Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…
Chương 635
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 635Lê Nhược Vũ giấy giụa một hồi nhưng cô không thoát ra được, đành phải nhẹ giọng nhắc nhở: “Mẹ đến rồi.”Lâm Minh lúc này mới nhướng mắt liếc nhìn, động tác trên tay anh vẫn không có chút nào buông lỏng.Anh thay đổi tư thế và ôm Lê Nhược Vũ trong vòng bảo vệ của mình, anh không bước tới và vẫn giữ khoảng cách với Hoàng Ánh và Lâm Niệm Sơ.Hoàng Ánh nắm tay Lâm Niệm Sơ và cảm thấy không hài lòng với thái độ ngoảnh mặt làm ngơ với con trai, bà ấy gọi: “Lâm Minh”“Mẹ, sao mẹ lại đột nhiên đến đây?” Lâm Minh nhíu mày.Anh biết răng mẹ mình là một người có lòng tốt và anh cũng biết rằng mẹ anh là vì nghĩ đến nhà họ Lâm. Huyết thống nhà họ Lâm nên mẹ anh cũng không nhắn tâm bỏ rơi, bà ấy cố gắng hết sức muốn đạt được sự cân bằng mà vốn dĩ không thể có.Nhưng, anh thực sự không muốn để mẹ mình xen vào cuộc hôn nhân của mình nữa.Tình hình bây giờ đã không tốt, nếu như mẹ anh lại dính vào thì mọi chuyện sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn, “Chúng ta đã giao hẹn cả rồi, mẹ luôn luôn nhớ rõ. Vì vậy không có chuyện gì mẹ cũng sẽ không qua đây, cũng không dám qua”Hoàng Ánh nhìn bụng của Lê Nhược Vũ, cuối cùng mới nhìn thắng vào mắt của Lâm Minh: “Hôm nay mẹ dẫn Niệm Sơ qua đây đương nhiên là có chuyện quan trọng muốn nói với con”Cô gái Lê Nhược Vũ này, bây giờ ngay cả một tiếng mẹ cũng không gọi Trong lòng Hoàng Ánh cảm thấy khó chịu, cô gái này thực sự càng ngày càng không ra gì.Cô ta cũng sắp làm mẹ thì làm sao có thể chăm sóc tốt cho cháu đích tôn của mình?Còn không phải là hoàn toàn dựa vào sự chăm sóc của Lâm Minh sao?Thực sự không có ý thức tự giác làm vợ làm mẹ, Hoàng Ánh cảm thấy không hài lòng Lâm Minh đối tay và giữ Lê Nhược Vũ ở bên trái, dùng cơ thể của mình để ngăn cách cô khỏi Hoàng Ánh và Lâm Niệm Sơ, mở cửa ra và bước vào cùng nhau.Bụng Lê Nhược Vũ bây giờ rất to, hoàn toàn không thể làm các động tác lớn như xoay người và cúi đầu.Cãi nhau thì cãi nhau, Lâm Minh vẫn mở tủ giày và cầm một đôi dép để ở dưới chân cô: “Nhấc chân, thay giày”Lê Nhược Vũ trầm giọng nói: “Tôi tự mình làm là được rồi” Đôi giày bệt mà cô đang đi vẫn chưa buộc dây, nên không cần cúi người cũng có thể tháo ra.Lâm Minh lại tự ý cầm lấy mắt cá chân của cô, giở lên, động tác nhẹ nhàng tháo giày ra và đi dép lê cho cô.Còn có một bên vắn chưa thay, Lâm Minh nhướng mắt nhìn cô: “Giữ tủ giày đứng vững, anh nâng chân kia lên”Giọng nói của anh rõ ràng vừa cứng rắn vừa lạnh lùng, không hề mang theo một chút dịu dàng.Lê Nhược Vũ biết tính khí của anh, cho dù bản thân cô không phối hợp, anh cũng sẽ ép buộc.nhấc chân cô lên Cô biết điều vịn vào tủ giày, giơ chân phải lên.Anh thuận lợi cởi giày cô ra, đổi sang dép đi trong nhà, chỉnh lại tất bông một chút sau đó mới lấy dép ra đưa cho Hoàng Ánh.Hoàng Ánh càng nhìn càng không hài lòng, gần như kinh hồn bạt vía.
Chương 635
Lê Nhược Vũ giấy giụa một hồi nhưng cô không thoát ra được, đành phải nhẹ giọng nhắc nhở: “Mẹ đến rồi.”
Lâm Minh lúc này mới nhướng mắt liếc nhìn, động tác trên tay anh vẫn không có chút nào buông lỏng.
Anh thay đổi tư thế và ôm Lê Nhược Vũ trong vòng bảo vệ của mình, anh không bước tới và vẫn giữ khoảng cách với Hoàng Ánh và Lâm Niệm Sơ.
Hoàng Ánh nắm tay Lâm Niệm Sơ và cảm thấy không hài lòng với thái độ ngoảnh mặt làm ngơ với con trai, bà ấy gọi: “Lâm Minh”
“Mẹ, sao mẹ lại đột nhiên đến đây?” Lâm Minh nhíu mày.
Anh biết răng mẹ mình là một người có lòng tốt và anh cũng biết rằng mẹ anh là vì nghĩ đến nhà họ Lâm. Huyết thống nhà họ Lâm nên mẹ anh cũng không nhắn tâm bỏ rơi, bà ấy cố gắng hết sức muốn đạt được sự cân bằng mà vốn dĩ không thể có.
Nhưng, anh thực sự không muốn để mẹ mình xen vào cuộc hôn nhân của mình nữa.
Tình hình bây giờ đã không tốt, nếu như mẹ anh lại dính vào thì mọi chuyện sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn, “Chúng ta đã giao hẹn cả rồi, mẹ luôn luôn nhớ rõ. Vì vậy không có chuyện gì mẹ cũng sẽ không qua đây, cũng không dám qua”
Hoàng Ánh nhìn bụng của Lê Nhược Vũ, cuối cùng mới nhìn thắng vào mắt của Lâm Minh: “Hôm nay mẹ dẫn Niệm Sơ qua đây đương nhiên là có chuyện quan trọng muốn nói với con”
Cô gái Lê Nhược Vũ này, bây giờ ngay cả một tiếng mẹ cũng không gọi Trong lòng Hoàng Ánh cảm thấy khó chịu, cô gái này thực sự càng ngày càng không ra gì.
Cô ta cũng sắp làm mẹ thì làm sao có thể chăm sóc tốt cho cháu đích tôn của mình?
Còn không phải là hoàn toàn dựa vào sự chăm sóc của Lâm Minh sao?
Thực sự không có ý thức tự giác làm vợ làm mẹ, Hoàng Ánh cảm thấy không hài lòng Lâm Minh đối tay và giữ Lê Nhược Vũ ở bên trái, dùng cơ thể của mình để ngăn cách cô khỏi Hoàng Ánh và Lâm Niệm Sơ, mở cửa ra và bước vào cùng nhau.
Bụng Lê Nhược Vũ bây giờ rất to, hoàn toàn không thể làm các động tác lớn như xoay người và cúi đầu.
Cãi nhau thì cãi nhau, Lâm Minh vẫn mở tủ giày và cầm một đôi dép để ở dưới chân cô: “Nhấc chân, thay giày”
Lê Nhược Vũ trầm giọng nói: “Tôi tự mình làm là được rồi” Đôi giày bệt mà cô đang đi vẫn chưa buộc dây, nên không cần cúi người cũng có thể tháo ra.
Lâm Minh lại tự ý cầm lấy mắt cá chân của cô, giở lên, động tác nhẹ nhàng tháo giày ra và đi dép lê cho cô.
Còn có một bên vắn chưa thay, Lâm Minh nhướng mắt nhìn cô: “Giữ tủ giày đứng vững, anh nâng chân kia lên”
Giọng nói của anh rõ ràng vừa cứng rắn vừa lạnh lùng, không hề mang theo một chút dịu dàng.
Lê Nhược Vũ biết tính khí của anh, cho dù bản thân cô không phối hợp, anh cũng sẽ ép buộc.
nhấc chân cô lên Cô biết điều vịn vào tủ giày, giơ chân phải lên.
Anh thuận lợi cởi giày cô ra, đổi sang dép đi trong nhà, chỉnh lại tất bông một chút sau đó mới lấy dép ra đưa cho Hoàng Ánh.
Hoàng Ánh càng nhìn càng không hài lòng, gần như kinh hồn bạt vía.
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 635Lê Nhược Vũ giấy giụa một hồi nhưng cô không thoát ra được, đành phải nhẹ giọng nhắc nhở: “Mẹ đến rồi.”Lâm Minh lúc này mới nhướng mắt liếc nhìn, động tác trên tay anh vẫn không có chút nào buông lỏng.Anh thay đổi tư thế và ôm Lê Nhược Vũ trong vòng bảo vệ của mình, anh không bước tới và vẫn giữ khoảng cách với Hoàng Ánh và Lâm Niệm Sơ.Hoàng Ánh nắm tay Lâm Niệm Sơ và cảm thấy không hài lòng với thái độ ngoảnh mặt làm ngơ với con trai, bà ấy gọi: “Lâm Minh”“Mẹ, sao mẹ lại đột nhiên đến đây?” Lâm Minh nhíu mày.Anh biết răng mẹ mình là một người có lòng tốt và anh cũng biết rằng mẹ anh là vì nghĩ đến nhà họ Lâm. Huyết thống nhà họ Lâm nên mẹ anh cũng không nhắn tâm bỏ rơi, bà ấy cố gắng hết sức muốn đạt được sự cân bằng mà vốn dĩ không thể có.Nhưng, anh thực sự không muốn để mẹ mình xen vào cuộc hôn nhân của mình nữa.Tình hình bây giờ đã không tốt, nếu như mẹ anh lại dính vào thì mọi chuyện sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn, “Chúng ta đã giao hẹn cả rồi, mẹ luôn luôn nhớ rõ. Vì vậy không có chuyện gì mẹ cũng sẽ không qua đây, cũng không dám qua”Hoàng Ánh nhìn bụng của Lê Nhược Vũ, cuối cùng mới nhìn thắng vào mắt của Lâm Minh: “Hôm nay mẹ dẫn Niệm Sơ qua đây đương nhiên là có chuyện quan trọng muốn nói với con”Cô gái Lê Nhược Vũ này, bây giờ ngay cả một tiếng mẹ cũng không gọi Trong lòng Hoàng Ánh cảm thấy khó chịu, cô gái này thực sự càng ngày càng không ra gì.Cô ta cũng sắp làm mẹ thì làm sao có thể chăm sóc tốt cho cháu đích tôn của mình?Còn không phải là hoàn toàn dựa vào sự chăm sóc của Lâm Minh sao?Thực sự không có ý thức tự giác làm vợ làm mẹ, Hoàng Ánh cảm thấy không hài lòng Lâm Minh đối tay và giữ Lê Nhược Vũ ở bên trái, dùng cơ thể của mình để ngăn cách cô khỏi Hoàng Ánh và Lâm Niệm Sơ, mở cửa ra và bước vào cùng nhau.Bụng Lê Nhược Vũ bây giờ rất to, hoàn toàn không thể làm các động tác lớn như xoay người và cúi đầu.Cãi nhau thì cãi nhau, Lâm Minh vẫn mở tủ giày và cầm một đôi dép để ở dưới chân cô: “Nhấc chân, thay giày”Lê Nhược Vũ trầm giọng nói: “Tôi tự mình làm là được rồi” Đôi giày bệt mà cô đang đi vẫn chưa buộc dây, nên không cần cúi người cũng có thể tháo ra.Lâm Minh lại tự ý cầm lấy mắt cá chân của cô, giở lên, động tác nhẹ nhàng tháo giày ra và đi dép lê cho cô.Còn có một bên vắn chưa thay, Lâm Minh nhướng mắt nhìn cô: “Giữ tủ giày đứng vững, anh nâng chân kia lên”Giọng nói của anh rõ ràng vừa cứng rắn vừa lạnh lùng, không hề mang theo một chút dịu dàng.Lê Nhược Vũ biết tính khí của anh, cho dù bản thân cô không phối hợp, anh cũng sẽ ép buộc.nhấc chân cô lên Cô biết điều vịn vào tủ giày, giơ chân phải lên.Anh thuận lợi cởi giày cô ra, đổi sang dép đi trong nhà, chỉnh lại tất bông một chút sau đó mới lấy dép ra đưa cho Hoàng Ánh.Hoàng Ánh càng nhìn càng không hài lòng, gần như kinh hồn bạt vía.