Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 606
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 606Người phụ nữ vác chiếc bụng to đi đến bên cạnh cô và cười ha ha: “Bà chủ Nhược Vũ thật là lâu lắm rồi không gặp, tôi đã quen với việc cô và tổng giám đốc Quân hai ba ngày lại lên trang nhất, nhưng mấy tháng nay cô lại đột nhiên biến mất không có tin tức gì thế, ai không biết còn tưởng rằng cô đã ly hôn với tổng giám đốc Quân rồi kia kìa”Việc Lê Nhược Vũ năm viện vần luôn được nhà họ Lâm giấu kín, mà sự tồn tại của đứa bé.Lâm Niệm Sơ kia sớm cũng bị phong tỏa tin tức.Ngoại trừ những người thân thiết ra thì người ngoài không biết được Những người biết được chuyện này cũng không dám nói ra, dù sao cũng không thể đắc tội với nhà họ Lâm được.Lê Nhược Vũ ngước mắt nhìn thoáng qua rồi bình tĩnh gọi tên của cô ta: “Tần San San”Tần San San giả bộ ngạc nhiên: “Người ta thường nói quý nhân thường hay quên, vậy mà cô vẫn còn nhớ tới tên của tôi, xem ra cô sẽ rất nhanh không giữ nổi một tiếng quý nhân này rồi.”Cô không khỏi bật cười, trước kia bị người khiêu khích như vậy chắc chn cô sẽ cảm thấy tức giận.Nhưng gần đây trải qua quá nhiều chuyện như vậy cô chỉ cảm thấy loại người này thật sự vô cùng bưồn cười.Dáng vẻ của họ trông giống như những vai hề nhảy nhớt, không muốn thấy người khác được sống tốt.Mà cô nhớ đến cái tên Tân San San này cũng là vì chiếc miệng của cô ta còn độc hơn cả miệng qua.Lần trước khi vừa mới về nước, trong bữa tiệc tối của nhà họ Lâm, người mà vừa mở miệng đã đoán trúng chính là cái cô Tân San San đang đứng trước mắt này.Cô ta đã nói rằng: “Kể từ khi kết hôn vẫn luôn ly thân sống hai nơi, Lê Nhược Vũ chẳng qua chỉ treo danh nghĩa bà chủ Nhược Vũ mà thôi. Nếu thật sự nói ra, nói không chừng tổng giám đốc Quân cũng không nhớ nổi dáng vẻ của cô ta là gi”Kết quả Lâm Minh thực sự không nhận ra cô mà chỉ ôm lấy cơ thể cô và ép buộc đè cô dưới thân anh.Nghĩ tới chuyện xảy ra đêm đó đến tận bây giờ cô vấn còn cảm thấy buồn cười Sự chế giễu và khinh thường của người khác thật sự xảy ra trên người cô.“Cô cười cái gì vậy, có bưồn cười như vậy sao!” Tân San San bị nụ cười khinh bỉ của cô chọc giận, lập tức lộ ra bộ mặt xấu xí của mình.Ban đầu hắt một ly rượu vào người cô trong bữa tiệc, Tân San San vốn cho rằng cũng không có chuyện gì to tát, cô ta còn tưởng rãng mọi chuyện sẽ trôi qua như vậy.Không ngờ tới chẳng mấy chốc, cha cô ta đã trực tiếp ép gả cô ta cho nhà chồng hiện tại để liên hôn, Tân San San cho rằng Lê Nhược Vũ đang cố tình trả thù mình.Bởi vì cô ta đã kết hôn, tuy rằng nhà chồng không thiếu tiền nhưng chồng cô ta lại rất cổ hủ.Chưa kế đến việc khuôn mặt xấu xí ngay cả khí chất cũng cực kỳ kém cỏi, hoàn toàn không so bì nối với Lâm Minh “Tôi nhìn thấy cô thì liền cảm thấy rất bưồn ê Nhược Vũ thong thả mở miệng phản bác lại đầy lạnh lùng Cô ám chỉ cô ta như một trò đùa.Tân San San vốn vừa ghen ghét vừa ngưỡng mộ cô hơn nữa bị cô sỉ nhục như vậy càng cảm thấy tức giận hơn.Nhưng lại không dám tỏ ra quá ngạo mạn chỉ có thể chua ngoa nói mấy câu khó nghe khiến Lê Nhược Vũ khó chịu.“Ít ra thì cuộc sống của tôi vẫn còn có thế cười đùa được, cũng không biết cô có thể vui vẻ khi trải qua những ngày tháng như vậy ở nhà họ Lâm hay không. Mới đầu bác Lâm thích cô như vậy nhưng cô lại không biết quý trọng vẫn dây dưa với Hạ Đông Quân chọc cho bác ấy phải ghét bỏ. Mấy tháng rồi không có tin tức gì, bây giờ lại vác cái bụng to đi ra, ai mà biết được đứa bé trong bụng của cô là con ai cơ chứ.”
Chương 606
Người phụ nữ vác chiếc bụng to đi đến bên cạnh cô và cười ha ha: “Bà chủ Nhược Vũ thật là lâu lắm rồi không gặp, tôi đã quen với việc cô và tổng giám đốc Quân hai ba ngày lại lên trang nhất, nhưng mấy tháng nay cô lại đột nhiên biến mất không có tin tức gì thế, ai không biết còn tưởng rằng cô đã ly hôn với tổng giám đốc Quân rồi kia kìa”
Việc Lê Nhược Vũ năm viện vần luôn được nhà họ Lâm giấu kín, mà sự tồn tại của đứa bé.
Lâm Niệm Sơ kia sớm cũng bị phong tỏa tin tức.
Ngoại trừ những người thân thiết ra thì người ngoài không biết được Những người biết được chuyện này cũng không dám nói ra, dù sao cũng không thể đắc tội với nhà họ Lâm được.
Lê Nhược Vũ ngước mắt nhìn thoáng qua rồi bình tĩnh gọi tên của cô ta: “Tần San San”
Tần San San giả bộ ngạc nhiên: “Người ta thường nói quý nhân thường hay quên, vậy mà cô vẫn còn nhớ tới tên của tôi, xem ra cô sẽ rất nhanh không giữ nổi một tiếng quý nhân này rồi.”
Cô không khỏi bật cười, trước kia bị người khiêu khích như vậy chắc chn cô sẽ cảm thấy tức giận.
Nhưng gần đây trải qua quá nhiều chuyện như vậy cô chỉ cảm thấy loại người này thật sự vô cùng bưồn cười.
Dáng vẻ của họ trông giống như những vai hề nhảy nhớt, không muốn thấy người khác được sống tốt.
Mà cô nhớ đến cái tên Tân San San này cũng là vì chiếc miệng của cô ta còn độc hơn cả miệng qua.
Lần trước khi vừa mới về nước, trong bữa tiệc tối của nhà họ Lâm, người mà vừa mở miệng đã đoán trúng chính là cái cô Tân San San đang đứng trước mắt này.
Cô ta đã nói rằng: “Kể từ khi kết hôn vẫn luôn ly thân sống hai nơi, Lê Nhược Vũ chẳng qua chỉ treo danh nghĩa bà chủ Nhược Vũ mà thôi. Nếu thật sự nói ra, nói không chừng tổng giám đốc Quân cũng không nhớ nổi dáng vẻ của cô ta là gi”
Kết quả Lâm Minh thực sự không nhận ra cô mà chỉ ôm lấy cơ thể cô và ép buộc đè cô dưới thân anh.
Nghĩ tới chuyện xảy ra đêm đó đến tận bây giờ cô vấn còn cảm thấy buồn cười Sự chế giễu và khinh thường của người khác thật sự xảy ra trên người cô.
“Cô cười cái gì vậy, có bưồn cười như vậy sao!” Tân San San bị nụ cười khinh bỉ của cô chọc giận, lập tức lộ ra bộ mặt xấu xí của mình.
Ban đầu hắt một ly rượu vào người cô trong bữa tiệc, Tân San San vốn cho rằng cũng không có chuyện gì to tát, cô ta còn tưởng rãng mọi chuyện sẽ trôi qua như vậy.
Không ngờ tới chẳng mấy chốc, cha cô ta đã trực tiếp ép gả cô ta cho nhà chồng hiện tại để liên hôn, Tân San San cho rằng Lê Nhược Vũ đang cố tình trả thù mình.
Bởi vì cô ta đã kết hôn, tuy rằng nhà chồng không thiếu tiền nhưng chồng cô ta lại rất cổ hủ.
Chưa kế đến việc khuôn mặt xấu xí ngay cả khí chất cũng cực kỳ kém cỏi, hoàn toàn không so bì nối với Lâm Minh “Tôi nhìn thấy cô thì liền cảm thấy rất bưồn ê Nhược Vũ thong thả mở miệng phản bác lại đầy lạnh lùng Cô ám chỉ cô ta như một trò đùa.
Tân San San vốn vừa ghen ghét vừa ngưỡng mộ cô hơn nữa bị cô sỉ nhục như vậy càng cảm thấy tức giận hơn.
Nhưng lại không dám tỏ ra quá ngạo mạn chỉ có thể chua ngoa nói mấy câu khó nghe khiến Lê Nhược Vũ khó chịu.
“Ít ra thì cuộc sống của tôi vẫn còn có thế cười đùa được, cũng không biết cô có thể vui vẻ khi trải qua những ngày tháng như vậy ở nhà họ Lâm hay không. Mới đầu bác Lâm thích cô như vậy nhưng cô lại không biết quý trọng vẫn dây dưa với Hạ Đông Quân chọc cho bác ấy phải ghét bỏ. Mấy tháng rồi không có tin tức gì, bây giờ lại vác cái bụng to đi ra, ai mà biết được đứa bé trong bụng của cô là con ai cơ chứ.”
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 606Người phụ nữ vác chiếc bụng to đi đến bên cạnh cô và cười ha ha: “Bà chủ Nhược Vũ thật là lâu lắm rồi không gặp, tôi đã quen với việc cô và tổng giám đốc Quân hai ba ngày lại lên trang nhất, nhưng mấy tháng nay cô lại đột nhiên biến mất không có tin tức gì thế, ai không biết còn tưởng rằng cô đã ly hôn với tổng giám đốc Quân rồi kia kìa”Việc Lê Nhược Vũ năm viện vần luôn được nhà họ Lâm giấu kín, mà sự tồn tại của đứa bé.Lâm Niệm Sơ kia sớm cũng bị phong tỏa tin tức.Ngoại trừ những người thân thiết ra thì người ngoài không biết được Những người biết được chuyện này cũng không dám nói ra, dù sao cũng không thể đắc tội với nhà họ Lâm được.Lê Nhược Vũ ngước mắt nhìn thoáng qua rồi bình tĩnh gọi tên của cô ta: “Tần San San”Tần San San giả bộ ngạc nhiên: “Người ta thường nói quý nhân thường hay quên, vậy mà cô vẫn còn nhớ tới tên của tôi, xem ra cô sẽ rất nhanh không giữ nổi một tiếng quý nhân này rồi.”Cô không khỏi bật cười, trước kia bị người khiêu khích như vậy chắc chn cô sẽ cảm thấy tức giận.Nhưng gần đây trải qua quá nhiều chuyện như vậy cô chỉ cảm thấy loại người này thật sự vô cùng bưồn cười.Dáng vẻ của họ trông giống như những vai hề nhảy nhớt, không muốn thấy người khác được sống tốt.Mà cô nhớ đến cái tên Tân San San này cũng là vì chiếc miệng của cô ta còn độc hơn cả miệng qua.Lần trước khi vừa mới về nước, trong bữa tiệc tối của nhà họ Lâm, người mà vừa mở miệng đã đoán trúng chính là cái cô Tân San San đang đứng trước mắt này.Cô ta đã nói rằng: “Kể từ khi kết hôn vẫn luôn ly thân sống hai nơi, Lê Nhược Vũ chẳng qua chỉ treo danh nghĩa bà chủ Nhược Vũ mà thôi. Nếu thật sự nói ra, nói không chừng tổng giám đốc Quân cũng không nhớ nổi dáng vẻ của cô ta là gi”Kết quả Lâm Minh thực sự không nhận ra cô mà chỉ ôm lấy cơ thể cô và ép buộc đè cô dưới thân anh.Nghĩ tới chuyện xảy ra đêm đó đến tận bây giờ cô vấn còn cảm thấy buồn cười Sự chế giễu và khinh thường của người khác thật sự xảy ra trên người cô.“Cô cười cái gì vậy, có bưồn cười như vậy sao!” Tân San San bị nụ cười khinh bỉ của cô chọc giận, lập tức lộ ra bộ mặt xấu xí của mình.Ban đầu hắt một ly rượu vào người cô trong bữa tiệc, Tân San San vốn cho rằng cũng không có chuyện gì to tát, cô ta còn tưởng rãng mọi chuyện sẽ trôi qua như vậy.Không ngờ tới chẳng mấy chốc, cha cô ta đã trực tiếp ép gả cô ta cho nhà chồng hiện tại để liên hôn, Tân San San cho rằng Lê Nhược Vũ đang cố tình trả thù mình.Bởi vì cô ta đã kết hôn, tuy rằng nhà chồng không thiếu tiền nhưng chồng cô ta lại rất cổ hủ.Chưa kế đến việc khuôn mặt xấu xí ngay cả khí chất cũng cực kỳ kém cỏi, hoàn toàn không so bì nối với Lâm Minh “Tôi nhìn thấy cô thì liền cảm thấy rất bưồn ê Nhược Vũ thong thả mở miệng phản bác lại đầy lạnh lùng Cô ám chỉ cô ta như một trò đùa.Tân San San vốn vừa ghen ghét vừa ngưỡng mộ cô hơn nữa bị cô sỉ nhục như vậy càng cảm thấy tức giận hơn.Nhưng lại không dám tỏ ra quá ngạo mạn chỉ có thể chua ngoa nói mấy câu khó nghe khiến Lê Nhược Vũ khó chịu.“Ít ra thì cuộc sống của tôi vẫn còn có thế cười đùa được, cũng không biết cô có thể vui vẻ khi trải qua những ngày tháng như vậy ở nhà họ Lâm hay không. Mới đầu bác Lâm thích cô như vậy nhưng cô lại không biết quý trọng vẫn dây dưa với Hạ Đông Quân chọc cho bác ấy phải ghét bỏ. Mấy tháng rồi không có tin tức gì, bây giờ lại vác cái bụng to đi ra, ai mà biết được đứa bé trong bụng của cô là con ai cơ chứ.”