Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 653

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 653Lên Nhược Vũ giơ tay lên lật, nhìn thấy hai chữ Tử Hoành mà lòng xót xa.Ôi Tử Hoành, con cháu đầy đàn.Hoàng Ánh đang dùng cách này để ra oai với cô, nói cho cô biết lập trường của nhà họ Lâm sao?Cô cười mỉa mai, nhận cuốn sổ tay giở hết một lượt.Lâm Minh hỏi cô: “Có thích tên nào không?”Cô nói: “Hòa Phong, Hạ Ly”Lâm Minh những tưởng Lê Nhược Vũ xem cuốn sổ lâu như vậy thì sẽ nể mặt cha mẹ, chí ít sẽ dùng lấy một hai chữ, xem như làm ông bà Lâm vừa lòng.Nhưng trong tên mà Lê Nhược Vũ đặt cho các con không dùng một chữ nào được ghi trong sổ.Lâm Minh sựng lại, ném cuốn sổ sang mí bên, cũng không nói gì nhiều, chỉ hỏi nhẹ nhàng: “Sao đột nhiên lại nghĩ ra hai cái tên này?”“Hai cái tên này em đã nghĩ ra từ lâu rồi, anh chưa từng hỏi em, em cũng chưa từng nhắc tới”Giọng Lê Nhược Vũ bình thản: “Nếu anh thấy không vừa ý thì tự mình đặt là được, không cần hỏi em”“Em mạo hiểm tính mạng sinh ra con, tất nhiên tên của con phải do em quyết định” Lâm Minh ngồi xuống bên giường của cô, đưa tay vuốt v e khuôn mặt nhợt nhạt, hỏi cô: “Hòa Phong, Hạ Ly là những chữ nào?”“Là Hòa Phong, Hạ Ly. Đồng âm với mưa thuận gió hòa. Nhưng chữ viết là chữ Phong trong lá phong, chữ Ly trong lưu ly, là một đồ vật quý hiếm”Hòa, trong hòa thuận mỹ mãn. Phong, như cây bạch dương, lá tròn xẻ nhánh, cành cây che.nắng che mưa.Con trai cô giống như cây phong, lớn lên sẽ là một chàng trai ngời ngời phong độ, tương lai của cậu bé cũng sẽ tốt đẹp, êm đềm.Hạ, là mùa hè, là cái năng cháy bỏng của mùa hè. Ly, là lưu ly, là đồ quý báu.Con gái của cô, sau này chắc chắn sẽ sống cuộc đời ngập tràn hi vọng, có thể là con gái sẽ yếu mềm nhưng cô mong rằng Hạ Ly của cô là một người có thể xoa dịu người khác, kiên cường, như ánh ban mai, sống một cuộc đời tự do thay vì không có sự lựa chọn như bản thân cô.Hòa Phong Hạ Ly.Cô mong các con mình sống một đời bình an yên ả, một đời mưa thuận gió hòa, sẽ không gặp phải sóng gió thăng trầm.Nghĩ tới hai đứa trẻ, dẫu đến tận bây giờ vẫn chưa được gặp mặt, nhưng trái tim Lê Nhược Vũ vẫn dịu lại Cô níu tay Lâm Minh, đặt ngón tay vào lòng bàn tay anh, viết từng nét tên của các con một cách nghiêm túc và ngay ngắn.Cô viết rất nhẹ, khi đầu ngón tay lướt trên lòng bàn tay anh, cảm giác nhột nhột ngưa ngứa như đang gãi vào trái tìm anh Người phụ nữ trước mặt đây vừa đi một vòng từ quỷ môn quan trở về, sinh con cho anh là vợ của anh đây mà “Hòa Phong, Hạ Ly” Con tim của Lâm Minh xao động, cũng thì thầm đọc theo hai lần.“Tên hay quá” Anh nói: “Đặt như vậy đi, Lâm Hòa Phong, Lâm Hạ Ly”Nhắc đến con, ánh mất Lê Nhược Vũ cuối cùng đã hiện lên vẻ dịu dàng, viết xong chữ vào lòng bàn tay Lâm Minh nhưng vẫn chưa thả ra.

Chương 653

Lên Nhược Vũ giơ tay lên lật, nhìn thấy hai chữ Tử Hoành mà lòng xót xa.

Ôi Tử Hoành, con cháu đầy đàn.

Hoàng Ánh đang dùng cách này để ra oai với cô, nói cho cô biết lập trường của nhà họ Lâm sao?

Cô cười mỉa mai, nhận cuốn sổ tay giở hết một lượt.

Lâm Minh hỏi cô: “Có thích tên nào không?”

Cô nói: “Hòa Phong, Hạ Ly”

Lâm Minh những tưởng Lê Nhược Vũ xem cuốn sổ lâu như vậy thì sẽ nể mặt cha mẹ, chí ít sẽ dùng lấy một hai chữ, xem như làm ông bà Lâm vừa lòng.

Nhưng trong tên mà Lê Nhược Vũ đặt cho các con không dùng một chữ nào được ghi trong sổ.

Lâm Minh sựng lại, ném cuốn sổ sang mí bên, cũng không nói gì nhiều, chỉ hỏi nhẹ nhàng: “Sao đột nhiên lại nghĩ ra hai cái tên này?”

“Hai cái tên này em đã nghĩ ra từ lâu rồi, anh chưa từng hỏi em, em cũng chưa từng nhắc tới”

Giọng Lê Nhược Vũ bình thản: “Nếu anh thấy không vừa ý thì tự mình đặt là được, không cần hỏi em”

“Em mạo hiểm tính mạng sinh ra con, tất nhiên tên của con phải do em quyết định” Lâm Minh ngồi xuống bên giường của cô, đưa tay vuốt v e khuôn mặt nhợt nhạt, hỏi cô: “Hòa Phong, Hạ Ly là những chữ nào?”

“Là Hòa Phong, Hạ Ly. Đồng âm với mưa thuận gió hòa. Nhưng chữ viết là chữ Phong trong lá phong, chữ Ly trong lưu ly, là một đồ vật quý hiếm”

Hòa, trong hòa thuận mỹ mãn. Phong, như cây bạch dương, lá tròn xẻ nhánh, cành cây che.

nắng che mưa.

Con trai cô giống như cây phong, lớn lên sẽ là một chàng trai ngời ngời phong độ, tương lai của cậu bé cũng sẽ tốt đẹp, êm đềm.

Hạ, là mùa hè, là cái năng cháy bỏng của mùa hè. Ly, là lưu ly, là đồ quý báu.

Con gái của cô, sau này chắc chắn sẽ sống cuộc đời ngập tràn hi vọng, có thể là con gái sẽ yếu mềm nhưng cô mong rằng Hạ Ly của cô là một người có thể xoa dịu người khác, kiên cường, như ánh ban mai, sống một cuộc đời tự do thay vì không có sự lựa chọn như bản thân cô.

Hòa Phong Hạ Ly.

Cô mong các con mình sống một đời bình an yên ả, một đời mưa thuận gió hòa, sẽ không gặp phải sóng gió thăng trầm.

Nghĩ tới hai đứa trẻ, dẫu đến tận bây giờ vẫn chưa được gặp mặt, nhưng trái tim Lê Nhược Vũ vẫn dịu lại Cô níu tay Lâm Minh, đặt ngón tay vào lòng bàn tay anh, viết từng nét tên của các con một cách nghiêm túc và ngay ngắn.

Cô viết rất nhẹ, khi đầu ngón tay lướt trên lòng bàn tay anh, cảm giác nhột nhột ngưa ngứa như đang gãi vào trái tìm anh Người phụ nữ trước mặt đây vừa đi một vòng từ quỷ môn quan trở về, sinh con cho anh là vợ của anh đây mà “Hòa Phong, Hạ Ly” Con tim của Lâm Minh xao động, cũng thì thầm đọc theo hai lần.

“Tên hay quá” Anh nói: “Đặt như vậy đi, Lâm Hòa Phong, Lâm Hạ Ly”

Nhắc đến con, ánh mất Lê Nhược Vũ cuối cùng đã hiện lên vẻ dịu dàng, viết xong chữ vào lòng bàn tay Lâm Minh nhưng vẫn chưa thả ra.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 653Lên Nhược Vũ giơ tay lên lật, nhìn thấy hai chữ Tử Hoành mà lòng xót xa.Ôi Tử Hoành, con cháu đầy đàn.Hoàng Ánh đang dùng cách này để ra oai với cô, nói cho cô biết lập trường của nhà họ Lâm sao?Cô cười mỉa mai, nhận cuốn sổ tay giở hết một lượt.Lâm Minh hỏi cô: “Có thích tên nào không?”Cô nói: “Hòa Phong, Hạ Ly”Lâm Minh những tưởng Lê Nhược Vũ xem cuốn sổ lâu như vậy thì sẽ nể mặt cha mẹ, chí ít sẽ dùng lấy một hai chữ, xem như làm ông bà Lâm vừa lòng.Nhưng trong tên mà Lê Nhược Vũ đặt cho các con không dùng một chữ nào được ghi trong sổ.Lâm Minh sựng lại, ném cuốn sổ sang mí bên, cũng không nói gì nhiều, chỉ hỏi nhẹ nhàng: “Sao đột nhiên lại nghĩ ra hai cái tên này?”“Hai cái tên này em đã nghĩ ra từ lâu rồi, anh chưa từng hỏi em, em cũng chưa từng nhắc tới”Giọng Lê Nhược Vũ bình thản: “Nếu anh thấy không vừa ý thì tự mình đặt là được, không cần hỏi em”“Em mạo hiểm tính mạng sinh ra con, tất nhiên tên của con phải do em quyết định” Lâm Minh ngồi xuống bên giường của cô, đưa tay vuốt v e khuôn mặt nhợt nhạt, hỏi cô: “Hòa Phong, Hạ Ly là những chữ nào?”“Là Hòa Phong, Hạ Ly. Đồng âm với mưa thuận gió hòa. Nhưng chữ viết là chữ Phong trong lá phong, chữ Ly trong lưu ly, là một đồ vật quý hiếm”Hòa, trong hòa thuận mỹ mãn. Phong, như cây bạch dương, lá tròn xẻ nhánh, cành cây che.nắng che mưa.Con trai cô giống như cây phong, lớn lên sẽ là một chàng trai ngời ngời phong độ, tương lai của cậu bé cũng sẽ tốt đẹp, êm đềm.Hạ, là mùa hè, là cái năng cháy bỏng của mùa hè. Ly, là lưu ly, là đồ quý báu.Con gái của cô, sau này chắc chắn sẽ sống cuộc đời ngập tràn hi vọng, có thể là con gái sẽ yếu mềm nhưng cô mong rằng Hạ Ly của cô là một người có thể xoa dịu người khác, kiên cường, như ánh ban mai, sống một cuộc đời tự do thay vì không có sự lựa chọn như bản thân cô.Hòa Phong Hạ Ly.Cô mong các con mình sống một đời bình an yên ả, một đời mưa thuận gió hòa, sẽ không gặp phải sóng gió thăng trầm.Nghĩ tới hai đứa trẻ, dẫu đến tận bây giờ vẫn chưa được gặp mặt, nhưng trái tim Lê Nhược Vũ vẫn dịu lại Cô níu tay Lâm Minh, đặt ngón tay vào lòng bàn tay anh, viết từng nét tên của các con một cách nghiêm túc và ngay ngắn.Cô viết rất nhẹ, khi đầu ngón tay lướt trên lòng bàn tay anh, cảm giác nhột nhột ngưa ngứa như đang gãi vào trái tìm anh Người phụ nữ trước mặt đây vừa đi một vòng từ quỷ môn quan trở về, sinh con cho anh là vợ của anh đây mà “Hòa Phong, Hạ Ly” Con tim của Lâm Minh xao động, cũng thì thầm đọc theo hai lần.“Tên hay quá” Anh nói: “Đặt như vậy đi, Lâm Hòa Phong, Lâm Hạ Ly”Nhắc đến con, ánh mất Lê Nhược Vũ cuối cùng đã hiện lên vẻ dịu dàng, viết xong chữ vào lòng bàn tay Lâm Minh nhưng vẫn chưa thả ra.

Chương 653