ta chắc chắn không đến bệnh viện, càng miễn bàn nửa tháng này mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện, hoàn toàn không bình thường.Hà Vi Nhiên biết em trai mình có một trái tim ‘ph óng đãng’ cỡ nào, có tiền án vừa ý người phụ nữ có chồng, cậu ta cũng không phải chưa phạm qua.Vừa ý chơi đùa người khác cũng chỉ quá khứ, nếu thật sự vừa ý Lê Nhược Vũ… thì không tốt lắm.Hà Vi Nhiên thấp tha thấp thỏm theo em trai đến bệnh viện, nhìn thấy trong phòng ngoài Lê Nhược Vũ còn có Lê Minh Nguyệt, lúc này mới yên tâm.Hóa ra người em trai vừa ý không phải Lê Nhược Vũ mà là người chăm sóc Lê Nhược Vũ.Người chăm sóc cũng không có gì đáng xấu hổ mà, em trai còn giấu giếm, có nhàm chán không?Em trai vừa đi, Hà Vi Nhiên gọi Lê Minh.Nguyệt ra ngoài, muốn trò chuyện với em dâu tương lai.

Chương 560

Cho dù Lê Minh Nguyệt không nói gì, cô có thể từ trong ánh mắt của Lê Minh Nguyệt nhìn ra mọi thứ.

Duyên phận thực sự là một điều rất kỳ lạ, có lúc, thậm chí Lê Nhược Vũ sẽ nghĩ, kiếp trước của mình và Lê Minh Nguyệt có phải là chị em ruột hay không.

Điện thoại di động của Lê Minh Nguyệt rơi bên giường, màn hình còn sáng, trên màn hình là tấm hình chụp sau gáy cô.

Một hình trái tim tình yêu màu hồng nhạt.

Giờ nghĩ lại, Lâm Minh hẳn rất thích trái tim hồng này.

Nghĩ đến Lâm Minh, ánh mắt Lê Nhược Vũ không khỏi ảm đạm một chút.

Kế từ ngày hôm đó Lâm Minh rời đi, nửa tháng nay anh vẫn chưa từng xuất hiện lại Cô chỉ là ba đến năm lần sẽ phát hiện anh nhìn lén ở cửa, chỉ lén nhìn mà thôi, không tiến vào.

Đôi khi cô cũng sẽ mềm lòng, muốn gọi tên anh, muốn gọi anh vào.

Nhưng nghĩ đến hai đứa con trong bụng mình còn chưa ổn định, cô làm sao cũng không mở miệng được.

Anh cũng là cha của đứa bé, nhưng lại muốn cục cưng của cô có thể tốt lên để ghép tủy cho một đứa trẻ khác…

Lê Minh Nguyệt rất để tâm chăm sóc Lê Nhược Vũ.

‘Vừa nhìn thấy Lê Nhược Vũ phân tâm, chỉ sợ cô suy nghĩ lung tung làm bản thân phiền n, lập tức đánh gãy suy nghĩ của cô, khiến cô quên đi những chuyện không vui đó.

Có sự chăm sóc của Lê Minh Nguyệt, cơ thể của Lê Nhược Vũ đã hồi phục khá tốt.

Bác sĩ nói, quan sát thêm nửa tháng nữa, nếu không có vấn đề gì, có thể rời giường đi qua đi lại thích hợp.

Nhưng nhất định phải cẩn thận, đặc biệt cẩn thận.

Lê Minh Nguyệt vui vẻ lập tức nói tin này cho Hà Duy Hùng.

Hà Duy Hùng vui mừng, lập tức mang hoa đến bệnh viện thăm Lê Nhược Vũ.

Thật ra không cần mượn tin tức làm lời cớ, Hà Duy Hùng cũng mỗi ngày sẽ đến bệnh viện thăm cô.

Hà Duy Hùng nắm bắt tiêu chuẩn rất tốt, mỗi ngày đến một chuyến, phần lớn ở lại nửa giờ, nhiều nhất là một giờ sẽ rời đi, không lưu lại điểm sơ hở cho bất kỳ ai có thể khuếch đại lên.

Mặc dù người ngoài bới không ra khuyết điểm, nhưng người trong nhà có thể nhận thấy điều không thích hợp.

Hà Duy Hùng bình thường ghét bệnh viện nhất, ghét mùi thuốc khử trùng, ngửi thấy sẽ muốn nôn mửa. Nếu không phải chuyện cần thiết, anh ta chắc chắn không đến bệnh viện, càng miễn bàn nửa tháng này mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện, hoàn toàn không bình thường.

Hà Vi Nhiên biết em trai mình có một trái tim ‘ph óng đãng’ cỡ nào, có tiền án vừa ý người phụ nữ có chồng, cậu ta cũng không phải chưa phạm qua.

Vừa ý chơi đùa người khác cũng chỉ quá khứ, nếu thật sự vừa ý Lê Nhược Vũ… thì không tốt lắm.

Hà Vi Nhiên thấp tha thấp thỏm theo em trai đến bệnh viện, nhìn thấy trong phòng ngoài Lê Nhược Vũ còn có Lê Minh Nguyệt, lúc này mới yên tâm.

Hóa ra người em trai vừa ý không phải Lê Nhược Vũ mà là người chăm sóc Lê Nhược Vũ.

Người chăm sóc cũng không có gì đáng xấu hổ mà, em trai còn giấu giếm, có nhàm chán không?

Em trai vừa đi, Hà Vi Nhiên gọi Lê Minh.

Nguyệt ra ngoài, muốn trò chuyện với em dâu tương lai.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 560Cho dù Lê Minh Nguyệt không nói gì, cô có thể từ trong ánh mắt của Lê Minh Nguyệt nhìn ra mọi thứ.Duyên phận thực sự là một điều rất kỳ lạ, có lúc, thậm chí Lê Nhược Vũ sẽ nghĩ, kiếp trước của mình và Lê Minh Nguyệt có phải là chị em ruột hay không.Điện thoại di động của Lê Minh Nguyệt rơi bên giường, màn hình còn sáng, trên màn hình là tấm hình chụp sau gáy cô.Một hình trái tim tình yêu màu hồng nhạt.Giờ nghĩ lại, Lâm Minh hẳn rất thích trái tim hồng này.Nghĩ đến Lâm Minh, ánh mắt Lê Nhược Vũ không khỏi ảm đạm một chút.Kế từ ngày hôm đó Lâm Minh rời đi, nửa tháng nay anh vẫn chưa từng xuất hiện lại Cô chỉ là ba đến năm lần sẽ phát hiện anh nhìn lén ở cửa, chỉ lén nhìn mà thôi, không tiến vào.Đôi khi cô cũng sẽ mềm lòng, muốn gọi tên anh, muốn gọi anh vào.Nhưng nghĩ đến hai đứa con trong bụng mình còn chưa ổn định, cô làm sao cũng không mở miệng được.Anh cũng là cha của đứa bé, nhưng lại muốn cục cưng của cô có thể tốt lên để ghép tủy cho một đứa trẻ khác…Lê Minh Nguyệt rất để tâm chăm sóc Lê Nhược Vũ.‘Vừa nhìn thấy Lê Nhược Vũ phân tâm, chỉ sợ cô suy nghĩ lung tung làm bản thân phiền n, lập tức đánh gãy suy nghĩ của cô, khiến cô quên đi những chuyện không vui đó.Có sự chăm sóc của Lê Minh Nguyệt, cơ thể của Lê Nhược Vũ đã hồi phục khá tốt.Bác sĩ nói, quan sát thêm nửa tháng nữa, nếu không có vấn đề gì, có thể rời giường đi qua đi lại thích hợp.Nhưng nhất định phải cẩn thận, đặc biệt cẩn thận.Lê Minh Nguyệt vui vẻ lập tức nói tin này cho Hà Duy Hùng.Hà Duy Hùng vui mừng, lập tức mang hoa đến bệnh viện thăm Lê Nhược Vũ.Thật ra không cần mượn tin tức làm lời cớ, Hà Duy Hùng cũng mỗi ngày sẽ đến bệnh viện thăm cô.Hà Duy Hùng nắm bắt tiêu chuẩn rất tốt, mỗi ngày đến một chuyến, phần lớn ở lại nửa giờ, nhiều nhất là một giờ sẽ rời đi, không lưu lại điểm sơ hở cho bất kỳ ai có thể khuếch đại lên.Mặc dù người ngoài bới không ra khuyết điểm, nhưng người trong nhà có thể nhận thấy điều không thích hợp.Hà Duy Hùng bình thường ghét bệnh viện nhất, ghét mùi thuốc khử trùng, ngửi thấy sẽ muốn nôn mửa. Nếu không phải chuyện cần thiết, anh ta chắc chắn không đến bệnh viện, càng miễn bàn nửa tháng này mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện, hoàn toàn không bình thường.Hà Vi Nhiên biết em trai mình có một trái tim ‘ph óng đãng’ cỡ nào, có tiền án vừa ý người phụ nữ có chồng, cậu ta cũng không phải chưa phạm qua.Vừa ý chơi đùa người khác cũng chỉ quá khứ, nếu thật sự vừa ý Lê Nhược Vũ… thì không tốt lắm.Hà Vi Nhiên thấp tha thấp thỏm theo em trai đến bệnh viện, nhìn thấy trong phòng ngoài Lê Nhược Vũ còn có Lê Minh Nguyệt, lúc này mới yên tâm.Hóa ra người em trai vừa ý không phải Lê Nhược Vũ mà là người chăm sóc Lê Nhược Vũ.Người chăm sóc cũng không có gì đáng xấu hổ mà, em trai còn giấu giếm, có nhàm chán không?Em trai vừa đi, Hà Vi Nhiên gọi Lê Minh.Nguyệt ra ngoài, muốn trò chuyện với em dâu tương lai.

Chương 560