Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 598

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 598Ánh mắt cô ấy khiến Lâm Minh có một nỗi sợ hãi không có lý do.Cô rõ ràng vẫn đang ở bên cạnh anh, gần đến vậy Nhưng ngay lúc nay, ánh mắt của cô lại khiến anh cảm thấy cô đang ở rất xa.Lâm Minh dần dân nhận ra rằng Lê Nhược Vũ chỉ cần đứa bé thôi, không có ý cần đến anh.“Anh là cha đứa bé, muốn có con thì không thể không có anh” Lâm Minh ôm cô lên, gắt gao.trói chặt cô trong lòng một cách vô lại và bá đạo, Lê Nhược Vũ không trả lời anh mà chỉ cười cười, nhưng nụ cười đó lại vô cùng mỉa mai Cô muốn có đứa bé thì phải có anh, nhưng năm đó anh để Lâm Thùy Vân sinh con thì lại không chịu trách nhiệm với Lâm Thùy Vân Chuyện này, ai mới nói rõ được đây.Cô càng thản nhiên, càng không náo loạn, Lâm Minh càng hốt hoảng.Nếu cô chất vất, cãi vã, ít nhất còn cho thấy cô quan tâm.Nhưng dáng vẻ cô lúc này thờ như là nói cô muốn từ bỏ rồi…“Nhược Vũ, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và con, em và con nhất định sẽ bình an vô sự.”“Con em và em nhất định sẽ bình an vô sự.”Lê Nhược Vũ nhẹ giọng đọc theo.Cô không còn gia đình nữa, từ nhỏ đã không có tình thương của cha mẹ, nhưng cô sẽ cho đứa con của mình tình yêu và hy vọng tốt nhất, cô vô.cùng yêu con của mình Lê Nhược Vũ đồng ý ở lại điều dưỡng thân thể, kể từ khi hạ quyết tâm, dường như chẳng có điều gì có thể k1ch thích đến cô nữa.Lê Nhược Vũ lúc này mới hiểu ra, trái tìm trở nên kiên cường rồi thì mới biết mạnh mẽ là thế nào Chỉ cần trái tim cô không dậy sóng vì người khác, cô sẽ không vì cảm thấy ngột ngạt mà làm tổn hại đến con cái của mình.Lê Nhược Vũ ngày càng yên tính, tựa hồ như một đầm nước vậy, nhưng thân thể của cô đang ngày càng hồi phục.Không khí ở bệnh viện nói thế nào thì cũng không tốt bằng ở nhà, sau khi hỏi ý kiến bác sĩ, Lâm Minh vẫn là đưa Lê Nhược Vũ về Phong Linh Đàm.Ngày xuất viện, không ít các y tá trẻ mắt đỏ hoe, một là vì xúc động, một phần là vì ngưỡng nộ.Bởi vì Lâm Minh lúc nào cũng ôm lấy Lê Nhược Vũ, giống như hoàng tử bảo vể công chúa, ôm cô như bảo bối ra đến tận xe.Ánh mắt ghen tị của những cô y tá rơi vào mắt Lê Nhược Vũ thì biến thành nối thất vọng vô cùng tận Cô đưa tay vỗ vỗ trái tim đang đập đồn dập của mình, lại bình tĩnh như mọi khi.Lê Minh Nguyệt cảm thấy mình làm công việc khác đều không tốt nên sau này dứt khoát làm người hầu cho xong.Lúc mới đầu thì bị Hà Duy Hùng thuê dọn dẹp nhà cửa lương cao, bây giờ lại bị Lâm Minh bắt đến nhà làm bảo mẫu.Tuy nhiên cả hai người đều định giá lương cao ngất trời nên cô cũng không thiệt thòi.Lê Minh Nguyệt rất hài lòng, nhưng lâu dần, cô lại nảy ra suy nghĩ những năm tháng học đại học dường như là họ uổng phí rồi, bởi vì làm thế nào cô cũng không chăm sóc Lê Nhược Vũ thuận tiện được.Mối quan hệ giữa người với người, thật là kì diệu.Dù là tình yêu khác giới hay tình bạn đồng giới, có người cho dù có nỗ lực đến đâu cũng không thể duy trì được, mà có những người dường như chỉ cần một cái nhìn cùng một hai câu chào hỏi là đã thể mở lòng với nhau.

Chương 598

Ánh mắt cô ấy khiến Lâm Minh có một nỗi sợ hãi không có lý do.

Cô rõ ràng vẫn đang ở bên cạnh anh, gần đến vậy Nhưng ngay lúc nay, ánh mắt của cô lại khiến anh cảm thấy cô đang ở rất xa.

Lâm Minh dần dân nhận ra rằng Lê Nhược Vũ chỉ cần đứa bé thôi, không có ý cần đến anh.

“Anh là cha đứa bé, muốn có con thì không thể không có anh” Lâm Minh ôm cô lên, gắt gao.

trói chặt cô trong lòng một cách vô lại và bá đạo, Lê Nhược Vũ không trả lời anh mà chỉ cười cười, nhưng nụ cười đó lại vô cùng mỉa mai Cô muốn có đứa bé thì phải có anh, nhưng năm đó anh để Lâm Thùy Vân sinh con thì lại không chịu trách nhiệm với Lâm Thùy Vân Chuyện này, ai mới nói rõ được đây.

Cô càng thản nhiên, càng không náo loạn, Lâm Minh càng hốt hoảng.

Nếu cô chất vất, cãi vã, ít nhất còn cho thấy cô quan tâm.

Nhưng dáng vẻ cô lúc này thờ như là nói cô muốn từ bỏ rồi…

“Nhược Vũ, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và con, em và con nhất định sẽ bình an vô sự.”

“Con em và em nhất định sẽ bình an vô sự.”

Lê Nhược Vũ nhẹ giọng đọc theo.

Cô không còn gia đình nữa, từ nhỏ đã không có tình thương của cha mẹ, nhưng cô sẽ cho đứa con của mình tình yêu và hy vọng tốt nhất, cô vô.

cùng yêu con của mình Lê Nhược Vũ đồng ý ở lại điều dưỡng thân thể, kể từ khi hạ quyết tâm, dường như chẳng có điều gì có thể k1ch thích đến cô nữa.

Lê Nhược Vũ lúc này mới hiểu ra, trái tìm trở nên kiên cường rồi thì mới biết mạnh mẽ là thế nào Chỉ cần trái tim cô không dậy sóng vì người khác, cô sẽ không vì cảm thấy ngột ngạt mà làm tổn hại đến con cái của mình.

Lê Nhược Vũ ngày càng yên tính, tựa hồ như một đầm nước vậy, nhưng thân thể của cô đang ngày càng hồi phục.

Không khí ở bệnh viện nói thế nào thì cũng không tốt bằng ở nhà, sau khi hỏi ý kiến bác sĩ, Lâm Minh vẫn là đưa Lê Nhược Vũ về Phong Linh Đàm.

Ngày xuất viện, không ít các y tá trẻ mắt đỏ hoe, một là vì xúc động, một phần là vì ngưỡng nộ.

Bởi vì Lâm Minh lúc nào cũng ôm lấy Lê Nhược Vũ, giống như hoàng tử bảo vể công chúa, ôm cô như bảo bối ra đến tận xe.

Ánh mắt ghen tị của những cô y tá rơi vào mắt Lê Nhược Vũ thì biến thành nối thất vọng vô cùng tận Cô đưa tay vỗ vỗ trái tim đang đập đồn dập của mình, lại bình tĩnh như mọi khi.

Lê Minh Nguyệt cảm thấy mình làm công việc khác đều không tốt nên sau này dứt khoát làm người hầu cho xong.

Lúc mới đầu thì bị Hà Duy Hùng thuê dọn dẹp nhà cửa lương cao, bây giờ lại bị Lâm Minh bắt đến nhà làm bảo mẫu.

Tuy nhiên cả hai người đều định giá lương cao ngất trời nên cô cũng không thiệt thòi.

Lê Minh Nguyệt rất hài lòng, nhưng lâu dần, cô lại nảy ra suy nghĩ những năm tháng học đại học dường như là họ uổng phí rồi, bởi vì làm thế nào cô cũng không chăm sóc Lê Nhược Vũ thuận tiện được.

Mối quan hệ giữa người với người, thật là kì diệu.

Dù là tình yêu khác giới hay tình bạn đồng giới, có người cho dù có nỗ lực đến đâu cũng không thể duy trì được, mà có những người dường như chỉ cần một cái nhìn cùng một hai câu chào hỏi là đã thể mở lòng với nhau.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 598Ánh mắt cô ấy khiến Lâm Minh có một nỗi sợ hãi không có lý do.Cô rõ ràng vẫn đang ở bên cạnh anh, gần đến vậy Nhưng ngay lúc nay, ánh mắt của cô lại khiến anh cảm thấy cô đang ở rất xa.Lâm Minh dần dân nhận ra rằng Lê Nhược Vũ chỉ cần đứa bé thôi, không có ý cần đến anh.“Anh là cha đứa bé, muốn có con thì không thể không có anh” Lâm Minh ôm cô lên, gắt gao.trói chặt cô trong lòng một cách vô lại và bá đạo, Lê Nhược Vũ không trả lời anh mà chỉ cười cười, nhưng nụ cười đó lại vô cùng mỉa mai Cô muốn có đứa bé thì phải có anh, nhưng năm đó anh để Lâm Thùy Vân sinh con thì lại không chịu trách nhiệm với Lâm Thùy Vân Chuyện này, ai mới nói rõ được đây.Cô càng thản nhiên, càng không náo loạn, Lâm Minh càng hốt hoảng.Nếu cô chất vất, cãi vã, ít nhất còn cho thấy cô quan tâm.Nhưng dáng vẻ cô lúc này thờ như là nói cô muốn từ bỏ rồi…“Nhược Vũ, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và con, em và con nhất định sẽ bình an vô sự.”“Con em và em nhất định sẽ bình an vô sự.”Lê Nhược Vũ nhẹ giọng đọc theo.Cô không còn gia đình nữa, từ nhỏ đã không có tình thương của cha mẹ, nhưng cô sẽ cho đứa con của mình tình yêu và hy vọng tốt nhất, cô vô.cùng yêu con của mình Lê Nhược Vũ đồng ý ở lại điều dưỡng thân thể, kể từ khi hạ quyết tâm, dường như chẳng có điều gì có thể k1ch thích đến cô nữa.Lê Nhược Vũ lúc này mới hiểu ra, trái tìm trở nên kiên cường rồi thì mới biết mạnh mẽ là thế nào Chỉ cần trái tim cô không dậy sóng vì người khác, cô sẽ không vì cảm thấy ngột ngạt mà làm tổn hại đến con cái của mình.Lê Nhược Vũ ngày càng yên tính, tựa hồ như một đầm nước vậy, nhưng thân thể của cô đang ngày càng hồi phục.Không khí ở bệnh viện nói thế nào thì cũng không tốt bằng ở nhà, sau khi hỏi ý kiến bác sĩ, Lâm Minh vẫn là đưa Lê Nhược Vũ về Phong Linh Đàm.Ngày xuất viện, không ít các y tá trẻ mắt đỏ hoe, một là vì xúc động, một phần là vì ngưỡng nộ.Bởi vì Lâm Minh lúc nào cũng ôm lấy Lê Nhược Vũ, giống như hoàng tử bảo vể công chúa, ôm cô như bảo bối ra đến tận xe.Ánh mắt ghen tị của những cô y tá rơi vào mắt Lê Nhược Vũ thì biến thành nối thất vọng vô cùng tận Cô đưa tay vỗ vỗ trái tim đang đập đồn dập của mình, lại bình tĩnh như mọi khi.Lê Minh Nguyệt cảm thấy mình làm công việc khác đều không tốt nên sau này dứt khoát làm người hầu cho xong.Lúc mới đầu thì bị Hà Duy Hùng thuê dọn dẹp nhà cửa lương cao, bây giờ lại bị Lâm Minh bắt đến nhà làm bảo mẫu.Tuy nhiên cả hai người đều định giá lương cao ngất trời nên cô cũng không thiệt thòi.Lê Minh Nguyệt rất hài lòng, nhưng lâu dần, cô lại nảy ra suy nghĩ những năm tháng học đại học dường như là họ uổng phí rồi, bởi vì làm thế nào cô cũng không chăm sóc Lê Nhược Vũ thuận tiện được.Mối quan hệ giữa người với người, thật là kì diệu.Dù là tình yêu khác giới hay tình bạn đồng giới, có người cho dù có nỗ lực đến đâu cũng không thể duy trì được, mà có những người dường như chỉ cần một cái nhìn cùng một hai câu chào hỏi là đã thể mở lòng với nhau.

Chương 598